Mẹ C đi tập về, em Bisou ra chào đón mẹ. Rồi mẹ hẹn, Mẹ bổ táo hai mẹ con mình ăn nhé. Em liền nằm chờ. Khi mẹ mang táo ra và bảo Nào, Bisou ăn táo với mẹ nào, em liền nhảy trước lên sofa, mẹ ngồi xuống cùng em. Hai mẹ con “vào vị trí”, đó là em gác nửa người lên đùi mẹ, mẹ ăn một miếng, đút em một miếng, vuốt đầu vuốt tai cho em, có lúc mẹ thơm cái mũi đen bé nhỏ của em, hoặc em thơm mẹ một cái. 

Đó là hạnh phúc đấy.

Niềm yêu thích nước Nhật của tôi vẫn không giảm sau mấy chuyến đi những năm vừa rồi. Tôi thích đọc về lịch sử, xem phim, uống trà, đọc những bài viết đâu đó về Nhật Bản. Dịp này tôi mới xem xong một limited series, Asura, cảm động đến mức phải viết ra mới được.

Một series hay, và đặc biệt rất đẹp đẽ và trong trẻo, kể về một gia đình có bốn chị em gái. Người chị cả là một nghệ nhân Ikebana góa chồng, chị thứ hai có một gia đình điển hình – chồng và hai con một trai một gái, người thứ ba là cô thủ thư mới yêu và lập gia đình êm ấm, cô em út xinh đẹp nhất thì lại có một cuộc sống sóng gió. Nghe như thế là đủ biết có bao câu chuyện có thể kể trong từng đấy thời gian của phim. 

Nhưng điều tôi muốn kể lại không phải là những vui buồn nhân gian, dù niềm vui tới mức mỉm cười, nỗi buồn tới mức rơi nước mắt theo các cô. Mà tôi rất thích phim này ở vẻ đẹp trong từng khung cảnh, từng chi tiết, màu sắc, âm nhạc, vẻ mặt, giọng nói. Có rất nhiều bức tranh với tông màu hơi hoài cổ, cũ kỹ. Lúc thì trầm buồn như màu gỗ trong rừng, như cành lá sau mưa, lúc lấp lánh những nét màu nóng như một tấm hình từ máy ảnh phim. Đẹp và tinh tế mà không phải gắng sức. 

Tôi thích nhất là cô em út, xinh như búp bê. Nhìn cô tươi sáng, vui vẻ, nhưng khi cô rơi nước mắt thì cả thế giới như từ từ tan vỡ. Nhờ có cô mà những khung hình được thêm màu đỏ, màu cam, hoa, những đồ trang sức lấp lánh. Tôi sẽ không thể quên vẻ đẹp của khoảnh khắc cô gối đầu lên lòng mẹ, màu len đỏ gối lên nền kimono hoa cúc nâu trầm, bàn tay mẹ cô dịu dàng vỗ về vai cô cũng giống cách mẹ vỗ cho tôi ngày xưa. Nụ cười từ mắt, từ miệng cô sáng lên trên nền hoa cúc ấy đẹp đúng như những gì tôi hình dung về một thời hoa niên vô tư và hạnh phúc – những năm tháng rực rỡ như hoa.

Và cô ấy khóc như thế này đây.

Hôm vừa rồi tôi đi tập ở sân bóng trường HB. Khi bước vào thang máy thì có anh lao công mặc đồng phục đứng sẵn, cùng mấy bạn sinh viên. Anh có vóc người nhỏ bé, gương mặt khó đoán tuổi, bộ đồng phục chỉn chu sạch sẽ, tóc vuốt gọn gàng. Anh thấy tôi bấm tầng 23 liền hỏi có phải chị đi tập trên tầng 25 không, và bấm giúp. Rồi anh quay sang hỏi thăm cô bé sinh viên ăn sáng chưa. Cô bé trả lời là đang giảm cân nên nhịn ăn sáng. Anh bảo giảm cân thì phải ăn nhiều rau, bớt thịt đi. Anh cũng hỏi thăm tương tự với một bạn sinh viên đi cùng. Khi thang máy dừng tầng nào, anh vẫy tay chào người quen đang đi trên tầng đó nếu có. 

Tôi nói sao thấy anh giống hoa hậu thân thiện quá, hình như anh quen hết cả trường. Thì anh vui vẻ bảo anh làm vòng ngoài, đi lại khắp trường nên gặp nhiều người hơn. Và anh lên tầng 25 cùng tôi nên nhiệt tình chỉ chỗ cho tôi. 

Những người yêu công việc của mình đều có vẻ ngoài thư thái, vui vẻ như anh, làm người khác vui lây.

Tôi nhớ một đoạn trong cuốn sách đã đọc, nói về những thứ lặt vặt trong một cái ngăn kéo giữa đống đồ đạc bỏ lại của một người phụ nữ. Tôi không nhớ những món gì, nhưng có lẽ chúng hết sức vô nghĩa trong mắt người khác. Có thể hình dung chúng là một mẩu giấy ghi chép vội, vài cúc áo lấp lánh, một bông hoa đã khô héo, cây son dùng gần hết, một cái lắc bạc, cái thiệp mừng rất đẹp còn mới nguyên, chưa viết lời đề tặng. 

Nhưng vào những khoảnh khắc nào đó, chúng đã từng làm đầy ắp một khoảnh khắc vui sướng nào đó của một người phụ nữ. 

Chi tiết nhỏ trong một cuốn sách viết bởi một nhà văn nổi tiếng, một người đàn ông, nhưng rõ ràng ông đã từng nhìn thấy và ghi nhận những món đồ bé mọn ấy. 

Nên khi nhìn thấy tấm ảnh này, tôi đã thật cảm động. Giữa nhiều tấm ảnh khác về những bộ đồ nên thơ, những gương mặt xinh đẹp, tấm ảnh out nét – dù nhiếp ảnh gia vô tình hay cố ý, lặng lẽ nằm đó nhưng sáng lên ánh sáng của nó, ngân lên một thanh âm trong suốt mơ hồ . 

Cái phù phiếm giây lát rồi vụt tắt. Nhưng dư vị thì vẫn bềnh bồng mãi, như một giấc mơ đẹp. 

Một người bạn nhỏ dễ thương của năm cũ, là cây me đất này, do một người bạn Hà Nội tặng tôi cách đây gần ba tháng.  Cây được trồng trên một cục rêu, bé xíu nhưng đầy đủ lá với hoa. Tôi để bé ở ban công, cách ngày tưới nước cho em bằng cách đổ chút nước vào cái đĩa, đợi cục rêu từ từ hút nước rồi đổ tiếp, khoảng ba lần là đủ. Khi mới về thì cây đã có hai bông hoa, hoa trắng rất xinh, bé tẹo bằng đầu ngón tay út. Sau đó hầu như tuần nào cây cũng chăm chỉ ra thêm một, hai bông. Bây giờ các gốc hoa đã héo, lá cây cũng khô đi một nửa. Nên hôm nay chào tạm biệt em. Cũng vừa vặn hết năm. 

Ba tháng bên nhau thật dễ chịu. Cảm ơn em bé đã ở cùng và tặng cả nhà tất cả những bông hoa em có.

Sau thời gian dài quan tâm đến nghệ thuật sân khấu dân gian mà chưa dừng chân thực tâm ngắm nghía, cuối cùng, tình cờ tôi đã có cơ hội đi xem hát bội. 

Đó là một buổi talkshow, kết hợp trò chuyện và diễn giải về hát bội với 3 trích đoạn được chọn lọc. Vội vàng tìm hiểu nhanh  trước giờ biểu diễn thì tôi mới thấy mình còn thật mù mờ về loại hình này, nhưng định nghĩa ngắn gọn thì hát bội có thể hiểu là tuồng cổ, phổ biến ở xứ Đàng Trong xưa kia. 

Talkshow diễn ra ở nhà hát Thủ Đô, quận 5. Nhà hát được giới thiệu có lịch sử hơn 100 năm, nhưng đến nơi mới thấy tuổi đời không đồng nghĩa với chất lượng khung cảnh. Nhà hát nhỏ, đơn sơ, không có điều hòa, bàn ghế hơi nghiêng ngả, lối thoát hiểm chỉ có hàng chữ mà không có đèn và thoát hiểm ra ngay cái ngõ bên cạnh. Các nghệ sỹ chụp ảnh với khán giả ở khu vực check in nhỏ, đơn giản, chộn rộn khoảng 15 phút trước khi diễn. Dàn nhạc công ngồi hai bên sân khấu, các bác cũng chỉ mặc áo lễ phục ra ngoài bộ đồ thể thao, chắc cho thoải mái.

Vì thế tôi không mong đợi gì nhiều. Thậm chí còn mong mình không ngủ gật vì đọc nội dung 3 trích đoạn ko thấy hấp dẫn lắm: Điêu Thuyền nói chuyện với Vương Doãn dưới trăng, Tiết Đinh San đối ngữ cùng Phàn Lê Huê, Đặng Đại Độ vì trị kẻ càn quấy mà mang tội vào thân. 

Không mong chờ, nên khi ánh đèn bật lên, những nhân vật cất tiếng, thì tôi có chút chấn động. Tôi như được bước vào một không gian và thời gian khác, với thanh âm, ánh sáng, âm nhạc khác. Các nghệ sỹ ở bên ngoài vở diễn nhìn có phần bé nhỏ, giản dị, khi chào hỏi và thị phạm cho khán giả thì giọng nói lễ độ, nhẹ nhàng, nhưng trong sân khấu của mình, họ thực sự là Điêu Thuyền xinh đẹp yêu kiều, Vương Doãn già nua trăn trở, Tiết Đinh San bên ngoài oai vệ mà sợ vợ là Phàn Lê Huê soái thê oai phong nghiêng trời, Đặng Đại Độ mỗi bước đi lời nói đều là một chính nhân quân tử. Mỗi động tác, ánh mắt, lời nói của nhân vật đều chỉn chu, chuẩn mực. Bối cảnh sân khấu và phục trang trước giờ diễn nhìn khá diêm dúa, “tuồng chèo”, nhưng khi có ánh sáng đầy đủ thì thực sự ngời sáng. 

Như nhà tổ chức đã nói trước buổi diễn, mời mọi người đến với “thế giới lộng lẫy” của hát bội. Tuy tôi không nghe được hết những lời thoại cổ văn cầu kỳ nhưng âm điệu ngân nga của chúng đã đủ lôi cuốn. Và những nghệ sỹ dù là ai trong cuộc đời thường, thì đứng trong thế giới của riêng họ, các anh chị, cô chú ấy như tỏa ra ánh sáng đẹp đẽ, thuần khiết của cái nghề, cái nghiệp mà họ dành cả đời để theo đuổi. 

Nhờ được diễn giải nên tôi cũng nắm được lối phục trang khoa sức để khán giả nhận biết được nhân vật. Ví dụ khi nhìn trang phục trắng, trang điểm đơn giản thì có thể hiểu đây là nhân vật lương thiện.

Trích đoạn Tiết Đinh San đối ngữ Phàn Lê Huê tôi thích nhất, rất sinh động, nhiều thoại, nhiều kiểu nhân vật. Soái bà Phàn Lê Huê trước giờ diễn nhìn bình thường lắm, ai ngờ lên đây thần thái ngời ngời, giọng nói lanh lảnh sáng rõ. Chị chia sẻ bên lề, vai đào võ như thế này cần nghệ sỹ có sức khỏe mới đảm nhận được, và đúng là chỉ qua một trích đoạn mới thấy đào võ cần chất giọng khỏe, động tác nhanh, dứt khoát mà vẫn uyển chuyển, không gian tiến lui nhiều hơn các nhân vật khác.

Trích đoạn về Đặng Đại Độ vì xếp sau đoạn “hành động” trên nên hơi buồn chán một chút, nhưng vẫn hay. Cách bước đi, chuyển động của nhân vật qua những không gian ước lệ thật sự đẹp.

Đây là câu mở đầu của bài hát trong một bộ phim thanh xuân vườn trường tôi xem lâu lắm rồi. Phim về tuổi học trò, tình bạn, tình yêu, năm học cuối cấp và mùa hè.

Tháng 7 âm lịch đang gần hết. Nếu ở Hà Nội, điều đó nghĩa là mùa hè sắp qua rồi. Bầu trời nắng chang chang, cái nóng nực ngày cũng như đêm, những cơn bão, những chuyến nghỉ hè đã khép lại. Học sinh bắt đầu năm học mới. Quãng thời gian sôi động, hơi ồn ào của một năm rồi cũng qua đi.

Tôi đang đọc một cuốn sách có nói tới một cô gái khá thú vị. Mỗi ngày mới đến, cô bước ra và nhìn thấy màu của ngày hôm đó. Có những màu cô biết, có những màu không diễn đạt lại được. Nếu có thể miêu tả bằng màu sắc, thì mùa hè với tôi thật sự rực rỡ, có lẽ là mùa có nhiều màu nhất trong năm, lộn xộn nhưng đầy sức sống, vui vẻ không kiểu cách. Tôi không thích mùa hè vì quá nóng bức, nhưng không thể không yêu mến năng lượng của nó. Sáng rỡ và thanh xuân như những mối tình đầu.

Đánh dấu thời điểm giao mùa này bằng những trái chanh leo hương ổi tôi mới được tặng. Mùi chanh leo đặc biệt này vừa rất tươi sáng rất mùa hè, vừa lẫn cái hương mát mẻ làm dịu bớt và trong trẻo hơn cho chính cái mùa hè ấy.

Bảng màu, hay moodboard cho mùa hè năm nay của tôi là màu hồng, bên cạnh trắng hay kem trung tính. Bình thường tôi thích những màu trắng, xanh, đen, hầu như không quan tâm đến màu hồng. Nhưng chỉ cần để ý đến nó một chút thôi, thì sẽ yêu mến nó. Đó là sắc màu trong sáng, trìu mến, làm ta dịu lòng và tin tưởng.

Moodboard cho một chuyến đi với hội bạn gái
Hoa mộc lan
Mây ngũ sắc một buổi chiều tháng Năm
Cục cưng mới của cả nhà

Lâu rồi tôi quên mất thói quen ghi nhật ký hành trình cho một chuyến du lịch. Instagram khiến người ta yên tâm là đã lưu lại được những khoảnh khắc đáng nhớ. Nhưng còn có nhiều điều mà những tấm ảnh rời rạc không thể ghi lại.

14 năm mới quay lại Bangkok, trong một chuyến đi được mời bất ngờ 2 ngày 1 đêm, tôi và bé N ở lại thêm 2 đêm.

Thời gian này thời tiết ở Bangkok tương tự Sài Gòn. Nóng ẩm, mưa rào rải rác trong ngày, lại không bị quá nắng gắt. Nên chỉ trừ 1 buổi sáng mưa phùn rây rây không đi chơi ngoài trời được thôi, chứ lúc nào cũng có thể lang thang trong thành phố. Thành phố cũng rất giống Sài Gòn. Một “trận chiến” giao thông quy mô lớn diễn ra khắp nơi với đủ loại hình xe cộ. Trừ MRT và BTS đi được theo hành trình của mình, còn xe bus, xe máy, ô tô, các loại taxi, tuktuk thì bận rộn từ sáng tới tối tranh thủ từng mét đường, vật lộn với kẹt xe. Nóng ẩm nên khá bụi. Hai bên đường mọc lên các quán xá, xe bán đồ ăn, chợ địa phương, những hình ảnh hết sức quen thuộc với người Việt Nam.

Bù lại, những mái chùa hay những đường nét mô phỏng chùa chiền chiếm tỷ lệ lớn trong khung cảnh, xen kẽ giữa những khối nhà bê tông hay kính, cũ hay mới, với chân dung nhà vua ở khắp nơi, tạo nên đặc trưng duyên dáng của Bangkok. Đồ ăn đường phố ngon và rẻ, nhiều lựa chọn. Dù không hợp khẩu vị lắm thì tôi vẫn có ấn tượng tốt với một vài món.

Người Bangkok khá hiền. Có thể một phần do Thái Lan là một nước theo đạo Phật. Cũng có thể một phần do họ quen làm dịch vụ bao năm, nên họ tươi cười, lịch sự. Dù không được như ý thì họ cũng cảm ơn, xin lỗi, từ nhân viên khách sạn đến người bán đồ ăn hay các bác tài taxi và tuktuk. Một điểm nổi bật là ai cũng có thể trao đổi cơ bản bằng tiếng Anh nên đi chơi ở đây khá thuận lợi.

Lý do của chuyến đi là tham quan nhà máy và showroom của một thương hiệu tấm laminate. Thành phần đoàn là thiết kế nội thất, nên tỷ lệ các chị em chiếm áp đảo. Được xem và chạm vào bề mặt của những tấm mẫu vật liệu lớn trọn khổ thay vì những miếng nhỏ trong catalogue là một trải nghiệm đáng giá.

Nhà máy cũ và các quy trình còn khá thủ công, nhưng đã sản xuất những tấm laminate chất lượng cao. Một kiến thức bất ngờ với nhiều designer kể cả sau bao năm làm nghề, là toàn bộ tấm laminate được sản xuất từ những cuộn giấy kia, từ đế, tới mặt hoàn thiện và lớp phủ trên cùng. Còn lại thì chuyến tham quan hơi chán, haha.

Cục trắng đuôi đen kia là boss đi thăm nhà máy.

Buổi chiều hôm mới đến, nhìn qua cửa sổ khách sạn tôi thấy xe cộ ùn lại thành 1 dòng đèn đỏ rực, tôi chụp lại cảnh tắc đường giờ cao điểm. Nhưng hôm sau mới thấy, lúc nào đường cũng ùn như vậy.

Khu Emsphere mới mở, là một tổ hợp thương mại mới mở cuối năm ngoái. Đang định qua đây chơi, tình cờ lại ở khách sạn bọn tôi chỉ cách chỗ này có vài phút đi bộ. Phong cách khu này rất trẻ trung, hiện đại, đẹp. Ban ngày đông đúc vô cùng, còn ảnh này là lúc buổi tối trên đường lên bar. Tiếc là không có người đi qua để biết 2 cái đèn thả và quạt trần kia có kích thước ngoại cỡ và ấn tượng như thế nào.
Louis Vuitton visionary journey. Chất lượng thi công nội thất thật sự đáng học hỏi, cũng như các cửa hàng xa xỉ khác.
Đôi bạn đường lần này.
The Mustang Blu. Khung cảnh ấn tượng kiểu Harry Potter mà creepy hơn. Đồ ăn trình bày rất đẹp nhưng ăn rất dở.
Đồ ăn đường phố như 1 phần trứng mực này ở China Town rẻ hơn nhiều, 70 bath (khoảng 51.000 vnd).
Dù ko hâm mộ xôi xoài nhưng nó có ở khắp nơi nơi, và trong 1 mood ăn uống bọn tôi đã chia nhau 1 phần xôi, trên chuyến xe tuktuk tốc độ cao về khách sạn. Buổi tối muộn (và có thể tới sáng hôm sau) chắc là giờ duy nhất không kẹt xe, chỉ mất 10ph thay vì hơn 1 tiếng chiều đi từ khách sạn tới đây.
Một chuyến bay về bị delay 2 lần, đợi chờ khá mệt mỏi.
Mèo đang chill trong cửa hàng thì bị mọi người bắt gặp và thi nhau chụp ảnh. Cái mặt nó hết sức bực bội, làm mọi người buồn cười, lại càng chụp nó.
Và cuối cùng, thật may mắn khi người bạn đi cùng biết chụp ảnh, ghi lại tôi trong một buổi trưa mưa rào ở Bangkok 🙂

Là ngồi im, quan sát hết mọi thứ nhưng là kiểu thấy chứ không nhìn, biết những thứ đang diễn ra nhưng không hành động 😊

Sáng nay khi xuống quán café quen thuộc để ăn sáng, tôi quên mang điện thoại. Gọi món xong tôi có khoảng 10 phút làm một con mèo bất động. Vị trí của tôi cũng thuận tiện khi ở cái bàn cuối cùng của quán nữa, nên tha hồ nhìn mọi thứ.

Thứ 3 mà quán rất đông, kín bàn. Vẫn hầu hết là những cuộc gặp công việc hoặc người ngồi làm việc một mình. Tỷ lệ ít hơn là bà mẹ với em bé, bạn bè. Có hai bạn gái ngồi ngay trước mặt tôi, một bạn đúng kiểu mẹ bỉm sữa mới ra khỏi nhà, hơi đầu bù tóc rối, bạn kia rảnh rang quần soọc, dép bệt, khoác túi cói. Hai bạn có vài girly talk nào đó rất sôi nổi.

Chú chó bự con khách quen của quán cũng tới, ngồi giữa lối đi, vui vẻ chào hỏi những ai đi qua quan tâm tới chú.

Trời nắng đẹp, nắng xuyên qua nhiều tán cây chiếu xuống xung quanh quán.

Quán mở nhầm một bản nhạc Noel, sau hình như bản nhạc tự thấy lạc lõng nên nhỏ dần và tắt giữa chừng.

Khi thấy quên điện thoại, và cũng không mang sách theo, tôi hơi giật mình vì không biết làm gì. Nhưng hóa ra ngồi không làm gì cũng không tệ.