Archive

Yêu

Một cuộc hẹn cafe vội vàng trong một sáng chủ nhật nắng nóng của Sài Gòn. Không ngờ trước khi bước vào quán, tôi gặp một bụi tường vi nhỏ. Hoa hồng hồng nở rộ, không quá rực rỡ mà thư thái như một người bạn cũ dịu dàng. 

Tôi không có kỷ niệm nào rõ ràng hay sâu sắc với hoa tường vi. Có thể là mấy cành hoa thả từ tường nhà hàng xóm hồi nhỏ, đi lướt qua sắc hồng nhẹ nào đó trên hàng rào ven đường. Hay hình ảnh mơ hồ của hoa trong thơ Xuân Quỳnh. Hay một cái tên của ai đó từ thế hệ cũ. Hoa cứ thảnh thơi xuất hiện ở đâu đó, không níu kéo sự chú ý. Lúc nào cũng là những sắc hồng từ nhạt đến đậm như một đám mây nho nhỏ. 

Người bạn tôi gặp hôm đó cũng từng thích hoa, thích thơ. Nhưng bao năm trôi qua, hoa và thơ đã thành mây bay đâu đó, xa khỏi những cuộc trò chuyện. Tôi thấy hoa đấy, nhưng không còn là những khoảng thời gian trẻ dại khi có thể kể với bạn “Tớ vừa gặp hoa tường vi, ngay ngoài kia thôi.”

Cô Dạ Ngân và bác Thân. Hai người bạn quen thuộc của bố, hay đến nhà chúng tôi chơi ngày trước. Cũng như với những bạn văn khác, bố chơi thân với bác và cô nhưng cũng có nhiều điều không cùng quan điểm, hay cự nự nhau. Sau này bố mất thì chúng tôi cũng ko có dịp gặp lại những người bạn của bố nữa. Riêng với bác Thân thì tôi có một kỷ niệm sâu sắc, cuốn sách đầu tiên tôi đánh vần đọc trong đời là cuốn bác viết cho trẻ em – “Từ vương quốc những người kiêu ngạo”.

Thế mà thấm thoắt bố đi đã 20 năm. Bác Thân cũng 9 năm. Năm nay cô Dạ Ngân tình cờ gặp mẹ, gọi cho tôi mời tới đám giỗ bác Thân. Tôi vốn hơi ngại đến vì nghĩ là đến nhà cô thì chẳng biết nói chuyện gì. Nhưng cô bảo tìm được con cô thấy vui lắm, nhớ đến nhé. Thế là chúng tôi đến. Và không ngờ đây là một trong những bữa trưa dễ thương và đáng nhớ nhất của tôi.

Đám giỗ nho nhỏ, chỉ có chưa đến 10 người là bạn thân, con của bạn, một nhà thơ người Mỹ thích thơ của bác Thân. Căn hộ của bác và cô vẫn như tôi nhớ, gọn gàng, ngăn nắp và thoáng gió. Có nhiều bức ảnh của bác và cô. Và tới đây tôi như trở về với tuổi thơ, khi nghe cô gọi bố là chú Phú, con trai của bác chỉ cho tôi bức ảnh anh chụp với hai anh trai tôi hồi các anh có mười mấy tuổi. Tôi được cô gọi là “cái Tùng Cương”, và nghe lời giải thích không biết lần thứ bao nhiêu về nguồn gốc tên của tôi là ghép từ tên hai anh tôi. Được nghe những nhà thơ nhà văn “ám chuyện”, nói tùy hứng một câu cũng là trích dẫn thơ. Như được quay lại những buổi tụ tập của bố và các bạn, điềm đạm, sôi nổi, nghịch ngợm, lãng mạn. Tôi chảy nước mắt vì thấy mình được bé lại, như được ngồi giữa buổi trưa hè và có bố đang ở đâu đây. 

Khi bọn tôi về, cô Ngân soạn cho một túi quà – cuốn di cảo của bác, mấy trái vú sữa, nửa hộp rau câu dừa con gái cô làm rất ngon, 1 cái bánh cốm xào. Tôi còn phải học nhiều ở các bác các cô sự chỉn chu, ấm áp và thân tình ấy.

Cư xá Thanh Đa rất xinh, xanh mát và yên tĩnh. Không ngờ đây cũng là lần cuối bọn tôi đến nhà hai bác ở đây vì năm nay khu này sẽ giải tỏa. 

Mẹ C đi tập về, em Bisou ra chào đón mẹ. Rồi mẹ hẹn, Mẹ bổ táo hai mẹ con mình ăn nhé. Em liền nằm chờ. Khi mẹ mang táo ra và bảo Nào, Bisou ăn táo với mẹ nào, em liền nhảy trước lên sofa, mẹ ngồi xuống cùng em. Hai mẹ con “vào vị trí”, đó là em gác nửa người lên đùi mẹ, mẹ ăn một miếng, đút em một miếng, vuốt đầu vuốt tai cho em, có lúc mẹ thơm cái mũi đen bé nhỏ của em, hoặc em thơm mẹ một cái. 

Đó là hạnh phúc đấy.

Một người bạn nhỏ dễ thương của năm cũ, là cây me đất này, do một người bạn Hà Nội tặng tôi cách đây gần ba tháng.  Cây được trồng trên một cục rêu, bé xíu nhưng đầy đủ lá với hoa. Tôi để bé ở ban công, cách ngày tưới nước cho em bằng cách đổ chút nước vào cái đĩa, đợi cục rêu từ từ hút nước rồi đổ tiếp, khoảng ba lần là đủ. Khi mới về thì cây đã có hai bông hoa, hoa trắng rất xinh, bé tẹo bằng đầu ngón tay út. Sau đó hầu như tuần nào cây cũng chăm chỉ ra thêm một, hai bông. Bây giờ các gốc hoa đã héo, lá cây cũng khô đi một nửa. Nên hôm nay chào tạm biệt em. Cũng vừa vặn hết năm. 

Ba tháng bên nhau thật dễ chịu. Cảm ơn em bé đã ở cùng và tặng cả nhà tất cả những bông hoa em có.

Lâu rồi tôi quên mất thói quen ghi nhật ký hành trình cho một chuyến du lịch. Instagram khiến người ta yên tâm là đã lưu lại được những khoảnh khắc đáng nhớ. Nhưng còn có nhiều điều mà những tấm ảnh rời rạc không thể ghi lại.

14 năm mới quay lại Bangkok, trong một chuyến đi được mời bất ngờ 2 ngày 1 đêm, tôi và bé N ở lại thêm 2 đêm.

Thời gian này thời tiết ở Bangkok tương tự Sài Gòn. Nóng ẩm, mưa rào rải rác trong ngày, lại không bị quá nắng gắt. Nên chỉ trừ 1 buổi sáng mưa phùn rây rây không đi chơi ngoài trời được thôi, chứ lúc nào cũng có thể lang thang trong thành phố. Thành phố cũng rất giống Sài Gòn. Một “trận chiến” giao thông quy mô lớn diễn ra khắp nơi với đủ loại hình xe cộ. Trừ MRT và BTS đi được theo hành trình của mình, còn xe bus, xe máy, ô tô, các loại taxi, tuktuk thì bận rộn từ sáng tới tối tranh thủ từng mét đường, vật lộn với kẹt xe. Nóng ẩm nên khá bụi. Hai bên đường mọc lên các quán xá, xe bán đồ ăn, chợ địa phương, những hình ảnh hết sức quen thuộc với người Việt Nam.

Bù lại, những mái chùa hay những đường nét mô phỏng chùa chiền chiếm tỷ lệ lớn trong khung cảnh, xen kẽ giữa những khối nhà bê tông hay kính, cũ hay mới, với chân dung nhà vua ở khắp nơi, tạo nên đặc trưng duyên dáng của Bangkok. Đồ ăn đường phố ngon và rẻ, nhiều lựa chọn. Dù không hợp khẩu vị lắm thì tôi vẫn có ấn tượng tốt với một vài món.

Người Bangkok khá hiền. Có thể một phần do Thái Lan là một nước theo đạo Phật. Cũng có thể một phần do họ quen làm dịch vụ bao năm, nên họ tươi cười, lịch sự. Dù không được như ý thì họ cũng cảm ơn, xin lỗi, từ nhân viên khách sạn đến người bán đồ ăn hay các bác tài taxi và tuktuk. Một điểm nổi bật là ai cũng có thể trao đổi cơ bản bằng tiếng Anh nên đi chơi ở đây khá thuận lợi.

Lý do của chuyến đi là tham quan nhà máy và showroom của một thương hiệu tấm laminate. Thành phần đoàn là thiết kế nội thất, nên tỷ lệ các chị em chiếm áp đảo. Được xem và chạm vào bề mặt của những tấm mẫu vật liệu lớn trọn khổ thay vì những miếng nhỏ trong catalogue là một trải nghiệm đáng giá.

Nhà máy cũ và các quy trình còn khá thủ công, nhưng đã sản xuất những tấm laminate chất lượng cao. Một kiến thức bất ngờ với nhiều designer kể cả sau bao năm làm nghề, là toàn bộ tấm laminate được sản xuất từ những cuộn giấy kia, từ đế, tới mặt hoàn thiện và lớp phủ trên cùng. Còn lại thì chuyến tham quan hơi chán, haha.

Cục trắng đuôi đen kia là boss đi thăm nhà máy.

Buổi chiều hôm mới đến, nhìn qua cửa sổ khách sạn tôi thấy xe cộ ùn lại thành 1 dòng đèn đỏ rực, tôi chụp lại cảnh tắc đường giờ cao điểm. Nhưng hôm sau mới thấy, lúc nào đường cũng ùn như vậy.

Khu Emsphere mới mở, là một tổ hợp thương mại mới mở cuối năm ngoái. Đang định qua đây chơi, tình cờ lại ở khách sạn bọn tôi chỉ cách chỗ này có vài phút đi bộ. Phong cách khu này rất trẻ trung, hiện đại, đẹp. Ban ngày đông đúc vô cùng, còn ảnh này là lúc buổi tối trên đường lên bar. Tiếc là không có người đi qua để biết 2 cái đèn thả và quạt trần kia có kích thước ngoại cỡ và ấn tượng như thế nào.
Louis Vuitton visionary journey. Chất lượng thi công nội thất thật sự đáng học hỏi, cũng như các cửa hàng xa xỉ khác.
Đôi bạn đường lần này.
The Mustang Blu. Khung cảnh ấn tượng kiểu Harry Potter mà creepy hơn. Đồ ăn trình bày rất đẹp nhưng ăn rất dở.
Đồ ăn đường phố như 1 phần trứng mực này ở China Town rẻ hơn nhiều, 70 bath (khoảng 51.000 vnd).
Dù ko hâm mộ xôi xoài nhưng nó có ở khắp nơi nơi, và trong 1 mood ăn uống bọn tôi đã chia nhau 1 phần xôi, trên chuyến xe tuktuk tốc độ cao về khách sạn. Buổi tối muộn (và có thể tới sáng hôm sau) chắc là giờ duy nhất không kẹt xe, chỉ mất 10ph thay vì hơn 1 tiếng chiều đi từ khách sạn tới đây.
Một chuyến bay về bị delay 2 lần, đợi chờ khá mệt mỏi.
Mèo đang chill trong cửa hàng thì bị mọi người bắt gặp và thi nhau chụp ảnh. Cái mặt nó hết sức bực bội, làm mọi người buồn cười, lại càng chụp nó.
Và cuối cùng, thật may mắn khi người bạn đi cùng biết chụp ảnh, ghi lại tôi trong một buổi trưa mưa rào ở Bangkok 🙂

Một người bạn của tôi mới mất bố. Một trong những điều bạn ấy nhớ về bố mình là được bố chở đi bằng chiếc xe đạp từ lúc còn là học sinh, đến khi đi học đại học và đi làm. Bạn có kể với tôi như thế, lâu rồi, lúc 2 đứa cùng học cao học hoặc cùng làm với nhau, tôi không nhớ chắc.

Nhưng trong bao nhiêu câu chuyện kể, thì câu chuyện ấy lập tức in sâu vào đầu tôi. Bởi tôi cũng biết hạnh phúc ngồi sau lưng bố là thế nào.

Tôi đi học cấp 1, 2, 3 gần nhà nên đều tự đi bộ, hoặc lên cấp 3 thì đạp xe. Lúc được bố đạp xe chở đi là hồi nhỏ xíu và sau này khi đi thi đại học. Bố chở tôi đi thi bằng chiếc Cub 82 phân khối nhỏ. Kỳ thi đại học diễn ra vào giữa mùa hè, nắng chang chang. Mỗi buổi thi bố đều đợi tôi ở cổng trường, như bao ông bố bà mẹ khác. Không biết bố nghĩ gì lúc đấy nhỉ, không biết bố uống nước ở đâu, bố đỗ xe chỗ nào. 

Khi đã đỗ đại học rồi, thì bố chở tôi mấy lần đến trường để mua dụng cụ học tập, lúc đầu không biết thì đến trường Kiến trúc vốn bán đắt hơn, sau thì thường xuyên tới cái ngõ nổi tiếng bán đồ dùng giá tốt cho sinh viên cạnh trường Xây dựng. Lần chở nặng nhất là mua cái bàn kính vẽ kỹ thuật, tôi ngồi sau ôm cái bàn đặt giữa hai bố con, gió to cứ đẩy đẩy cái mặt bàn. 

Thời cấp 3 – là lúc bố mẹ mua được xe máy, thì có lúc bố đưa tôi đi mua giày. Tôi thích một đôi giày thể thao, hàng Thượng Đình thôi nhưng lúc đó với tôi nó là một đôi giày rất lộng lẫy. Tôi thích mà ngần ngừ không dám nói. Thế là bố chiều và mua cho tôi. Cũng giống như cái bút Rotring ngòi 0.01 là loại đắt nhất, nhưng bố nghĩ tôi phải có đủ bộ bút vẽ kỹ thuật, nên bố cũng mua. 

Sau này, khi bố ốm mệt rồi, thì tôi lại đưa bố đi bằng chiếc Cub 82 đó. 

Những ngày gần đây, có một câu chuyện sóng gió về một người bố – một người bạn FB của tôi, vốn hoàn hảo trước công chúng nhưng hóa ra đã để lại cho những người con những tuổi thơ tan nát. Tôi cũng nghĩ ngợi lấn cấn về chuyện đó mất mấy ngày. Nghĩ về những người bố, người con.

Hồi nhỏ tôi không nhận thức được mình may mắn ra sao. Nhưng khi lớn lên nhìn lại, thì bố mẹ đã cho chúng tôi một tuổi thơ êm đềm, hạnh phúc, với niềm tin tưởng luôn có bố mẹ ở bên cạnh che chở. Có những lúc không vui, tôi vẫn nhớ chứ, lúc tôi giận dỗi, không bằng lòng vì những thiếu thốn không được như ý, nhưng những ký ức đó nằm yên nhỏ xíu, so với những niềm hạnh phúc như được ngồi sau lưng bố, được bố đưa đi chỗ này chỗ nọ, rồi hai bố con về nhà khi chiều tới.

Bạn scooter Zebra của Sao Nhỏ thứ 6 này sẽ về nhà mới, làm bạn thân của 1 em bé khác. Bố lấy bạn từ kho ra để bác Thúy cọ rửa, Sao Nhỏ ra chào bạn, lưu luyến lắm: “Tớ yêu cậu lắm!” “Tớ cũng yêu cậu” “Chào cậu nhé, tớ đến chăm sóc một bạn nhỏ khác đây”.


Mẹ cũng rất yêu quý Zebra và bồi hồi khi phải chia tay bạn. Mẹ nhớ lần đầu Sao Nhỏ tập chơi với bạn dưới sân như thế nào, chỉ một buổi tối là con đi thạo. Tên Zebra là con đặt cho bạn. Rồi sau đó hầu hết mỗi lần cần xuống nhà làm gì con đều chạy scooter. Mỗi lần gặp con là thấy con đang lướt thật nhanh, lưng đeo ba lô, tay lái treo mấy túi đồ. Ngoài ra trò ưa thích của con là cho bạn tự chạy xuống đường dốc và con đuổi theo. Thường thì bạn chạy ổn, nhưng có lúc dốc quá đổ kềnh, con đuổi ko kịp đỡ 😀


Bạn Zebra sau 6-7 năm gắn bó đã trở nên lem nhem hơn, một tay nắm gẫy mất miếng cao su tròn tròn ở đầu, nhưng xe vẫn tốt lắm. Phanh cũng tốt. Mãi tối qua bố hỏi sao phanh còn tốt thế, bố mẹ mới biết con toàn phanh bằng cách sệt chân xuống đất luôn : ))


Tạm biệt scooter Zebra yêu quý. Bạn sang nhà mới sẽ lại được chạy khắp nơi không phải nằm trong kho nữa. Chúc bạn luôn luôn vui vẻ nhé!


Hình này là Sao Nhỏ đang chạy rất chậm để vừa chạy vừa ngắm mặt đường ướt mưa.

Mỗi lần ốm, lại càng thấm thía sức khỏe thật quý giá. Buổi sáng nếu được tỉnh dậy, được hít thở bình thường, đi lại bình thường, không đau nhức ở đâu cả, quả thật là một ơn phước.

Ngày covid thứ 4, tôi đã hết sốt, các triệu chứng khác cũng nhẹ hơn. Túc tắc tập yoga trở lại được buổi thứ 2. Thay vì chỉ theo đủ động tác như hôm qua, thì tôi đã chú ý hơn đến hơi thở và cơ thể, nhận thấy vùng cơ nào còn cứng, vùng nào đã dễ thả lỏng hơn, hơi thở ra vào từ tốn và sâu hơn. Tôi tập hết 1 tiếng cho những động tác cơ bản mà bình thường chỉ mất 35-40 phút, bỏ qua những động tác phải dùng lực.

Hết sốt thì mất đi cảm giác nhạy bén thái quá với mùi vị, lại hơi tiếc. Những mùi, vị, hương của đồ ăn mà cơn sốt đem lại vẫn là của những món ăn đó, nhưng đậm nét hơn, và kéo theo những ký ức liên quan tới mùi vị đó mà tôi đã tưởng như đã quên mất. Lúc này có thời gian, được nhẩn nha cảm nhận lại cũng là một trải nghiệm.

Chiều ngủ dậy, hơi váng vất. Nhìn cầu Thủ Thiêm tấp nập xe qua lại, thấy thật may mắn vì thời gian đó đã qua, khoảng thời gian mà cây cầu không một bóng xe máy hay ô tô, chỉ thỉnh thoảng xe cấp cứu và xe bus chở F0 vụt qua.

Em Bisou thấy mẹ ốm thì quấn mẹ hơn thường lệ, có lúc thấy mẹ ho em liền leo vào lòng, thơm mẹ. Em luôn là niềm vui, niềm dịu dàng vô bờ bến của mẹ.

Những ngày cuối năm 2020, nhà Gió đổ bộ vào SG. 2 ngày đầu Gió sợ Bisou, không dám đến gần, thỉnh thoảng lắm mới vuốt “chị”. Đến tối qua bác Cương đi làm về, thì đã có một diễn biến nhỏ trong vòng hai phút. Như thế này. Bisou đang ở dưới gầm bàn ăn. Bác Cương chui vào ôm Bisou vào lòng. Gió cũng chui vào theo, ngồi gần Bisou. Hai chị em nhìn nhau và Bisou thơm Gió, thơm mấy cái liền. Gió không sợ gì nữa. Sau đó Gió lùi mông chui ra, vừa ra vừa nhận xét: “Bisou đáng yêu thật!”

Vậy là đôi bạn buổi tối trước ngày chia tay cũng kịp kết thân với nhau. Những tâm hồn trong trẻo nhất thế giới gặp nhau.

Nếu cần chọn ra, thì hai phút dưới gầm bàn đó là khoảnh khắc trong lành nhất trong những ngày cuối năm của bác Cương.

Ảnh bốn anh em tối đầu tiên gặp nhau đầy đủ.

Năm nay đã hết cấp 1, lên cấp 2, nhưng Sao Nhỏ nhất định là các trẻ em học cấp 2 vẫn được Ông già Noel tặng quà cho đến lớp 8 (không biết thông tin này từ đâu ra). Để tránh việc con tự phát hiện ra vì chắc là nhiều bạn bè của con biết rồi, bố mẹ quyết định nói với con rằng Ông già Noel không có thật, tất cả những món quà xuất hiện một cách thần kỳ trong những năm qua đều là từ bố mẹ.

Sau phút ngạc nhiên ban đầu, anh bạn hỏi lại chi tiết các Noel, thấy bố mẹ giải thích được hết, thì anh bạn chấp nhận sự thật và phản ứng của anh làm bố mẹ bất ngờ, đó là… lăn ra cười vì thấy mình đã bị “lừa” một cách có tổ chức. Con nhớ lại mẹ cứ giục con nghĩ quà nhanh lên, trước tháng 11 kẻo Ông không kịp sản xuất, hóa ra là vì mẹ sợ ship ko kịp, và con lại cười nắc nẻ. Hóa ra bạn MQ nói đúng vì bạn đã thấy món quà được giấu ở trong nhà vệ sinh. Hóa ra thế này và thế kia.

Mẹ hơi lo lo con sẽ buồn. Nhưng không, cậu bé vui vẻ chỉ nhìn ra những thứ buồn cười trong câu chuyện này. Và cả bố mẹ và con cùng ngồi ôn lại những mùa Noel trước, con viết thư, rồi sáng sáng ngủ dậy chạy ra ngóng thư  trả lời xuất hiện trên cửa sổ, rồi năm nào con cũng thức chờ gặp ông mà đều bị ngủ mất. Những kỷ niệm tuổi thơ đáng nhớ của con và của cả nhà mình.

Sau cùng, anh bạn kết luận ngắn gọn và khúc triết: “Childhood ruined”. Làm bố mẹ cũng buồn cười.

Vậy là trong nhà chỉ còn em Bisou tin vào Ông già Noel.