Bạn scooter Zebra của Sao Nhỏ thứ 6 này sẽ về nhà mới, làm bạn thân của 1 em bé khác. Bố lấy bạn từ kho ra để bác Thúy cọ rửa, Sao Nhỏ ra chào bạn, lưu luyến lắm: “Tớ yêu cậu lắm!” “Tớ cũng yêu cậu” “Chào cậu nhé, tớ đến chăm sóc một bạn nhỏ khác đây”.


Mẹ cũng rất yêu quý Zebra và bồi hồi khi phải chia tay bạn. Mẹ nhớ lần đầu Sao Nhỏ tập chơi với bạn dưới sân như thế nào, chỉ một buổi tối là con đi thạo. Tên Zebra là con đặt cho bạn. Rồi sau đó hầu hết mỗi lần cần xuống nhà làm gì con đều chạy scooter. Mỗi lần gặp con là thấy con đang lướt thật nhanh, lưng đeo ba lô, tay lái treo mấy túi đồ. Ngoài ra trò ưa thích của con là cho bạn tự chạy xuống đường dốc và con đuổi theo. Thường thì bạn chạy ổn, nhưng có lúc dốc quá đổ kềnh, con đuổi ko kịp đỡ 😀


Bạn Zebra sau 6-7 năm gắn bó đã trở nên lem nhem hơn, một tay nắm gẫy mất miếng cao su tròn tròn ở đầu, nhưng xe vẫn tốt lắm. Phanh cũng tốt. Mãi tối qua bố hỏi sao phanh còn tốt thế, bố mẹ mới biết con toàn phanh bằng cách sệt chân xuống đất luôn : ))


Tạm biệt scooter Zebra yêu quý. Bạn sang nhà mới sẽ lại được chạy khắp nơi không phải nằm trong kho nữa. Chúc bạn luôn luôn vui vẻ nhé!


Hình này là Sao Nhỏ đang chạy rất chậm để vừa chạy vừa ngắm mặt đường ướt mưa.

Mỗi lần ốm, lại càng thấm thía sức khỏe thật quý giá. Buổi sáng nếu được tỉnh dậy, được hít thở bình thường, đi lại bình thường, không đau nhức ở đâu cả, quả thật là một ơn phước.

Ngày covid thứ 4, tôi đã hết sốt, các triệu chứng khác cũng nhẹ hơn. Túc tắc tập yoga trở lại được buổi thứ 2. Thay vì chỉ theo đủ động tác như hôm qua, thì tôi đã chú ý hơn đến hơi thở và cơ thể, nhận thấy vùng cơ nào còn cứng, vùng nào đã dễ thả lỏng hơn, hơi thở ra vào từ tốn và sâu hơn. Tôi tập hết 1 tiếng cho những động tác cơ bản mà bình thường chỉ mất 35-40 phút, bỏ qua những động tác phải dùng lực.

Hết sốt thì mất đi cảm giác nhạy bén thái quá với mùi vị, lại hơi tiếc. Những mùi, vị, hương của đồ ăn mà cơn sốt đem lại vẫn là của những món ăn đó, nhưng đậm nét hơn, và kéo theo những ký ức liên quan tới mùi vị đó mà tôi đã tưởng như đã quên mất. Lúc này có thời gian, được nhẩn nha cảm nhận lại cũng là một trải nghiệm.

Chiều ngủ dậy, hơi váng vất. Nhìn cầu Thủ Thiêm tấp nập xe qua lại, thấy thật may mắn vì thời gian đó đã qua, khoảng thời gian mà cây cầu không một bóng xe máy hay ô tô, chỉ thỉnh thoảng xe cấp cứu và xe bus chở F0 vụt qua.

Em Bisou thấy mẹ ốm thì quấn mẹ hơn thường lệ, có lúc thấy mẹ ho em liền leo vào lòng, thơm mẹ. Em luôn là niềm vui, niềm dịu dàng vô bờ bến của mẹ.

Sớm nay Sài Gòn trời trong xanh, chiều tới có một cơn mưa rào nho nhỏ và qua nhanh, trời lại trong trở lại. Nhân ngày Tình yêu, kể dông dài về ba câu chuyện tình mà tôi mới xem dịp tết vừa rồi.

Câu chuyện trong truyện ngắn “Mình nói chuyện gì khi mình nói chuyện tình?” nhạt nhạt, chẳng hề lãng mạn hạnh phúc hay day dứt tha thiết gì cả. Và nó gây buồn bởi chính sự nhạt nhạt đó. Khi mà tình yêu đối với mọi người thật mơ hồ, không thiết yếu, không quan trọng. Khi mà những câu hỏi bắt đầu nghiêm túc: Như vậy có phải là yêu không, Có tình yêu như thế trên đời không, được đặt ra mà không ai buồn trả lời. Hay một câu chuyện (tưởng như chuyện) tình được kể lại mà người kể cũng không buồn kết thúc nó nữa. Buổi chiều tàn dần, phòng khách của họ tối hẳn đi nhưng đèn cũng chưa bật lên. Tôi có thể cảm nhận rõ không gian đó, nó giống như tôi đã có trong một vài lần ở nhà một mình đợi mọi người về, bằng lòng với 1 khoảng sáng rất nhỏ đủ để đọc, và lười biếng bỏ mặc bóng tối chiếm lĩnh căn phòng uể oải. Truyện ngắn kết thúc với vài câu hỏi trong với tôi nhưng tôi cũng ko mong câu trả lời, kết thúc với sự hụt hẫng mà cũng là sự nhẹ nhõm khi không phải dõi theo những mẩu đối thoại lạnh lẽo đó nữa.

Câu chuyện tình thứ hai, trái ngược hẳn, dữ dội và đau lòng. Chuyện diễn ra giữa một thiếu gia người Hoa và một cô gái Pháp trong bối cảnh thành phố Thiên Tân những năm 1900 trong cuốn “Ống nhòm một mắt” mà tôi trì hoãn giờ mới dám xem. Tình yêu, hoặc tôi cảm giác ở đây là sự yêu thích mãnh liệt, đã bùng cháy và tan tác theo chiến tranh và những biến động quá sức chịu đựng của con người. Tôi thì không quan tâm tới câu chuyện đó, vì mối tình ấy hơi non nớt và hơi siêu thực. Tôi thích nghiền ngẫm những chi tiết sống động, đẹp đẽ về bối cảnh của câu chuyện, hay thích những chi tiết về gia tộc, hay người vợ trầm lặng và nhẫn nại của cậu thiếu gia kia hơn.  Nhưng dù gì, cuốn sách này cũng rất cuốn hút, đẹp và buồn và tàn nhẫn đến không dứt ra được.

Êm ả một cách nhẹ nhàng và khá theo xu hướng của giới trẻ là câu chuyện trong MV của ca sỹ ĐP. Ê-kíp dàn dựng một màn cầu hôn mà nữ chính không hề hay biết, và cô gái liên tục bất ngờ, cảm động cho tới phút cuối. Thật ra câu chuyện cũng dễ trở nên đáng yêu khi nữ chính rất xinh, và tình huống trong đó thật lãng mạn nên thơ mà nhiều cô gái ước ao. Có điều cũng không có gì mới hay gì đó thật đặc sắc về cả câu chuyện và cách kể chuyện. Chỉ là một MV xinh xắn cho năm mới vậy thôi, lướt xem một lần rồi sẽ chóng quên.

Chính thức WFH 100% đã được 1 tháng 20 ngày. Trước đó thì 50% trong khoảng 1 tháng. Hàng ngày làm việc hay nghỉ ngơi, theo thói quen tôi hay nhìn ra cây cầu Thủ Thiêm. Thấy xe cứ vắng dần theo mức độ tăng cường của các chỉ thị giãn cách. Sau khi có lệnh giới nghiêm, chiều và tối còn thưa xe hơn nữa. Sức sống của thành phố chỉ còn thấy ở nắng vàng, dòng sông chảy, cây cối lay động hàng ngày, và những cuộc họp online, những dòng chat trong những căn nhà đóng lại kia.

Có người nói: Thế giới sẽ không bao giờ như xưa sau Covid. Câu nói ấy có thể gây ra nhiều cảm xúc và suy tư: tiếc nuối, buồn bã, mong đợi, hy vọng, …

Nhưng thật ra thì, thế giới có bao giờ như xưa, cho dù có Covid hay không.

Một ngày của tôi bây giờ rất đơn giản. Dậy sớm. Tập yoga. Tắm rửa. Bế Bisou một lát rồi bắt đầu làm việc. Chuẩn bị bữa trưa, ăn trưa,  nghỉ 20 phút. Làm việc. Chiều tối bỏ đồ ăn ra rã đông, tập tabatas hoặc không, nấu bữa tối. Tắm rửa, đọc sách, lướt web. Rồi ngủ sớm. Cuối tuần xem phim thì sẽ thức khuya và dậy muộn hơn, và phần công việc sẽ thay bằng đọc sách và lướt web nhiều hơn.

Mọi thứ đều được giản lược vì lock down. Các bữa cơm đơn giản nhất có thể. Quần áo mặc để WFH quanh quẩn vài bộ thoải mái nhất và nhìn lại toàn màu trung tính. Đồ trang sức rút lại còn 1 chiếc nhẫn để thấy một chút gì đó lấp lánh trên tay. Shopping giảm tối đa, vì còn 1 tủ đồ ko động tới. Dưỡng da và kem chống nắng buổi sáng. Việc dọn nhà dồn vào chiều chủ nhật. Thực phẩm, đồ dùng đều mua online.

Những sáng cuối tuần cả nhà đi ăn, hay đi shopping đều ngừng lại. Trẻ con có lẽ thiệt thòi nhất, không summer school, không học bơi, không đá bóng, không xe đạp, không du lịch hay về thăm ông bà. Mùa hè của các bạn trôi qua trong nhà cùng Youtube, các trò games, bàn bi-a mini, và bố mẹ.

Không còn những buổi nhậu la cà, girly talks, không có những cuộc hẹn ngẫu hứng trà đạo nhà bạn này, trái cây nhà bạn kia, khao sinh nhật, khao vì bị bắt khao, farewell, happy hour.

Công việc của tôi cũng trở nên đơn giản, theo một nghĩa nào đó nếu coi như việc đóng các dự án là đơn giản hóa chúng. Tạm thời không còn deadline, không còn những ám ảnh quen thuộc hàng tuần từ hơn 1 năm nay trước những weekly meeting. Những thành viên trong team cũng dần dần rời đi bởi những nguyên nhân khác nhau.

Thậm chí, tôi cũng đã mất đi một tình bạn trong Covid. Những mối quan hệ đơn giản hơn một chút theo cách không ngờ tới.

Những đơn giản đó đều nói lên rằng cuộc sống trở nên khó khăn và buồn tẻ hơn. Cho dù có thể là quy củ hơn, hay tiết kiệm hơn, hay biết trân trọng những gì mình có hơn. Nhưng thực sự thì trong thời gian này, dù là một người thích gọn gàng, thích quanh quẩn ở nhà, tôi thấy mình vẫn cần chút lộn xộn, phù phiếm của cuộc sống trước Covid.

Nếu không có Covid, những thay đổi đó có thể sẽ không bao giờ xảy ra. Có thể tôi vẫn có được những routine ưa thích, vẫn giữ những thói quen hàng ngày hàng tháng, sẽ nói chuyện được với mentor mà tôi mong gặp được trong năm nay, sẽ mua thêm mấy món đồ xinh xinh đẹp đẹp, sẽ đi chơi ở những nơi chốn mới mẻ, sẽ thảnh thơi về Hà Nội như mọi năm.

Nhưng khi viết chữ Nếu đó, tôi đã tự cảm thấy rằng đó chỉ là một Nếu không có thật. Thế giới sẽ vẫn thay đổi, theo cách nào đó.

Những ngày cuối năm 2020, nhà Gió đổ bộ vào SG. 2 ngày đầu Gió sợ Bisou, không dám đến gần, thỉnh thoảng lắm mới vuốt “chị”. Đến tối qua bác Cương đi làm về, thì đã có một diễn biến nhỏ trong vòng hai phút. Như thế này. Bisou đang ở dưới gầm bàn ăn. Bác Cương chui vào ôm Bisou vào lòng. Gió cũng chui vào theo, ngồi gần Bisou. Hai chị em nhìn nhau và Bisou thơm Gió, thơm mấy cái liền. Gió không sợ gì nữa. Sau đó Gió lùi mông chui ra, vừa ra vừa nhận xét: “Bisou đáng yêu thật!”

Vậy là đôi bạn buổi tối trước ngày chia tay cũng kịp kết thân với nhau. Những tâm hồn trong trẻo nhất thế giới gặp nhau.

Nếu cần chọn ra, thì hai phút dưới gầm bàn đó là khoảnh khắc trong lành nhất trong những ngày cuối năm của bác Cương.

Ảnh bốn anh em tối đầu tiên gặp nhau đầy đủ.

Ở Hồ Con Rùa ngay trung tâm Sài Gòn, có một tiệm kem đơn sơ một cách đặc biệt. Một tòa căn hộ dịch vụ khá bảnh bao kế bên làm nổi bật cái vẻ cũ kỹ của tiệm. Ở đây không có cửa, không máy lạnh, chỉ đơn giản bày mấy bộ bàn ghế. Chính giữa “phòng khách” có sofa, bàn nước, ti vi, dàn âm thanh lỗi thời. Ánh sáng cũng chỉ vài bóng đèn trắng tù mù. Cái gì cũng cũ và tối. Bạn tôi bảo mặt bằng tiệm này bị trả lại mà chưa ai thuê nên tạm thời tiệm kem lấp chỗ trống. Có thể vì thế mà họ chẳng cần trang trí bày biện gì hết. Điểm nhấn duy nhất là bộ sưu tập xe cub bày gần khu sofa.

Menu của tiệm cũng đơn giản và ít món. Tôi gọi kem trái dừa. Ngoài trái dừa được lột vỏ gọn ghẽ thì cách trình bày món kem khá giống với cảm giác của tôi về những năm 90 ăn kem Bờ Hồ. Nhưng vị kem khá ngon, trái dừa còn non nên tha hồ nạo cụi dừa ăn chung với kem. Thêm một ly nước dừa đi kèm nữa là no nê. Giá tương đối ổn, 60 ngàn, không đắt không rẻ.

Sáng hôm sau đi làm ngang qua, thì thấy tiệm trở thành quán café khá đông khách.

Sài Gòn không ngừng có những góc nhỏ nhỏ làm tôi ngạc nhiên như thế.

Ngày đầu tiên của tháng 10. Tôi bắt tay tìm idea ban đầu cho một dự án ở Hà Nội, khu vực phía bắc hồ Tây, gần sông Hồng. Mới chỉ google vài hình, hồ Tây thời xưa, sông Hồng, cốm mùa thu, tôi đã phải ngưng lại một lúc vì những hình ảnh thương mến ấy làm tôi nhớ Hà Nội quá đỗi.

Tầm này là giữa mùa thu, Hà Nội sẽ có những ngày nắng vàng đẹp lắm. Nếu không vì công việc quá bận, tôi sẽ như mọi năm, nghỉ 1 tuần ra đấy nghỉ ngơi. Ngày ngày ở nhà với mẹ, mẹ mua xôi gấc cho tôi ăn sáng. Tôi sẽ đọc sách lướt web cả ngày. Chiều tối lúc bạn bè đi làm về thì tôi bắt đầu đi chơi, lang thang ở những nơi chốn quá quen thuộc nhưng không bao giờ chán, ăn ở những hàng quà cũng quen thuộc nhưng lần nào ra Hà Nội tôi cũng phải ghé qua. Lần nào cũng đi qua từng đấy nơi, mà lần nào cũng tiếc nuối vì chưa thể đi hết những nhớ nhung.

Mùa thu nếu đi chơi lúc chiều tối sẽ phải mang thêm khăn quàng hoặc áo khoác mỏng, vì từ chiều tới tối và đêm, trời lạnh đi mấy độ, có chút sương giá của mùa dễ gây ốm, nhưng nếu có chuẩn bị thì cảm giác sẽ dễ chịu vô cùng, giống như hồi nhỏ vừa bật quạt vừa đắp chăn đi ngủ vậy. Thật ra, với tôi, mùa thu là mùa dễ chịu và hiền hòa nhất của Hà Nội.

Mong về lắm lắm, Hà Nội.

Đây là một slide tôi làm trong một dự án năm 2017, cũng ở Hà Nội.

Năm nay đã hết cấp 1, lên cấp 2, nhưng Sao Nhỏ nhất định là các trẻ em học cấp 2 vẫn được Ông già Noel tặng quà cho đến lớp 8 (không biết thông tin này từ đâu ra). Để tránh việc con tự phát hiện ra vì chắc là nhiều bạn bè của con biết rồi, bố mẹ quyết định nói với con rằng Ông già Noel không có thật, tất cả những món quà xuất hiện một cách thần kỳ trong những năm qua đều là từ bố mẹ.

Sau phút ngạc nhiên ban đầu, anh bạn hỏi lại chi tiết các Noel, thấy bố mẹ giải thích được hết, thì anh bạn chấp nhận sự thật và phản ứng của anh làm bố mẹ bất ngờ, đó là… lăn ra cười vì thấy mình đã bị “lừa” một cách có tổ chức. Con nhớ lại mẹ cứ giục con nghĩ quà nhanh lên, trước tháng 11 kẻo Ông không kịp sản xuất, hóa ra là vì mẹ sợ ship ko kịp, và con lại cười nắc nẻ. Hóa ra bạn MQ nói đúng vì bạn đã thấy món quà được giấu ở trong nhà vệ sinh. Hóa ra thế này và thế kia.

Mẹ hơi lo lo con sẽ buồn. Nhưng không, cậu bé vui vẻ chỉ nhìn ra những thứ buồn cười trong câu chuyện này. Và cả bố mẹ và con cùng ngồi ôn lại những mùa Noel trước, con viết thư, rồi sáng sáng ngủ dậy chạy ra ngóng thư  trả lời xuất hiện trên cửa sổ, rồi năm nào con cũng thức chờ gặp ông mà đều bị ngủ mất. Những kỷ niệm tuổi thơ đáng nhớ của con và của cả nhà mình.

Sau cùng, anh bạn kết luận ngắn gọn và khúc triết: “Childhood ruined”. Làm bố mẹ cũng buồn cười.

Vậy là trong nhà chỉ còn em Bisou tin vào Ông già Noel.

Trong cái chậu cây nhỏ ở restroom của tòa nhà, có mấy viên sỏi bày cho có, chẳng theo idea gì. Thường tôi chẳng bao giờ để ý tới chúng. Nhưng hôm nay, tôi cứ cảm giác có cái gì đó dễ thương ở gần mình. Phải nhìn lại lần thứ hai, tôi mới thấy viên sỏi nhỏ đang cười này. Cái miệng cười là một cọng cỏ mỏng xíu rất tình cờ rơi trên viên sỏi. Viên sỏi trắng bình thường, nhưng khi cười, nó mang một gương mặt mũm mĩm và thật hiền lành, vui vẻ, hai mắt tít lại, cho dù có ai để ý tới nó hay không.

IMG_9779

 

Chúng tôi tới Israel vào mùa đông, do đọc nhầm 1 bài review nào đó nói tháng 1 là đẹp nhất ở đây 😂. Thực tế đây là tháng lạnh nhất, có mưa, và là mùa thấp điểm của du lịch.

Nhưng thật may mắn, những ngày chúng tôi ở đây nhiệt độ thấp trên dưới 10 độ C nhưng bầu trời xanh biếc, nắng chan hoà. Mưa chỉ là những cơn ngắn và khá ít ỏi. Hoa chưa nở rộ nhưng chim chóc bay đầy trời. Và đường phố vắng khách du lịch cũng khá hợp với kiểu đi chơi dềnh dang, ưa yên tĩnh của chúng tôi.

Và, sau cuộc dạo chơi 6 ngày ở 2 thành phố, tôi không chuẩn bị trước rằng mình sẽ rất yêu mến những gì tôi đã nhìn thấy, những con người tôi đã gặp. Không kể đến những phức tạp chính trị, những xung đột tôn giáo đâu đó, những gì tôi cảm nhận ở đây là bầu không khí sạch sẽ, thanh bình, yêu tri thức và văn minh. Tôi thích ý nghĩa của ngày Sabbath, ngày thứ 7 hàng tuần mà người Do Thái thực hiện cả nghìn năm nay, là ngừng hết mọi hoạt động và chỉ nghỉ ngơi cùng gia đình. Tôi thấy đồ ăn địa phương rất ngon và tốt cho sức khoẻ. Tôi thích vật liệu đá trắng đơn giản và phổ biến ở đây. Tôi thích hình ảnh mọi người đọc sách bên bờ biển. Cái gì cũng thích, giống y như câu “Yêu ai yêu cả đường đi” vậy 😊

8E187EC9-58F8-47E7-8A7C-D6AEA3BEB64B

Một con đường chính ở Jerusalem, có đường tàu điện chạy qua. Nhà cửa ở đây đều thấp tầng, và hầu hết đều chỉ một màu đá trắng ngà. Anh tour guide người Israel nói rằng loại đá lime stone này bắt đầu phổ biến từ thời Ottoman và được ưa chuộng vì nhìn giống như vàng.

 

9ABC72EB-56A9-46CC-A3A6-38F340F0A6AE

Cây đàn piano bằng bê tông đầu tiên trên thế giới. Âm thanh của nó có vẻ không trong trẻo bằng đàn thường, nhưng vẫn rất hay. Và thường xuyên có người ngồi chơi và hát ở đây.

EAFF6324-2F04-45EF-A264-5498627B1F2D

Cây đàn piano ở ga trung tâm Jerusalem. Cô gái này đang đàn một bản nhạc hay đến rơi nước mắt. Âm nhạc và những nhân viên an ninh đeo súng ở đây quả là một sự kết hợp lạ lùng.

943BB32A-915D-4E2E-BD35-438D9998143A

Wailing Wall / Western Wall – bức tường Than Khóc, nơi cả nghìn năm qua, người Do Thái đã tới đây than khóc về ngôi Đền Thiêng bị phá huỷ, về đất nước quê hương đã bị mất.

9F7C4650-9AB9-4089-A906-EAA10D0C43C4

Thánh đường Đá trên Núi Đền. Ngọn núi này tương truyền là nơi Chúa trời tạo ra trái đất. Mèo hoang ở khắp nơi, và chúng đi lại hành xử như là chủ nhân nơi đây vậy.

57B2665F-4E05-455A-A0EC-854E91616AEA

Vị trí tôi đang đứng là điểm giao nhau của 4 quarter trong thành cổ: Thiên Chúa giáo, Hồi giáo, Do Thái giáo và Armenian. Xa xa là Thánh đường Đá, tháp chuông nhà thờ, mái vòm các thánh đường. Một vùng đất tôn giáo kỳ lạ.

48EFEBAC-CF81-4A36-999A-8B929A163101

Một cuốn sách đặc biệt, có 1250 trang, mỗi trang chỉ là những chữ Jew lặp đi lặp lại, mỗi chữ Jew tượng trưng cho một người Do Thái đã bị giết hại trong thảm hoạ Holocaust. 6 triệu người. Con số thật là khủng khiếp!

2FD17BDB-CDB2-4AAF-A866-745942072997

Nhà thờ Thiên Chúa có trang trí thần tiên nhất tôi từng tới. Nằm ở khu của người Armenia.

23D1C51D-FE0C-416F-8C0D-026F37A04AA2

Nơi đây từng là một cái chợ thời La Mã chiếm đóng. Hiện giờ người ta nhắc lại thời kỳ đó bằng những bức tranh tường. Đi trên con đường phía trên là các rabbi, hình ảnh phổ biến ở Jerusalem. Rabbi là những người gìn giữ và nghiên cứu giáo lý Do Thái một cách bền bỉ suốt mấy trăm thế hệ, từ thời cổ xưa tới nay.

8C39E150-338D-4AEF-A712-B716D8561427

Người dân ở Israel rất lịch sự, đáng yêu. Dù an ninh đeo súng đi đầy đường nhìn có vẻ hầm hố, nhưng chỉ cần dừng lại giữa đường hơi ngơ ngác là lập tức có người tới hỏi có cần giúp gì không. Họ sẽ hỏi bạn từ đâu tới và sẽ niềm nở: Welcome, welcome.

99C04705-860D-4E2E-B8A5-AFDEF41410DB

Tel Aviv là một thành phố khác hẳn, nhộn nhịp hơn, nhiều tháp cao tầng, nhiều xe ô tô trên đường. So sánh hơi khập khiễng thì Tel Aviv khác Jerusaem như Sài Gòn khác Huế vậy.

948757E1-4DB8-4095-A804-54DD2216A2A4

Một đường bờ biển dài được quy hoạch rất sạch sẽ, trang nhã.

7D2C6131-2438-4BB4-80F9-5B95C07F9901

Cứ cách vài trăm mét sẽ có một “combo” hình bán nguyệt bao gồm quán cafe, phòng tắm, thay đồ ở dưới, trên mái là một sân nhỏ ngắm cảnh và đọc sách như thế này.

4B43A77C-A6A7-4C9E-A20E-D651352A99AD

Tel Aviv cũng có một thành cổ rất đẹp, thành Jaffa có tuổi đời hơn 2000 năm. Hiện giờ đây là một quần thể du lịch với nhà hàng, shop lưu niệm, các điểm nghỉ ngơi, flea market và cả nhà hát. Mọi hoạt động ở đây đều diễn ra nhẹ nhàng, không cảm thấy sự “làm phiền” tới di tích đặc biệt này.

5D577E35-361B-4E7E-9165-7CD2DD9662A4

Flea market, nhiều hàng hoá, khá ít đồ Trung Quốc.

2AFDF1AE-DE10-4F86-A390-E2A8545CBC55

Và bọn mèo cũng tung hoành khắp nơi.

E58CBF0C-35B7-474F-8497-3ED5BCB1B98D

Khu Neve Tzedek. Nhìn đơn giản nhưng là một khu phố rất dễ thương với cỡ khoảng 100 cửa hàng được design trau chuốt. Hơi giống Zone 9 của HN ngày trước hoặc khu 3A Tôn Đức Thắng ở SG, nhưng rộng rãi, ngăn nắp và cao cấp hơn.

46BD5D34-5836-49B9-AD75-89F5B720E2ED

Một sáng mưa, mây mù bay cả vào cửa sổ ở Tel Aviv. Nhưng khi tạnh mưa trời lại sáng bừng xanh biếc.

5A015750-413E-4869-AF8E-BF27B64536F4

Một bữa trưa dọc đường rất ngon. Đồ ăn ở đây thanh nhẹ, có vị chua dịu dịu, và rau gia vị thì thơm đặc biệt. Tôi quên ko chụp món falafel là đậu gà viên, chấm với xốt humus, cũng rất ngon và healthy. Bạn nhỏ của chúng tôi ko hề thích rau củ và đồ chay, mà sang đây rất hào hứng với những món gần chay này.

4005728E-BEF1-4377-B0BB-869173B5FFE4

Chúng tôi có hẹn với 1 người bạn ở Ceasaria, cách Tel Aviv 1 giờ xe hơi. Ở đây có 1 khu di tích cổ nằm bên bờ biển, có từ thời La Mã, được khai thác thành khu gallery, nhà hàng. Mùa vắng khách nên rất thanh bình.

64547232-E627-475E-856A-803BF0E8262F

Một ngôi sao gắn trên sàn gỗ của khu cảng.

111CFE79-8A1D-4305-A324-5B7FAC453716

Và cảm ơn hai tình yêu đã ở bên tôi, ôm hôn tôi mỗi ngày và cùng tôi thong thả dạo chơi ^^