Archive

Monthly Archives: July 2012

Chú xe ôm

Có một chú xe ôm nhìn rất lập dị, hay dựng xe ở góc ngã tư Star Bowl. Chú có đôi ủng da cao gót màu vàng, quần bó màu đen, áo sơ mi luôn cắm thùng, tóc búi tó và râu dài, người gầy gò và đen nhẻm. Nhìn chú đặc biệt đến nỗi tôi không nhớ xe của chú là xe gì, hình như 82 hoặc là Wave. Chú hiền, cứ ngồi, hơi cười cười, tôi đoán chắc cũng hơi mát một chút, nhưng có vẻ là người lương thiện. Nếu nhà tôi gần đó, tôi cũng sẽ đi xe chú nếu có việc cần.

Sáng hôm qua tôi gặp chú đang trả khách ở đoạn phố gần công ty tôi. Chú cười và nói gì đó với anh khách, nhưng anh kia mặt lạnh, rút tiền ra trả, chẳng nói gì. Lúc đấy có sẵn điện thoại, nhưng cuối cùng tôi quyết định không chụp ảnh minh họa vì thấy tội tội nếu mọi người buồn cười về chú.

Có một lần, có một thằng bé con tầm 3 – 4 tuổi ngồi chơi với chú, chắc là con trai chú vì trông quần áo cũng kiểu cao bồi vậy. Tôi không khỏi tự hỏi vợ chú trông ra sao và cậu nhóc này sẽ lớn lên thế nào với ông bố khác người.

Advertisements

Image

Chạy theo xu hướng một tí, vì chất liệu này đẹp thật. Tuy nhiên tôi cũng dừng lại ở một cái áo rộng đi với quần jeans. Những cái áo ôm hay váy ren nhìn yêu thật nhưng quá yểu điệu với tôi.

Có những người thật kì cục. Tôi gặp một chị có đứa con bằng tuổi Sao Nhỏ, gặp nhau dưới sân chung cư, ngồi nói chuyện bâng quơ với tôi trong khi hai đứa nhỏ chạy đi chơi. Có vỏn vẹn chưa đầy nửa tiếng mà chị đã kịp kể cho tôi nhà cửa thế nào, chồng là thủ trưởng quân đội thế nào, con lớn con bé giỏi thế nào. Gần như độc thoại. Trước đây tôi rất khó chịu, dần gặp nhiều thì thấy thương hại những người quanh quẩn cái ao mà nghĩ mình to lắm. Giờ thì chỉ là mất hứng, không muốn nói chuyện tiếp.

Những người như vậy làm tôi rất mệt mỏi nếu phải tiếp xúc. Họ chỉ biết mình, biết gia đình mình. Cứ như là bệnh vậy. Nếu họ hỏi mình một câu, thì chỉ chăm chăm chờ người ta nói xong để khoe tiếp, không hề lọt tai câu trả lời của người đối thoại.

Đấy là những người may mắn có thứ để khoe. Có người thì chỉ kêu ca, phàn nàn về cuộc sống. Như là họ kêu nhiều thế họ sẽ bớt khổ. Kêu đến nỗi mình tối tăm mặt mũi.

Có một điểm chung giữa hai kiểu người chỉ nói chuyện một chiều trên. Họ không biết lắng nghe. Họ quá quan tâm đến bản thân và muốn khoe ra hoặc trút nỗi niềm lên người khác nên không có thời gian nghĩ đến cảm xúc của người đối diện. Mà có khi ngồi một mình họ cũng chẳng có thời gian.

Image

Không chỉ đơn giản là màu xanh lam. Dù giữ yên trên tay, vẫn thấy loé lên nhiều ánh sáng khác, nhất là màu xanh lục ưa thích của tôi.