Archive

Monthly Archives: May 2019

 

12-13/4

Lịch trình của chúng tôi là 2 tuần đi qua Como, Lugano, Venice, Florence và Rome. Mỗi thành phố chúng tôi ở chừng 2-3 ngày, đi từ nơi lạnh tới nơi thật ấm áp của tháng 4 mùa xuân.

Từ Việt Nam tôi tới Milan để sang Como. Vì Milan là nơi trung chuyển nên tôi chỉ biết mỗi ga trung tâm Milan. Nhưng cũng đủ ấn tượng vì lần đầu tiên tôi được ngắm nhìn và đứng trong kiểu kiến trúc cổ điển huyền thoại, nhìn thấy bạt ngàn đầu tượng, chi tiết trang trí trong một không gian rộng và hết sức cao. Đặc điểm cao và rộng này tôi thấy ở khắp những nơi đi qua, từ lối vào tới nội thất bên trong công trình, một kiểu tỷ lệ chế ngự con người.

Tôi ở 1 đêm  trong cái hostel trên đồi của thành phố Como. Vì vừa qua một hành trình khá dài, lại lệch múi giờ nên tôi chỉ lo ngủ, không có thời gian ngắm nghía thành phố. May mà cái hostel này khá dễ thương, view nhìn ra cánh rừng mùa xuân lấm tấm lá non, con đường đi lên ngoằn ngoèo, xóc như quỷ và nhỏ xíu. Tới đây là chúng tôi bắt đầu biết cách ước lượng thời gian của người Ý. Họ bảo, kéo va ly lên mất khoảng 15 phút thôi. Nhưng đi ô tô đã mất chừng đấy thời gian, nếu kéo va ly lên cái con đường dốc gập ghềnh đầy sỏi đá và vũng nước nhỏ này chắc phải cả tiếng.

Cổng hostel đây.

IMG_2615.JPG

Phòng chúng tôi nhìn xuống sườn núi.

IMG_2622.JPG

Ngủ ngon vô cùng. 2 giờ sáng tôi thức giấc, thấy ngoài cửa sổ trời trong veo, trăng sáng vằng vặc. Vầng trăng trên bầu trời đêm châu Âu.

Sáng hôm sau chúng tôi check out để bắt tàu sang Lugano. Vài tấm hình chụp vội về Como.

IMG_2635

IMG_2652.JPG

Buổi sáng có hai thứ đáng nhớ. Ông cụ Luigi trên xe bus và ngồi chơi ở công viên gần ga Como. Ông Luigi tóc bạc trắng, rất chịu khó nói chuyện bằng tiếng… Ý với bọn tôi, mời chúng tôi ăn kẹo và galant giúp chúng tôi giữ va ly trên xe bus cho khỏi xô lệch. Nói chuyện bằng mấy từ familia, mio, bello, quando, animali mà cũng hiểu nhau. Ông Luigi sống 1 mình, không gia đình, không nuôi thú cưng, quê ông ở Sicilia – một vùng quê hoành tráng, và ông sống ở Como 18 năm rồi. Khi rời khỏi xe bus, ông hôn gió chào bọn tôi, làm tôi cảm động mãi.

Còn đây là Lago di Como – hồ Como, mà bọn tôi ngồi ngắm ở công viên.

IMG_2645

 

Advertisements

Năm đầu tôi tập 3-4 buổi/ tuần. Gần 2 năm nay tôi tập hàng ngày, 4 buổi có giáo viên, 3 buổi còn lại tự tập theo 1 bài duy nhất học được của thầy giáo cũ. Một nửa số ngày là tôi thức dậy khá khó khăn vì rất thèm ngủ tiếp, nên phải áp dụng chiến thuật là không suy nghĩ gì hết, cứ trèo ra khỏi giường, vệ sinh buổi sáng, thay đồ, trải thảm ra tập. Như một cái máy.

Nếu có gì làm tôi tự hào về quá trình học yoga, thì chính là kỷ luật hàng ngày đó. Nhờ nó mà tôi cảm nhận những thay đổi nhỏ xíu của từng phần cơ thể, sự thích ứng của cơ thể với những động tác đã tập đi tập lại cả năm trời. Mỗi ngày lại là một khám phá mới về một vùng cơ, về sức chịu đựng của vai, tay, hay chân, về hơi thở, hay về sự khó bảo của những vùng khớp lì lợm. Có những ngày cũng chẳng có gì mới. Nhưng tôi vốn là người có thể chịu được, hoặc thậm chí enjoy sự lặp lại đơn điệu và tỉ mẩn của một loại công việc nào đó. Và cứ như vậy 3 năm trôi qua.

Động tác xoạc dọc trên không này, tôi có thể làm từ cách đây 3 năm. Nhưng mãi tới gần đây, tôi mới hiểu cách điều khiển vai, lưng, đầu gối. Chân trái của tôi vẫn mềm hơn chân phải rất nhiều, một bên 8 điểm một bên chỉ được khoảng 6 điểm. Lưng trên của tôi vẫn cứng do cơ địa nên đường cong lưng chưa thật là đẹp.

IMG_5522

Động tác bồ câu. Hình bên trái cách đây 3 năm là thầy giáo phải khá vất vả giúp tôi nắm được mũi chân, và lúc đó đau lung tung hết cả. Bây giờ tôi dễ dàng tự làm một mình, và nhận biết được mình đang đau ở đâu, nhiều hay ít.

7B1EB13B-E517-4700-82A0-8F41904C8CC4.JPG

Động tác cây cầu. Tôi biết mở xương ức hơn, thả lỏng cổ, duỗi thẳng được gối, vì thế lực sẽ dồn vào lưng trên. Với cái lưng bướng bỉnh của tôi thì động tác này nếu tập nặng một chút là cả một thử thách. Nhưng tôi đã hiểu được cái lưng của mình phần nào để xoay sở cho nó.

IMG_5555.JPG

Động tác trồng chuối. Tôi cũng làm được rất sớm, sau 8 tuần bắt đầu tập yoga. Nhưng sớm mà không thật chuẩn. Cũng gần đây tôi mới biết cách nâng vai, siết bụng, siết hông và đùi để người vươn thẳng hơn nữa.

IMG_5513.JPG

Một từ tôi rất thích ở các giáo viên yoga, là “cảm nhận”, hay “quan sát” cơ thể. Khi ở tư thế nào, thì cảm nhận về cơ thể, hơi thở của mình trong tư thế đó. Dù đau hay mệt thì cũng cần thở được, và thật sâu, chậm. Điều này giúp ích cho tôi rất nhiều trong cuộc sống. Tôi có thể bình tĩnh quan sát và tiếp nhận sự việc hơn trước, nếu có căng thẳng hay bấn loạn, thì thở sâu và đều đặn luôn hiệu quả đối với tôi.

Thật ra đối với bất kỳ điều gì, cảm nhận, lắng nghe bản thân luôn luôn cần được ưu tiên, vì bản thân mình là một đối tượng hết sức quan trọng, hết sức cần được quan tâm và được yêu 🙂