Nếu không đồng cảm với phim này, bạn sẽ chán nó và chê bai nó. Vì câu chuyện cũng không xuất sắc, nhiều chi tiết không tinh tế, có thể coi là sến, cách xử lý không có gì mới.

Nhưng nếu từ đầu phim, bạn đã có thiện cảm với gương mặt tròn trĩnh, làn da mộc mạc lấm chấm chút tàn nhang của Lou, đôi mắt to hồn nhiên của cô, thì bạn sẽ bị cuốn hút xem tiếp. Bạn sẽ bỏ qua những hạt sạn của phim, mà cười và khóc với tất cả những vui buồn, những tình yêu trong đó. Tình yêu và cuộc sống là những thông điệp lớn lao nhất ở lại sau bô phim. Bạn sẽ yêu Lou và Will. Tôi yêu nụ cười của hai người. Lou tít mắt hạnh phúc với tất cả những điều vui vẻ dù là nhỏ bé nhất. Will quyến rũ và thật trẻ trung với hai cái răng cửa hơi nghiêng.

Đến hôm nay, tôi vẫn không cầm được nước mắt khi nhớ tới lúc Will nói: “I just . . . want to be a man who has been to a concert with a girl in a red dress. Just for a few minutes more”.

Advertisements

Chưa đầy hai tháng nữa là con tròn 7 tuổi, và chuẩn bị lên lớp 2. Không nhớ từ đâu, mẹ có một cái mốc là khi 8 tuổi, con sẽ lớn hẳn và không còn bám mẹ nữa. Mẹ tự nhẩm là còn một năm nữa để nghe con nói là con yêu mẹ nhất, yêu bằng nghìn tỷ tỷ tỷ, rất nhiều tỷ vũ trụ, để con thỉnh thoảng bất chợt ôm chầm lấy mẹ, thơm mẹ, để con thích nhất là chơi cùng mẹ mấy trò domino, pokemon, lego, để con nhắc mẹ kể chuyện trước khi đi ngủ. Bao nhiêu là hạnh phúc mà mẹ nhận được khi mẹ là người con yêu nhất.

Bây giờ con đã có bóng dáng một thiếu niên rồi. Con có thể thoắt một cái hào hứng kéo va li sang nhà bà ngoại ở cả tuần, hay ở lại nhà cậu bạn thân mấy tối liền mà không cần ỏ ê đến bố mẹ. Con hay lí luận, và phàn nàn nếu mẹ hay quên, hay mẹ nói điều gì chưa hợp lý. Khi bố mẹ đến lớp con chơi, con không còn vẻ ngại ngùng mà hạnh phúc như hồi bé, mà sẽ là biểu diễn những trò chơi hàng ngày rất tự nhiên với các bạn, thỉnh thoảng nhìn xem bố mẹ có thấy các con nghịch như thế nào không thôi. Biết đọc sách rồi, nên con có thú giải trí mới là đọc mê mải, bao lâu cũng được. Con hay hỏi những vấn đề phức tạp hơn. Tình yêu của con cho mẹ cũng không tuyệt đối nữa, mà lúc con giận, thì con sẽ không thấy yêu mẹ nữa.

Nhưng con vẫn là một bạn bé, với hai cái má vẫn còn nét phinh phính. Con ham chơi, không thích học. Con vẫn trò chuyện với em Ross hàng ngày, mong chờ tới Noel để được ông già Noel tặng quà. Con bám lưng bố và chơi những trò nhí nhố khi đi bơi. Và rất buồn là con chưa biết nhường em, rất hung hăng ích kỷ với các em nhỏ, điểm này mẹ chưa nghĩ ra cách xử lý nào thỏa đáng.

Sắp 7 tuổi, hết lớp 1, đang nghỉ hè. Con đang ở thời gian vui vẻ nhất trong năm. Còn mẹ thì cứ nghĩ mãi về việc con sẽ hoàn toàn không là một em bé nữa, và việc phải tận hưởng từng ngày một trước khi con kịp lớn hẳn lên.

Thử quan sát bọn trẻ con, thấy bạn nào cũng thích màu rực rỡ. Sao Nhỏ luôn ưa màu đỏ, cam, có lúc là xanh lá. Mấy bạn con gái dù bố mẹ tránh sắm màu hồng vẫn mê tít hồng hồng với tím tím và sẽ chọn ngay để mặc khi có dịp. Thậm chí các bạn ấy thích những sắc độ chói chang quá mức như hoa mười giờ chẳng hạn.

Vì tin là các bạn nhỏ vẫn còn giữ được những món quà tự nhiên mà người lớn đã để rơi mất, tôi cũng thử nghĩ về hứng thú của các con với những thứ sặc sỡ ấy. Và thấy rằng những màu sắc đó mang lại niềm vui nguyên sơ, một năng lượng trong trẻo xóa tan u sầu. Giữa những sắc độ trung tính mang lại sự thoải mái, yên tĩnh hàng ngày, thì một chớp lóe chói mắt của xanh thật xanh, đỏ thắm, hồng mười giờ đánh động không khí êm đềm quen thuộc, nhắc nhở tôi về những vui thích mê say nhất. Tươi tỉnh và đẹp đẽ như những trái tim nhỏ trong lành của các con.

Cứ đi theo sau các bạn nhỏ, sẽ thấy cách đơn giản nhất để vui.

Mùa hè miền bắc. Tôi đã bắc ghế cất cái ruột chăn bông to đùng lên ngăn cao nhất của tủ. Hết gió mùa, hết nồm, trời nắng thật to. Quần áo vải vóc phơi dưới nắng đã thơm thơm.

Loanh quanh thế nào, tôi lại nhớ mùi Sài Gòn. Nhớ da diết.

Ấn tượng mạnh nhất của tôi về Sài Gòn những cơn mưa dữ dội, nghiêng trời nghiêng đất. Mưa lớn đến nỗi không gian chỉ tràn ngập một mùi nước thơm mát. Mưa lớn đến nỗi chẳng thể suy nghĩ gì nếu đang phóng xe dưới mưa. Chỉ thấy ào ào trên đầu, ướt mặt ướt tay, với cái hơi mát lạnh đó.

Với cả mùi lá dứa (lá nếp) trên phố. Trên đường tôi đi làm về, thường hay qua một xe bán bánh gì đó có lá dứa. Lần nào đi qua tôi cũng quên không để ý nhưng lần nào mùi lá dứa cũng đột ngột thơm lên giữa đường phố đông đúc. Vì loại lá này mà tôi thích mê món bánh da lợn, bánh bò lá dứa. Hay xôi lá dứa rất ngọt nhưng tôi cũng tha thứ vì màu xanh và mùi thơm của nó. Thỉnh thoảng vẫn có hương này đâu đó trên phố, nhưng lúc tan tầm là dễ chịu nhất. Nó nhắc nhở tới bát cơm nóng bên bố mẹ, bên gia đình quây quần, một niềm hạnh phúc ấu thơ nhỏ xíu, bền lâu, vỗ về.

Tầm này Sài Gòn đang đợt nắng nóng. Chắc một tháng nữa tới mùa mưa. Hà Nội thì tháng vừa rồi đủ cả, rét nàng Bân, mưa dầm, nắng lên, mưa rào, âm u nhiều mây. Đủ thứ mùi đường phố và cây cối. Chứ không thật đơn giản như mưa và lá dứa mà tôi nhớ.

Tôi thấy buồn rầu suốt từ chiều qua, khi nghe tin về cái chết của anh. Tôi không thần tượng anh, nhưng những cảm xúc từ các bài hát của Bức Tường gắn liền với thời sinh viên kiến trúc thành một phần không tách rời. Cái thời mà như một bạn tôi nói, “cơ cực và ngây ngô”. Nghe lại Mắt đen, Bông hồng thủy tinh là lại thấy những đêm trắng nóng bức, kỳ cạch chạy lụt bên máy tính. Mấy lần đi xem Bức Tường hát, cùng hát theo các anh vì vui sướng, vì dại khờ, vì tuổi trẻ. Anh mất, thì những kỷ niệm ấy bỗng nhiên chấn động và rạn vỡ.

Tôi rất buồn, như mỗi lần thấy một cuộc đời dang dở.

Tôi lại suy nghĩ như bao nhiêu lần, về sự tàn nhẫn của bệnh tật, của cái chết. Khi người ta vẫn còn nguyên khối óc và trái tim, bao yêu thương, bao dự định với cuộc sống, thì cái chết đến đặt dấu chấm hết lạnh buốt. Tôi có thể đã nghe nhiều lời nói về sống – chết, cảm thấy như mình đã bắt đầu hiểu để có thể chấp nhận nó. Nhưng trước cái chết vừa diễn ra ngay trước mắt, tôi vẫn chỉ còn sự đau buồn bản năng, sự sợ hãi trước bí mật to lớn không thể biết của cõi đời. Những trang giấy còn nét bút, những tấm ảnh còn nụ cười, những bài ca còn giọng hát, nhưng người thì vĩnh viễn mất đi. Với tôi đó vẫn luôn là một nỗi xót xa.

Những người mất đi, luôn để lại một khoảng trống. Dù thời gian có xoa dịu đến đâu, thì khoảng trống ấy không thể nào lấp đầy được, vẫn là những tổn thương yếu mềm trong lòng người ở lại, mà ta phải cố gắng lấy những kỷ niệm tươi đẹp trước kia, hay những bận bịu hàng ngày để tạo thành lớp vỏ mỏng che chở cho vết thương ấy.

Giống như nếu một tinh cầu tắt đi giữa vụ trụ rộng lớn, bụi sao sẽ vĩnh viễn quyến luyến bên khoảng không gian mà tinh cầu ấy đã từng chiếm lĩnh.

Có một khu vườn, mọc đầy những cây hoa nhỏ. Mỗi ngày lại có mấy cơn mưa vội, ào xuống thoáng chốc. Nắng chưa tắt mà mưa đã dứt. Mưa làm đất bắn lên những chấm nâu li ti thơm thơm và khô rất nhanh. Nắng chỉ không kịp làm bay hơi mấy khoảnh nước mưa trong vắt, trong đến mức như nghe thấy một tiếng chuông bạc đang rung mơ hồ. 

Nếu như đúng lúc ấy có một chim sẻ màu lam, nghiêng cái mỏ soi bóng xuống mặt nước nhỏ. Nếu như tất cả những bông hoa đều trắng vui mừng. Nếu những chấm đất nâu toả hết sức mùi hương của chúng. 

Thì, em yêu anh như thế đấy. 

 

Chủ nhật. Nhớ mãi về cuối ngày thứ sáu vừa rồi, khi cùng bạn bè ăn tối ở một cái sân ngoài trời. Phải là ở đâu đó ngoài trời, thì buổi tối mới thật đẹp. 

Ở xứ phương nam nắng ấm này, hình như không có từ “mùa hè”. Không có cái bóng đêm hầm hập hơi nóng ban ngày không thể nguôi dịu. Không có sự mừng vui nhè nhẹ khi trời sắp vào thu. Tối nào ở đây cũng thế, cười xoà mát mẻ. 

Tôi vẫn gọi ly mojito quen thuộc. Mùi lá bạc hà ít gặp hàng ngày, nên lần nào uống ngụm đầu tiên tôi cũng hơi ngạc nhiên vì nó đáng yêu hơn tôi nghĩ. Mà có lẽ tôi cũng không nhớ về nó bao giờ. Đâu có tự dưng giữa ngược xuôi lại nhớ đến một ly cocktail. 

Những tối sau giờ làm thế này, tôi chỉ cần thêm ổ bánh mỳ mới còn thơm, món gì đó có lá gia vị, là có thể thấy đủ đầy hài lòng, đóng vai cái cây ngồi yên lặng nghe những tiếng nói. Ngồi ngoài sân rất ồn ào. Tiếng người, tiếng nhạc của mấy quán cạnh nhau trộn lẫn vào nhau. Tiếng quạt máy. Tiếng ly chén. Tôi nghe câu chuyện của những người bạn phương nam của mình, vẫn có vài đoạn mọi người nói nhanh tôi không hiểu. Thêm một ly gin tonic, tôi lại trượt vào cảm giác lâng lâng mà tôi rất thích. Như được bọc trong một cái kén trong suốt, lửng lơ giữa ánh sáng và tiếng động, từ trong đó tôi tha hồ quan sát bên ngoài. Thành phố này, những gương mặt này, sau gần một năm, đã quen thuộc nhưng vẫn mới mẻ, là những món quà đẹp mà tôi đang có được. 

Tôi có nghe đâu đó cụm từ “Hương mùa hè”. Với tôi thì đây, bạc hà, chanh, bánh mỳ, Chanel Chance vỡ vụn cuối ngày, mảnh mảnh thanh thanh trên một nền hương thị thành ồn ã, là tối mùa hè của tôi. 

Sài Gòn sớm nay mát lạnh, nhiều mây, rất giống Hà Nội vào một ngày cuối thu sắp có gió mùa. Ngồi làm việc nhìn thấy những khe sáng lọt qua rèm cửa, cũng màu xám trắng xa xôi mà quen thuộc. Những ngày như thế này, tôi bị cảm giác nhầm lẫn về không gian, có lúc cứ giật mình ngỡ đang ở đâu đó trong lòng Hà Nội.

Chắc do mùi kem moringa này nữa, mùi hương tôi hay dùng buổi tối trong mấy mùa đông trước. Nó ngòn ngọt và vui vẻ tươi cười.

Chơm chớm tháng Tám rồi.

Mùa hè này, lần đầu tiên mẹ đứng trên bậc bê tông của khán đài và nhìn con chạy chơi trên sân bóng. Đó là một hình ảnh rất mới mẻ, để mẹ làm quen với thế giới của con ở trường tiểu học. Con thích đá bóng, tập sút, tập chạy bắt bóng, vừa lấy tay đập bóng vừa di chuyển. Ngoài sân có đủ các level. Lũ nhóc tập toẹ chơi như con. Một cậu bạn cùng lớp học hè với con mà dáng đã rất chuyên nghiệp, đến cú sút bóng quá mạnh bị ngã ra sau trông cũng pro. Mấy anh lớn hẳn thì không thèm để mắt đến các chú bé loi choi chạy xung quanh. Có lúc các con đang chạy theo bóng thì lại rẽ qua đuổi theo một cái túi nilon đang bay và la hét chí choé. Trong ảnh thì anh bạn là cái cậu bé đang nằm dang chân dang tay giữa bãi cỏ kia. Cũng vào mùa hè lên Sáu này, con đi dã ngoại qua đêm với trường. Con về nhà với cái mặt đen nhẻm cháy nắng, một ba lô đầy quần áo bẩn, không bị mất đồ dùng nào, và đủ chuyện kể suốt một buổi tối. 

Và có nhiều lúc hơn, con thích tách ra một mình. Như trong tấm ảnh đầy nắng ở đây. Đấy là những lúc con hơi trầm tư suy nghĩ gì đó. Không biết là những toa tàu màu sắc nào đang nối đuôi nhau trong đầu óc bé nhỏ của con. Rồi sau đó con lại chạy đi chơi ồn ào vui vẻ như cũ. 

Những khoảnh khắc mùa hè này, với mẹ bao nhiêu cũng không là đủ. 

  

  

  

Hôm nay mẹ áo trắng, con áo trắng đeo cái ba lô nhỏ, nắm tay nhau đi một đoạn phố. Giờ con đi nhanh, từ lâu rồi mẹ không còn phải kìm bước để đôi chân nhỏ của con bắt kịp nữa. Vỉa hè sạch, không gập ghềnh, bóng râm đổ mát theo mỗi gốc cây, mẹ cũng không phải chú ý xuống bước chân. Mùa này sáng nào cũng thoáng đãng. Mẹ chỉ thấy nắng trong xanh và bàn tay con nắm tay mẹ, không chặt mà cũng không thể dễ dàng tách rời. Từ bé con đã có thói quen nắm cả bàn tay người lớn, không như mẹ ngày xưa chỉ thích nắm ngón tay út của ông ngoại khi đi bộ. 
Những lần mẹ được nắm tay ông ngoại đi chơi mẹ đều không nhớ rõ. Chỉ nhớ cảm giác về bàn tay ấm áp của ông. Ông ngoại bà ngoại con ít thể hiện tình yêu bằng cái ôm cái hôn, nhưng cảm giác và mùi hương, hơi ấm từ ông bà, mẹ nhớ rất rõ nét, là niềm sung sướng, yên tâm được bên bố mẹ, là lòng tin bé thơ suốt đời không phai mờ không suy xuyển.  

Mẹ thích từng cuộc dạo chơi của bọn mình, tay trong tay, nói những câu chuyện xinh xẻo. Hôm nay bọn mình nói về những đôi giày, về Lego, về quán cà phê bên đường mẹ thấy đẹp con thấy không đẹp lắm. 

Tối qua bố ở Hà Nội với bà nội, chat với mẹ và con ở trong này. Mẹ – con lớn và mẹ – con nhỏ, muôn đời cứ âu yếm thế con nhỉ.