Họ đang ăn sáng chuẩn bị cho một show diễn tại một đền thờ cổ. Những tướng quân và nương nương tranh thủ vừa trang điểm vừa ăn mỳ. Mũ miện đội vào rồi, nhưng có khi trang phục ở dưới vẫn là quần áo đời thường.

Tôi nhìn thấy một chị hơi lớn tuổi, đội mũ miện nương nương, mặc quần áo lửng. Nhìn chị hơi phốp pháp, đơn giản như một bà nội trợ có thể dễ dàng bắt gặp trên đường phố, trong một khu chợ bất kỳ. Chị đã xong bữa sáng và đứng lên khởi động. Và khi chị đưa tay lên, nghiêng người trong một động tác nào đó, hát một câu thoại cổ, bỗng nhiên không khí xung quanh chị khác hẳn. Động tác sân khấu đó hẳn chị đã thuộc làu, đó là một cử chỉ kiêu hãnh, cao quý của một nhân vật quyền uy và đẹp đẽ xa xưa. Những đồ đạc lộn xộn xung quanh chị như không còn nữa, và mũ miện như được sinh ra dành cho mái đầu chị. Quanh chị vụt sáng lên thứ ánh sáng của nghệ thuật. Chị không còn là một bà nội trợ, một phụ nữ trung niên bình thường, mà là một nghệ sỹ trong vở diễn của mình.

IMG_5711

Ở một khu khác, có 2 cô gái đang ngồi trang điểm cùng nhau. Một cô quay lưng lại tôi không thấy mặt. Còn đây là gương mặt cô còn lại. Cô có đôi mắt dài, cái miệng với khóe môi cong rất đẹp. Mọi người cứ chụp ảnh, còn các cô cứ bình thản thoa phấn, bôi son. Và tôi cũng thấy cô thật hợp với cái mũ miện và bộ váy áo rực rỡ này.

IMG_5719

Người ta cứ dùng từ “phường chèo” như một cách nói hơi coi thường, nhưng nghệ sỹ dù hàn lâm hay bình dân vẫn là nghệ sỹ. Có lẽ đã theo nghiệp này, trong người họ chảy một dòng máu khác khiến họ khác biệt với người thường.

Advertisements

Nếu trên đời có một tình yêu nào trong sáng, bền bỉ, mãnh liệt, thì có thể kể đến tình yêu của Bisou với bố, mẹ và anh. Đặc biệt là với mẹ. Một em bé cún bé tí tẹo, mà sao có nhiều yêu thương đến thế. Em luôn tìm cách ở gần mọi người, dựa vào, thơm tay thơm chân, kéo tay người lớn lại đòi vuốt, lẽo đẽo đi theo người không biết mệt mỏi. Ai đi đâu về em cũng ra đón, cho dù em đang ngủ say hay đang chơi. Với mẹ thì em dụi mõm vào chân mẹ, nằm lăn vào lòng mẹ. Mẹ bỏ giầy, bỏ túi, đi vào giữa nhà là em đi theo, và lại lăn vào lòng. Thấy mẹ là em bé cứ lên đòi bế đã, nếu nóng quá nhảy xuống thì tính sau, nhiều khi bám mẹ khá là phiền.

Bisou không bao giờ giận dỗi, không cáu gắt với ai cả, em chỉ yêu thôi. Em không bao giờ cắn ai cả. Chỉ có duy nhất một hôm em đang mải ăn mà mẹ cứ kéo em ra để lau mồm, em lỡ cắn nhẹ vào tay mẹ – lần đầu tiên trong cuộc đời 20 tháng của em. Ngay sau đó em bé biết lỗi ngay, nhìn mẹ với ánh mắt rất tội nghiệp, ngồi dựa vào mẹ, khi thấy mẹ cười thì em mới đứng lên ăn tiếp.

Hạnh phúc lớn nhất của em là một cái sofa đầy đủ: bố, mẹ, anh Sao Nhỏ, Bisou. Lúc đó em sẽ ngủ rất ngon lành hoặc nằm yên thật thư giãn.

Thỉnh thoảng Bisou ngước đôi mắt nâu sáng ngời nhìn mẹ, nhìn lâu lắm, ko biết em định nói gì. Hai mẹ con nhìn nhau, nói chuyện, mẹ ôm em trong lòng một lúc, cái chân cái tay em thật thoải mái, yên tâm không đề phòng gì hết, người em cuộn thành một cục len đen ấm áp. Những lúc đấy mẹ thấy mình thật may mắn vì có em để yêu và được yêu nhiều như vậy.

IMG_5544.JPG

Những gương mặt trong hai tấm ảnh này là những người bạn rất yêu quý của tôi, đã cùng tôi đi qua thời sinh viên và hậu sinh viên sôi nổi và đầy hoa mộng. Cuối cùng cũng có một lần chúng tôi gặp được nhau, dù còn thiếu mấy bạn nhưng vẫn là đầy đủ nhất có thể trong vòng hơn mười năm nay. Tăng 1, tăng 2, 3, rồi đi với nhau tới tận tăng 4 vì không thể thiếu “truyền thống” lê la Hà Nội buổi đêm, ngồi bệt ở đâu đó, dưới vòm cây, hít thở bầu không khí yên tĩnh của đêm Hà Nội, nói những câu chuyện lúc nghiêm túc, lúc nhảm nhí, cười như chưa bao giờ được cười. Xung quanh là tiếng cười nói lao xao của những cú đêm khác, tiếng rồ ga của vài nhóm trẻ trâu phóng xe máy giữa phố, và tiếng rì rầm thanh bình của Hà Nội dấu yêu.

Được ngồi đây với các bạn, nhìn những gương mặt vừa quen thuộc vừa nhuốm những nét nắng gió xa xôi hơi lạ lẫm, tôi nhận ra giữa chúng tôi, qua bao năm xa cách, vẫn là tình bạn thân thiết đó, thứ tình cảm trong lành đã hình thành từ những tháng năm vô tư, tươi đẹp nhất của tuổi trẻ. Dù một năm, ba năm hay mười năm đã trôi qua, những câu chuyện vẫn lại tiếp tục như mới chỉ dừng lại năm trước, tháng trước. Và chúng tôi có thể tranh luận, bàn tán, hay thoải mái im lặng, thoải mái buồn ngủ hay ngáp dài khi ngồi với nhau, được mặc nhiên tha thứ bởi sự bao dung hào phóng của tình bạn trẻ trung xa xưa đó.

Cuộc gặp nào rồi cũng tàn, rồi nuối tiếc khi phải chia tay, rồi xem lại ảnh, comment trêu chọc đùa vui cho đỡ nhớ. Nhưng tôi biết, khi nào gặp lại, dù là sau bao năm tháng đi nữa, đó vẫn sẽ là sự nối tiếp của những câu chuyện tuổi trẻ bất tận và bền bỉ không bao giờ suy xuyển.

Tôi mượn cái tên tiểu thuyết của Modiano, “Ở quán cafe của tuổi trẻ lạc lối”, vì tôi thích dư âm thanh xuân của cái tên đó. Chúng tôi có trà đá thay vì cafe. Những quán trà đá đơn sơ vỉa hè là nơi chúng tôi cất giấu tuổi trẻ của mình, là nơi những bộn bề cuộc sống, những lạc lối trở nên mờ nhạt, một nơi chốn của vô tư lự và bình yên.

321EA810-7368-46EE-B6B6-26B7096B03E5.jpeg

Sáng nay một người bạn bất chợt gửi tôi một cái hẹn đi nghe nhạc, lúc 9h tối. Thường ngày giờ đó tôi đã chuẩn bị đi ngủ rồi. Tôi hơi chần chừ rồi nhận lời vì tôi chưa đi nghe nhạc ở Sài Gòn bao giờ, mặc dù đã sống ở đây 4-5 năm. Tôi cũng nhận lời do người bạn của tôi rất xinh đẹp, stylish, tính cách sôi nổi, nghệ sỹ, nhiều lúc tôi cảm giác cô ấy rất bốc đồng và đang mơ mộng ở đâu đó lạ kỳ, tôi rất thích những người rực rỡ, sống hết mình như vậy.

Tôi ra khỏi nhà lúc trời mưa rả rích. Sài Gòn có thể mưa lớn sầm sập rồi qua ngay, hoặc là mưa nhỏ mà mãi không tạnh như tối nay. Bạn tôi hẹn ở Acoustic Bar vì cô ấy hay thường đến đây. Nhưng lúc đến mới phát hiện ra toàn tụi thanh niên rất trẻ, ăn mặc đơn giản, ngồi chen nhau quanh cái sân khấu nhỏ có 2 ban nhạc cũng phong cách như vậy. Nhìn lại mình thấy đã trót lên đồ, 1 đứa đồ ren 1 đứa hở vai, nên bọn tôi chuyển sang Park Hyatt. Ở đây thực sự là một không gian vô cùng thích hợp. Không khói thuốc, không đông người ồn ào, có chút nhạc live, nội thất thì trang nhã. Đây là quán bar tôi thích từ hồi mới vào SG, khi đi làm về qua nhìn thấy mấy cái đèn bằng thủy tinh đúc thả xuống rất lung linh.

Và ở đó chúng tôi có cuộc nói chuyện bất tận với những đề tài hết sức phụ nữ, hết sức đàn bà, đầy sức sống như cây cỏ vậy. Có thể do trời mưa, do tháng Sáu, do chúng tôi vừa trở về từ những chuyến đi chơi xa. Hoặc có thể khi thức khuya tôi hay rơi vào trạng thái tỉnh táo trong suốt đặc biệt của tôi, giống như bước vào một căn phòng hay một khu vườn của riêng tôi. Một quý ông hơi lớn tuổi, mặc sơ mi trắng, bụng bự, ngẫu hứng lên hát “The house of the rising sun”, giọng hay và trẻ trung đến rơi nước mắt.

Những cuộc nói chuyện thế này nhắc cho tôi một cuộc sống đầy những yêu thương, đau khổ, khát vọng, những ràng buộc, hay tự do rong chơi. Giống những chuyến girl trip, nó cho tôi một năng lượng tươi mát, sinh động không có ở những mối quan hệ khác. Tôi cảm thấy hạnh phúc về mọi thứ: âm nhạc, ánh sáng, màu đen tôi mặc, mái tóc của tôi, màu son tôi mang, cái túi nhỏ tôi đặt lên mặt quầy bar, về cơn mưa đang rơi ướt mặt đường ngoài kia.

Tôi biết ngày mai tôi sẽ đi làm như những ngày thường, và nghe đi nghe lại “The house of the rising sun”.

Năm đầu tôi tập 3-4 buổi/ tuần. Gần 2 năm nay tôi tập hàng ngày, 4 buổi có giáo viên, 3 buổi còn lại tự tập theo 1 bài duy nhất học được của thầy giáo cũ. Một nửa số ngày là tôi thức dậy khá khó khăn vì rất thèm ngủ tiếp, nên phải áp dụng chiến thuật là không suy nghĩ gì hết, cứ trèo ra khỏi giường, vệ sinh buổi sáng, thay đồ, trải thảm ra tập. Như một cái máy.

Nếu có gì làm tôi tự hào về quá trình học yoga, thì chính là kỷ luật hàng ngày đó. Nhờ nó mà tôi cảm nhận những thay đổi nhỏ xíu của từng phần cơ thể, sự thích ứng của cơ thể với những động tác đã tập đi tập lại cả năm trời. Mỗi ngày lại là một khám phá mới về một vùng cơ, về sức chịu đựng của vai, tay, hay chân, về hơi thở, hay về sự khó bảo của những vùng khớp lì lợm. Có những ngày cũng chẳng có gì mới. Nhưng tôi vốn là người có thể chịu được, hoặc thậm chí enjoy sự lặp lại đơn điệu và tỉ mẩn của một loại công việc nào đó. Và cứ như vậy 3 năm trôi qua.

IMG_5522

Động tác xoạc dọc trên không này, tôi có thể làm từ cách đây 3 năm. Nhưng mãi tới gần đây, tôi mới hiểu cách điều khiển vai, lưng, đầu gối. Chân trái của tôi vẫn mềm hơn chân phải rất nhiều, một bên 8 điểm một bên chỉ được khoảng 6 điểm. Lưng trên của tôi vẫn cứng do cơ địa nên đường cong lưng chưa thật là đẹp.

 

7B1EB13B-E517-4700-82A0-8F41904C8CC4.JPG

Động tác bồ câu. Hình bên trái cách đây 3 năm là thầy giáo phải khá vất vả giúp tôi nắm được mũi chân, và lúc đó đau lung tung hết cả. Bây giờ tôi dễ dàng tự làm một mình, và nhận biết được mình đang đau ở đâu, nhiều hay ít.

 

IMG_5555.JPG

Động tác cây cầu. Tôi biết mở xương ức hơn, thả lỏng cổ, duỗi thẳng được gối, vì thế lực sẽ dồn vào lưng trên. Với cái lưng bướng bỉnh của tôi thì động tác này nếu tập nặng một chút là cả một thử thách. Nhưng tôi đã hiểu được cái lưng của mình phần nào để xoay sở cho nó.

 

IMG_5513.JPG

Động tác trồng chuối. Tôi cũng làm được rất sớm, sau 8 tuần bắt đầu tập yoga. Nhưng sớm mà không thật chuẩn. Cũng gần đây tôi mới biết cách nâng vai, siết bụng, siết hông và đùi để người vươn thẳng hơn nữa.

Một từ tôi rất thích ở các giáo viên yoga, là “cảm nhận”, hay “quan sát” cơ thể. Khi ở tư thế nào, thì cảm nhận về cơ thể, hơi thở của mình trong tư thế đó. Dù đau hay mệt thì cũng cần thở được, và thật sâu, chậm. Điều này giúp ích cho tôi rất nhiều trong cuộc sống. Tôi có thể bình tĩnh quan sát và tiếp nhận sự việc hơn trước, nếu có căng thẳng hay bấn loạn, thì thở sâu và đều đặn luôn hiệu quả đối với tôi.

Thật ra đối với bất kỳ điều gì, cảm nhận, lắng nghe bản thân luôn luôn cần được ưu tiên, vì bản thân mình là một đối tượng hết sức quan trọng, hết sức cần được quan tâm và được yêu 🙂

20-23/4

Những ngày ở Rome khá buồn vì mưa nhiều, và nhớ nhà. Ngày chúng tôi đến cũng là lễ Phục sinh, nhưng lo ngại về an ninh nên chúng tôi chỉ tới 1 nhà thờ nhỏ. Có thể tùy vào khu vực, nhưng tôi không thấy không khí Phục sinh bằng ở Florence. Cái nhà thờ ở trung tâm Florence chỉ cần đi từ phía xa đã thấy mùi Hương trầm thơm ngát, tiếng dương cầm vang ra từ cánh cửa khép hờ. Nên tới Rome tôi hơi thất vọng.

Ở đây có một điều giống Venice, là quá nhiều khách du lịch. Những địa điểm nổi tiếng đều đen nghịt người, nên không thể có được một tấm ảnh tĩnh lặng như trên những trang web du lịch. Đâu đâu cũng thấy những hàng người dài kiên nhẫn chờ để vào tham quan. Chúng tôi đi theo chỉ dẫn của một người bạn mới quen, đi vòng vòng bên ngoài, leo lên đồi nhìn xuống, hay chọn những địa điểm ít nổi tiếng hơn. Vì mưa nên đường ướt, và vốn đường phố cũng ko sạch lắm, nên tôi hơi thất vọng.

IMG_3257

Đấu trường Colosseum trong mưa.

IMG_3245

Quảng trường thánh Peter.

IMG_3251

Những kiệt tác ở Vatican. Tôi có thể dừng lại ngắm 1 bức tượng cả buổi cũng được.

Dù sao Rome vẫn đẹp, vẻ đẹp hùng tráng, áp đảo của một đô thành đã từng vĩ đại nhất thế giới. Những công trình bằng đá, những cây cầu bắc qua dòng Tiber, những bức tượng hay những chi tiết trang trí hoàn hảo, vẫn khiến tôi dừng chân rất lâu.

Và kem ở Rome cũng ngon tuyệt như ở mọi thành phố của nước Ý.

Chúng tôi rời Rome, kết thúc chuyến phiêu lưu đầu tiên tới nước Ý từ sân bay có cái tên thần thánh – Leonardo da Vinci Fiumicino. Tạm biệt những giọng nói Ý, bầu trời xanh, những cơn mưa ròng rã cả ngày, những bức tượng tuyệt mỹ, những ly kem luôn ngon dù mua ở nơi đâu.

 

 

18-20/4

Thành Firenze vĩ đại. Cảm giác như nghệ thuật cổ điển và hoàn hảo có mặt khắp nơi trong thành phố này. Chúng tôi thích thú dạo bộ đến mỏi rã rời qua các con phố trung tâm, dọc bờ sông Arno, đi qua cây cầu cổ có những cửa hàng bày vàng bạc tràn ra phố, đứng ngắm hoàng hôn trên sông. Thời tiết lúc chúng tôi ở đây rất dễ chịu, hơi lạnh và gió về đêm, ban ngày nắng lên trong trẻo, nên cái gì cũng thấy đẹp. 

Processed with RNI Films. Preset 'Kodak E100G v.2'

Bầu trời buổi tối của châu Âu phản chiếu xuống dòng Arno bình lặng.

IMG_3129

Có một buổi chiều, chúng tôi đứng rất lâu ở đây, nhìn hoàng hôn rực lên màu hồng lộng lẫy rồi tắt dần, và nói chuyện về tôn giáo. Những chiếc máy bay lướt ngang liên tục tạo ra những vệt sáng xướt qua nền trời như sao băng.

 

IMG_3097

Thành phố rộng lớn, những khuôn cửa cao đầy quyền lực.

IMG_3112

Nhưng cũng có những ngõ nhỏ cong cong xinh đẹp bình dị hơn.

 

IMG_3150

Trên đường phố có rất nhiều nhóm biểu diễn.

 

244199AA-26D2-4C7A-AA75-0C4475EA05BE

Tiệm bánh mỳ bò này ở ngay trong chợ gần chỗ chúng tôi ở. May mắn tìm được, và tôi chưa từng thấy bánh mỳ nào ngon thế, thịt bò mềm mà ko nát, có vị thơm đặc biệt: https://www.tripadvisor.com/ShowUserReviews-g187895-d1102305-r674098219-Da_Nerbone-Florence_Tuscany.html?m=19905

IMG_3183

Chúng tôi có 1 đêm ở Tuscany. Đoạn đường dốc gần 2 km kéo va ly quả là một sự kiện nhớ đời. Nhưng thời tiết chuyển nhiều mây, và thời gian di chuyển quá nhiều nên không thưởng thức được cảnh đẹp trong mơ nơi đây. Dù khá buồn ngủ nhưng bọn tôi cố gắng lên đỉnh núi nhìn xuống. Không như mong đợi.

IMG_3086

Chú mèo sứ của vùng Tuscany. Chú mèo có gương mặt hạnh phúc nhất trong cửa hàng 🙂

Florence là thành phố của nghề thủ công với rất nhiều thợ từ khắp nơi về học nghề da, đồ trang sức, đồ nội thất. Cứ sà vào bất kỳ một cửa tiệm nhỏ nào cũng sẽ thấy sản phẩm gì đó thú vị. Đây là tiệm trang sức với những món đồ rất lãng mạn. Tiệm nhỏ xíu, chủ tiệm đồng thời là nhà thiết kế và chế tác ngồi đằng sau cái quầy gõ gõ, đục đục, để khách thoải mái xem.

16-18/4

Tôi không thể tránh khỏi xúc động khi đặt chân tới thành Venezia huyền thoại, chắc hẳn phải là một trong những đô thị được nhắc đến nhiều nhất trên thế giới. Venice thật sự đẹp và đặc biệt, góc nào cũng đẹp, với hàng trăm cây cầu, những màu sắc trầm ngọt ngào trên nền trời xanh đặc trưng của Địa Trung Hải.

Tới nơi vào buổi chiều. Chúng tôi có một buổi tối đi tìm ăn ở một quán Nhật. Quán vắng khách, mà sao phải chờ rất lâu. Bù lại quãng đường đến đó từ lúc trời sẩm tối đến khi trăng lên rất thi vị. Những con đường nhỏ ven kênh, cửa hàng nhỏ chen chúc nhau, đi lên đi xuống mấy cây cầu, mọi người cũng dạo bộ thong thả. Hơi có một chút giống như phổ cổ Hà Nội vậy.

Hôm sau chúng tôi đi bộ theo lịch trình gợi ý từ Google Map. Nếu tối còn lạnh phải mặc áo khoác thì ngày tháng 4 ở đây nắng và giữa trưa khá nóng nữa. Lịch trình bao quát gần hết những điểm nổi tiếng ở Venice, và đặc biệt nó dẫn chúng tôi vào một số hẻm vắng, nhỏ xíu, song song với những đoạn phố đầy người. Nghĩa là cùng điểm tới nhưng nếu đi theo Google thì sẽ có trải nghiệm “local” hơn.

Ban ngày thì có thể thấy rõ Venice quá tải khách du lịch. Những điểm du lịch đều đông chặt người, đường phố bày bán nhan nhản những mặt nạ hay đồ thủ công hàng chợ. Kênh rạch nhiều đoạn “thơm” như sông Tô Lịch.

IMG_3007

May còn có những con ngõ nhỏ xíu, hay một vài góc quảng trường dọc đường vắng người, chúng tôi có thể ngồi thảnh thơi.

 

IMG_3050

Những cây cột Ý.

Công trình nào cũng đẹp tuyệt, không hổ danh là một trong những thành phố giàu có nhất thời cổ đại. Tôi có thể đứng ngắm những bức mosaic này cả ngày không chán. Nhưng những hàng khách xếp hàng dài dằng dặc để mua vé làm chúng tôi nản ko dám chen vào. Vấn đề này cũng gặp ở Florence, nên tóm lại hầu như chúng tôi không vào tham quan bên trong một công trình nổi tiếng nào. Lần sau đi châu Âu chắc phải rút kinh nghiệm đặt vé trước.

IMG_3027

Cửa vòm tráng lệ của nhà thờ Basilica di San Marco

 

IMG_3029

Tụi chim ở Ý béo múp, bệ vệ nhưng bay qua bay lại rất nhanh nhẹn.

 

IMG_3044

Đi phà tới Murano. Xinh xắn, sạch sẽ và vắng vẻ vì đang giữa trưa, nhưng cũng không đặc biệt. Tìm đồ thủy tinh đẹp không dễ.

 

A0E098B3-508A-40C1-A8DA-F81FB40E0B5B

Tôi may mắn tìm được chú chim thủy tinh đựng hạt tiêu này, được làm bằng kỹ thuật rất điêu luyện, thân mỏng tang. Tôi khá là mất công giữ gìn cho chú được an toàn về đến nhà.

IMG_3051

Những bông hoa tulip khỏe khoắn rực rỡ.

 

Mặc dù hơi mệt vì nắng và đông người, nhưng tôi rất yêu thích Venice, với vẻ đẹp quyến rũ xen lẫn hỗn độn của nó. Tôi vẫn muốn quay lại đây một lần nữa.

 

13-16/4

Xinh xắn, sạch sẽ, tiện nghi và thanh bình. Khá lạnh cho chúng tôi, phải trang bị áo chống rét ở mức cao nhất có thể, và không tối nào chúng tôi ra đường vì trời lạnh, mưa tầm tã, và thật ra cũng không có điểm nào hấp dẫn vào buổi tối. Nhưng ban ngày thì nói chung khô ráo, có lúc nắng đẹp.

Tôi tiếp tục jetlag, tối luôn ngủ sớm và sáng sớm chong chong mắt.

Hostel khá ổn, trừ cái nệm bị quá mềm nên ai cũng đau lưng.

C4E549E7-26CB-4FD1-917F-A4B83C17525D

Phòng của chúng tôi áp mái, sáng ra có một ô nắng và cây, đêm đến có một ô trăng sao.

 

IMG_2698.JPG

Ở Lugano hoa tulip mọc nhiều như hoa mười giờ ở VN vậy.

 

IMG_2787.JPG

Một nhánh phố đổ vào quảng trường nhỏ mà ngày nào bọn tôi cũng đi qua.

 

RNI-Films-IMG-AC1C74A5-88E0-4739-BF76-C76B94FCC692.JPG

Những thảm hoa daisy yêu quý của tôi có mặt khắp nơi. Daisy bên này nhỏ xíu xinh xinh, vẫy rung rinh vui vẻ.

 

IMG_2879.JPG

Tuyết thật sự, êm và xốp như mây. Không lạo xạo như tuyết trên glacier ở Queenstown tôi gặp hồi tháng 3. Và trên đỉnh núi tôi biết thế nào là lạnh băng giá.

 

IMG_2822.JPG

Lago di Lugano. Hồ Lugano xanh ngắt như gương. Đây cũng là buổi đi chơi vui và may mắn nhất ở Lugano vì trời nắng đẹp.

 

IMG_2882.JPG

Hồ Lugano nhìn từ đỉnh Generoso. Đoàn tàu xình xịch lên đỉnh núi khá thú vị.

Có thứ ko chụp ảnh nhưng rất đáng nhớ là… cồi sò điệp Thụy Sỹ. Tôi chưa từng ăn cồi sò điệp nào ngọt như vậy. Ngoài ra rau củ, nấm, thịt cũng rất tươi ngon. Chúng tôi mua về luộc hoặc nướng là đã có 1 bữa đầy đủ dinh dưỡng, ngon miệng mà lại rẻ nữa.

Sô-cô-la cũng không hổ danh là đặc sản Thụy Sỹ. Đặc biệt khi nhà sản xuất sô-cô-la còn bán kem nữa thì kem phải nói là ngon vô địch. Cảm giác co ro ăn kem sô-cô-la và chanh leo gần bờ hồ, gió lạnh thổi ù ù rất đáng nhớ. Ngon và lạnh.

Có một chuyến đi vòng quanh hồ rất vớ vẩn nhưng tôi vẫn thích. Chúng tôi mua vé đi cái xe điện du lịch, “tour” kéo dài khoảng 30ph, đi 1 phần bờ hồ, luồn lách vào phố để quay lại bến. Trời lạnh, mưa phùn, cả đoàn tàu chỉ có 3 chúng tôi. Được ngồi trong một đoàn tàu đỏ trắng, lòng không nghĩ ngợi, tôi như được trở về với niềm thanh thản tuổi thơ.

Cũng trên tour vòng quanh hồ đó, tôi nhìn thấy một cô gái đang dừng xe, tóc vàng, nét mặt rất đẹp. Cô là 1 trong 2 người phụ nữ đẹp nhất tôi gặp trong suốt chuyến đi này.

 

12-13/4

Lịch trình của chúng tôi là 2 tuần đi qua Como, Lugano, Venice, Florence và Rome. Mỗi thành phố chúng tôi ở chừng 2-3 ngày, đi từ nơi lạnh tới nơi thật ấm áp của tháng 4 mùa xuân.

Từ Việt Nam tôi tới Milan để sang Como. Vì Milan là nơi trung chuyển nên tôi chỉ biết mỗi ga trung tâm Milan. Nhưng cũng đủ ấn tượng vì lần đầu tiên tôi được ngắm nhìn và đứng trong kiểu kiến trúc cổ điển huyền thoại, nhìn thấy bạt ngàn đầu tượng, chi tiết trang trí trong một không gian rộng và hết sức cao. Đặc điểm cao và rộng này tôi thấy ở khắp những nơi đi qua, từ lối vào tới nội thất bên trong công trình, một kiểu tỷ lệ chế ngự con người.

Tôi ở 1 đêm  trong cái hostel trên đồi của thành phố Como. Vì vừa qua một hành trình khá dài, lại lệch múi giờ nên tôi chỉ lo ngủ, không có thời gian ngắm nghía thành phố. May mà cái hostel này khá dễ thương, view nhìn ra cánh rừng mùa xuân lấm tấm lá non, con đường đi lên ngoằn ngoèo, xóc như quỷ và nhỏ xíu. Tới đây là chúng tôi bắt đầu biết cách ước lượng thời gian của người Ý. Họ bảo, kéo va ly lên mất khoảng 15 phút thôi. Nhưng đi ô tô đã mất chừng đấy thời gian, nếu kéo va ly lên cái con đường dốc gập ghềnh đầy sỏi đá và vũng nước nhỏ này chắc phải cả tiếng.

Cổng hostel đây.

IMG_2615.JPG

Phòng chúng tôi nhìn xuống sườn núi.

IMG_2622.JPG

Ngủ ngon vô cùng. 2 giờ sáng tôi thức giấc, thấy ngoài cửa sổ trời trong veo, trăng sáng vằng vặc. Vầng trăng trên bầu trời đêm châu Âu.

Sáng hôm sau chúng tôi check out để bắt tàu sang Lugano. Vài tấm hình chụp vội về Como.

IMG_2635

IMG_2652.JPG

Buổi sáng có hai thứ đáng nhớ. Ông cụ Luigi trên xe bus và ngồi chơi ở công viên gần ga Como. Ông Luigi tóc bạc trắng, rất chịu khó nói chuyện bằng tiếng… Ý với bọn tôi, mời chúng tôi ăn kẹo và galant giúp chúng tôi giữ va ly trên xe bus cho khỏi xô lệch. Nói chuyện bằng mấy từ familia, mio, bello, quando, animali mà cũng hiểu nhau. Ông Luigi sống 1 mình, không gia đình, không nuôi thú cưng, quê ông ở Sicilia – một vùng quê hoành tráng, và ông sống ở Como 18 năm rồi. Khi rời khỏi xe bus, ông hôn gió chào bọn tôi, làm tôi cảm động mãi.

Còn đây là Lago di Como – hồ Como, mà bọn tôi ngồi ngắm ở công viên.

IMG_2645