Archive

Monthly Archives: July 2015

Sài Gòn sớm nay mát lạnh, nhiều mây, rất giống Hà Nội vào một ngày cuối thu sắp có gió mùa. Ngồi làm việc nhìn thấy những khe sáng lọt qua rèm cửa, cũng màu xám trắng xa xôi mà quen thuộc. Những ngày như thế này, tôi bị cảm giác nhầm lẫn về không gian, có lúc cứ giật mình ngỡ đang ở đâu đó trong lòng Hà Nội.

Chắc do mùi kem moringa này nữa, mùi hương tôi hay dùng buổi tối trong mấy mùa đông trước. Nó ngòn ngọt và vui vẻ tươi cười.

Chơm chớm tháng Tám rồi.

Advertisements

Mùa hè này, lần đầu tiên mẹ đứng trên bậc bê tông của khán đài và nhìn con chạy chơi trên sân bóng. Đó là một hình ảnh rất mới mẻ, để mẹ làm quen với thế giới của con ở trường tiểu học. Con thích đá bóng, tập sút, tập chạy bắt bóng, vừa lấy tay đập bóng vừa di chuyển. Ngoài sân có đủ các level. Lũ nhóc tập toẹ chơi như con. Một cậu bạn cùng lớp học hè với con mà dáng đã rất chuyên nghiệp, đến cú sút bóng quá mạnh bị ngã ra sau trông cũng pro. Mấy anh lớn hẳn thì không thèm để mắt đến các chú bé loi choi chạy xung quanh. Có lúc các con đang chạy theo bóng thì lại rẽ qua đuổi theo một cái túi nilon đang bay và la hét chí choé. Trong ảnh thì anh bạn là cái cậu bé đang nằm dang chân dang tay giữa bãi cỏ kia. Cũng vào mùa hè lên Sáu này, con đi dã ngoại qua đêm với trường. Con về nhà với cái mặt đen nhẻm cháy nắng, một ba lô đầy quần áo bẩn, không bị mất đồ dùng nào, và đủ chuyện kể suốt một buổi tối. 

Và có nhiều lúc hơn, con thích tách ra một mình. Như trong tấm ảnh đầy nắng ở đây. Đấy là những lúc con hơi trầm tư suy nghĩ gì đó. Không biết là những toa tàu màu sắc nào đang nối đuôi nhau trong đầu óc bé nhỏ của con. Rồi sau đó con lại chạy đi chơi ồn ào vui vẻ như cũ. 

Những khoảnh khắc mùa hè này, với mẹ bao nhiêu cũng không là đủ.