Bà ngoại

Hôm mẹ gọi điện cho tôi báo tin bà ngoại mất, mẹ khóc. Về quê, mẹ ngồi bên hình hài đang nằm im lìm của bà, đặt tay lên tay bà, khóc lặng lẽ. Bà nằm như đang ngủ, vẫn bé nhỏ thế, vẫn cái khăn trùm đầu quen thuộc, nhưng thân thể đã lạnh lẽo rồi.

Bà yêu các cháu. Ngày bé tôi từng về quê 4 tháng và được bà chăm sóc, bà dạy đọc chữ, bà dạy xem đồng hồ, bà mắng mỏ không cho nghịch dại. Sau này lúc nào bà cũng lo mẹ con tôi không đủ ăn, dấm dúi cho vài trăm nghìn, số tiền đối với bà là to lắm. Cho nên dù bà yêu cháu đích tôn của bà hơn gấp 10 lần, nhưng chúng tôi – những đứa cháu gái ngoại, vẫn yêu bà lắm.

Tôi thích cái mùi thơm đặc trưng rất bà ngoại tỏa ra từ người bà và mái tóc bà. Tôi thích lẩn mẩn chải tóc, bóp chân bóp tay cho bà, gội đầu bằng bồ kết, hoa bưởi và hương nhu cho bà. Gội đầu cho bà ngoại thường vào buổi chiều mát. Hai bà cháu ngồi bằng hai cái ghế gỗ nhỏ xíu ở sân hay ở cầu ao. Bà rũ tóc vào cái chậu nhôm đã cũ, cạnh đó là một xô nước mưa và xô nước nóng đun lá gội đầu của bà. Tóc bà dài, mượt, chưa bạc hết, những sợi bạc thì trắng tinh. Mẹ kể hồi trẻ tóc bà đẹp lắm, còn dày và đen nhưng nhức. Hương lá, hương cái cầu ao và hương thơm của những buổi chiều mát thấm sâu vào trí nhớ của tôi, chỉ cần nhắm mắt tĩnh tâm một chút là tôi lại như cảm thấy được.

Bây giờ chỉ sợ mùi thơm của bà không còn lưu lại căn nhà nữa. Mùi thơm máu thịt mà tôi thích hít hà, giống như mùi bố mùi mẹ, những mùi hương gắn liền với cảm giác âu yếm yêu thương.

Mẹ về với bà, chắc mẹ lại khóc. Chẳng gì làm nguôi được nỗi mất mát ấy.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: