Cây hoa nhỏ này, TA cho tôi hồi tháng 5. Lúc đó có 2 cây, một cây của TA hoa màu cam, cây của tôi chưa có hoa. Hoa cam nở rất rực rỡ, trong khi tôi đợi mãi đợi mãi không thấy cây của mình ra hoa. Phải đến 2 tháng sau, nó mới bắt đầu trổ những bông hoa màu hồng đỏ, và liên tiếp nở hoa cho đến bây giờ. Hết lớp này đến lớp khác, những bông hoa của nó không đẹp rực rỡ, không cầu kỳ diêm dúa, mà chỉ là những chấm màu giản dị, vui tươi, bền bỉ nở bung, héo tàn, rồi lại ra những nụ mới.

Chỉ cần làm tốt công việc của mình như cái cây nhỏ này, chẳng cần ai nghĩ ra sao, nhìn mình thế nào.

2017-10-13 12.08.46-2.jpg

Advertisements

Sau một giai đoạn ngắn vô cùng bướng bỉnh và hay hờn dỗi khoảng hồi Tết, thì từ mùa hè, anh bạn nhỏ của chúng tôi đã quay trở lại là một cậu bé vui vẻ, tình cảm, quan tâm đến người khác và hay xúc động thương ông bà, thương bố mẹ. Nếu mẹ còn đôi lúc quát con, thì ngược lại con không bao giờ cáu giận mẹ cả, mà sẽ tìm được cách nào đó xoa dịu mẹ. Lúc thì bằng một câu kể duyên dáng bắt đầu một chuyện gì đó, lúc thì bằng cái ôm cái thơm mẹ, lúc thì rơm rớm bảo mẹ đừng cáu con buồn. Lần nào mẹ cũng ân hận vô cùng vì đã cáu một bạn nhỏ đáng yêu đến thế, và giây phút làm lành mới hạnh phúc làm sao. Có một thời gian đến 2-3 tuần liền, anh bạn tối nào cũng loay hoay sắp xếp lại các chai lọ trên bàn vệ sinh cho mẹ, xoay từng thứ thật cẩn thận cho đẹp nhất có thể, rửa cho mẹ cái cốc nhỏ xíu mẹ hay dùng đựng sữa rửa mặt rồi tỉ mẩn lau khô. Tối nào bạn cũng viết lên cánh cửa bồn tắm đầy hơi nước: “Em bé yêu mẹ Cương”, những chữ in hoa viết cầu kỳ kiểu chữ ngày trước, rồi một hình mẹ Cương tóc dài hết bề ngang cánh cửa luôn. Bây giờ con quên mất việc dọn bàn, nhưng vẫn kiên trì tỏ tình với mẹ từng ngày. Con kiên nhẫn giải thích cho mẹ về những trò chơi ưa thích, hay những hình ảnh con tưởng tượng ra, cho đến khi mẹ hiểu mới thôi. Con rủ mẹ nhảy cùng, làm những động tác thật nhí nhố nhưng rất hết mình. Con đang học bài thì gọi mẹ vào rồi dẩu môi lên thơm hai má mẹ. Mẹ hay quên dây buộc tóc khắp nhà, con cứ thấy là lại cầm đến cho mẹ. Có sáng con ngủ dậy, mắt nhắm mắt mở đi ra phòng khách, nhưng tay đã cầm cái dây buộc tóc đưa mẹ rồi.

Cứ như thế, mỗi ngày của chúng tôi là những phút giây tràn ngập tình yêu. Ngày trước, khi con còn nhỏ xíu, tôi đã không biết được rằng, sẽ có rất nhiều ngày tháng sau này tôi được dựa dẫm vào tình yêu của con với mình, được học từ con sự kiên nhẫn, dịu dàng, tận tụy với những người mình yêu thương.

2017-07-17 19.07.29

Ông nội Sao Nhỏ vừa được về nhà sau gần 2 tháng nằm viện. Nhớ lại đợt vừa rồi tôi vẫn thấy thót tim. Có những ngày, nghe mọi người báo tin từ Hà Nội mà tôi lặng người, nước mắt chảy quanh. Cũng may lần này ông được an toàn. Càng lớn tôi càng thấy một ngày mạnh khỏe của các bố mẹ quý giá biết bao nhiêu.

Bố chồng tôi là một người tháo vát tiêu biểu của thế hệ trước. Ông từng học sỹ quan dù ở Liên Xô, sang Đức lao động xuất khẩu lăn lộn mấy năm, khi về nước thì làm ăn kinh doanh cho đến bây giờ. Ông vừa có sự kỷ luật của quân đội, ăn uống tập luyện rất điều độ, vừa có sự nhanh nhạy khôn khéo khi làm ăn của một tiểu thương, vừa không nề hà việc nhà việc cửa. Ông cũng có các thói xấu của thế hệ cũ, hút thuốc rất nhiều (nhưng khi cháu nội sắp ra đời thì ông đã bỏ thuốc), thích uống rượu đến say xỉn khi vui, hiếu thắng chẳng chịu thua ai.

Từ khi bố tôi mất, tôi chỉ còn nói tiếng gọi “bố” được với ông. Hai ông thật khác nhau, cũng chẳng trò chuyện được với nhau, nhưng dần dần, hơn tám năm nay, ông trở thành một “bố” thật sự và duy nhất còn lại của tôi.  Đặc biệt khi ông là ông nội tuyệt vời của Sao Nhỏ. Hai ông cháu là một đôi bạn thân thắm thiết, yêu thương gắn bó và đùa vui với nhau suốt ngày đêm không chán. Từ lần đầu tiên ông gọi em bé còn nằm trong bụng tôi là “Cái thằng Sao Nhỏ này”, mong đến lúc cháu đủ lớn để ông hãnh diện cho đứng tè trước cửa nhà, đến những ngày Sao Nhỏ còn bé xíu, trưa nào ông cũng về chuyện trò với cháu, đến lúc Sao Nhỏ đi học và chiều về được ông đón, tắm rửa, cho ăn uống. Giữa hai ông cháu có những câu chuyện riêng không ai hiểu được, những trò chơi chỉ có hai người tham gia. Ông dọa Sao Nhỏ biết bao nhiêu lần là lấy cái “roi gia bảo” ra xử lý khi cháu rất hư, nhưng cuối cùng Sao Nhỏ vẫn chưa từng một lần được nếm cái roi đó. Ông thương cháu và tận tụy chăm sóc cháu vô bờ bến. Tình yêu của ông với Sao Nhỏ là một trong những tình yêu vĩ đại tôi được chứng kiến trong đời.

Hy vọng ông sẽ hồi phục sớm. Để Noel này Sao Nhỏ lại ra bám đuôi ông bà. Để tết này lại thấy ông thắp hương cúng giao thừa, thấy dáng lưng cao gầy của ông đang ngồi trước ti vi xem chương trình tất niên, rồi cả nhà lại cùng nhau nâng ly đón năm mới. Để tôi được gọi “bố” thật lâu hơn nữa.

Tôi vừa đọc một câu về mùa hè: “Summer, after all, is a time when wonderful things can happen to quiet people”.

Điều đó thật là đúng với tôi. Những thứ tuyệt vời có thể đến với những người lặng lẽ.

Chẳng hạn, những cơn mưa bắt đầu quay lại, đổ nước tràn trề, xóa nhòa mọi thứ trong tầm mắt, gió thổi tơi bời cây cỏ. Mùi hương của mưa lần nào cũng mạnh mẽ, tươi mới như những cơn mưa trong trí nhớ về thuở nhỏ của tôi.

Mùa hè tôi có thể bơi trong mưa, ngược chiều gió, nước bể bơi rất ấm và gió rất lạnh.

Hay là về chơi với mẹ, nằm dài trong một sớm mai đầy tiếng ve kêu, tiếng còi xe nhẹ nhẹ, và tiếng mẹ lách cách nấu xôi vò cho tôi ăn sáng trong bếp. Cái bếp đó chắc chắn có một đĩa mận hậu tròn căng, tím đó đặt trên bàn.

Hay những đêm hè rực rỡ, chúng tôi băng qua bao nhiêu người chen chúc trên cái phố đi bộ nhỏ xíu để tới một quán bar. Nhạc, rượu, rất nhiều ánh sáng màu đỏ từ màn hình LED, nhún nhảy với nhau và cười ngặt nghẽo về một trò điên rồ nào đó. Nơi tôi có thể nhiệt thành vẫy tay chào tạm biệt những người hoàn toàn xa lạ.

Mùa này, cái cửa sổ chỗ tôi ngồi đọc sách sống động hơn nhiều, lúc nắng lúc mưa.

Và màu của mùa hè, với tôi là màu xanh lá cây thật trong trẻo, màu lá có nắng chiếu vào.

Người ta cũng nói thật đúng. Bạn chẳng phải làm gì cả, là mùa hè mở toang cửa và kéo bạn ra ngoài.

File Jun 23, 7 14 06 PM

Mỗi lần tôi về Hà Nội hay rời Hà Nội đi đều ngang qua con sông Hồng. Con sông thân thiết với tôi và tuổi trẻ của tôi, nó là nỗi bồi hồi khi sắp tới nhà, nó mang tới cảm giác, Hà Nội đây rồi, những yêu thương của tôi đây rồi.

Hôm vừa rồi, tôi một mình đi về Sài Gòn. Sông Hồng lúc đó mù sương, có mưa nhỏ, ẩm ướt như một ngày cuối mùa xuân. Có một chiếc máy bay trên cao, bóng nó mờ đặc lại, nhưng do góc nhìn của tôi hay do thời gian dừng lại, nó không di chuyển, cứ lưu luyến một lúc trong không trung. Tôi nghe “Hà Nội ngày trở về”, lòng trĩu nặng. Nhớ cái thơm của mẹ, cái ôm của mẹ anh, những con đường góc phố, những bạn bè yêu mến. Dù đã quen với nơi chốn mới, nhưng thành phố này vẫn là nơi khiến tôi thấy được vỗ về nhất, dù trong cái vẻ mưa buồn của nó.

“Bên quán nhỏ, em buồn nghe lá trút. Chiều mưa sa giăng kín phố dài”.

Nàng tiên bé nhỏ này, đang ở trong Sài Gòn chơi với tôi.

Không như hồi bé xíu, khi mà mất cả buổi tôi mới thơm được nàng, lần này nàng lập tức nhớ ra bác là ai và nắm lấy gấu áo bác khi xuống sân chơi. Bác Cương giống như một đồ chơi mới biết nói biết chơi của nàng, nàng tò mò, quan tâm,  thích ở bên bác để kể luyên thuyên đủ chuyện cho bác nghe. Nàng biểu diễn những tiết mục nàng biết cho bác xem, làm con hổ, con lợn (!!!) dọa bác. Sáng dậy nàng theo đuôi bác lúc bác rửa mặt, đánh răng, bôi kem, chọn đồ đi làm, và hỏi về tất cả các thứ liên quan xem nàng có thể dùng thử gì không. Như các bạn nhỏ khác, nàng hay lén quan sát bác bằng đôi mắt linh lợi của nàng, và chạy té đi nếu bác biết và đuổi theo nàng.

Mấy tháng không gặp, nàng đã lớn hơn nhiều. Vốn từ của nàng đã tăng lên đáng kể. Mặc dù vẫn tự do đảo chủ ngữ vị ngữ trong một câu nhưng nàng nói thật dài và thật nhiều từ ý nghĩa. Những câu chuyện của nàng có thêm bao nhiêu nhân vật hấp dẫn mà bác không biết.

Nàng cũng bớt khóc nhè. 2 ngày qua rồi mà bác không thấy nàng khóc, thật là một kỷ lục vì ngày xưa bác gặp nàng, mỗi ngày nàng mè nheo ba bốn bận. Nàng hứa hẹn: “Hachi bỏ cái khóc nhè đấy rồi”. Bây giờ bác thấy Hachi thật ngoan, lúc nào cũng hết sức vui vẻ, cái chân thoăn thoắt, cái miệng luôn tủm tỉm cười, và luôn nhiệt thành tìm cách bày tỏ tình cảm với mọi người.

Sáng nay lúc bác chuẩn bị đi làm, Hachi quanh quẩn trong phòng với bác. Nàng tâm sự: “Hà Nội Hachi không thích về nữa, Hachi thích ở đây với bác Cương”. Nàng cúi xuống thơm chân bác. Nàng thật không biết, trái tim bác Cương của nàng mềm yếu ra sao.

IMG_0491

Bạn có gặp một lúc nào đó, mọi thứ xung quanh bạn đều thuần nhất lạ kỳ cho một chủ đề, hay tâm trạng, hay một cảm xúc duy nhất. Không gian, những con người đi lại trong đó, âm thanh bạn nghe thấy, vị trí của bạn, cảm giác nơi tay bạn đang chạm tới, thậm chí cả nhiệt độ không khí cũng đều vừa đúng một điểm chuẩn nào đó, không hơn không kém. Lúc đó bạn như đang ngồi trong một bán cầu thủy tinh được sắp đặt một cách khéo léo, mọi thứ ở đúng chỗ của nó. Thời gian như đang trôi qua nhưng cũng như đang đóng băng lại. Rồi khi khoảnh khắc hoàn hảo kết thúc, mọi vật lại trượt ra theo các trật tự hỗn loạn lúc đầu.

Chẳng hạn, tôi có một buổi tối lang thang quanh Bờ Hồ. Sau khi đã đi chơi, trở về bãi giữ xe ở cạnh vườn hoa Con Cóc thì nghe thấy tiếng nhạc khiêu vũ. Ngay tầm mắt của tôi là một đôi nhảy mà nữ là một chị có tóc tém và đôi chân rất đẹp. Chúng tôi quyết định chưa về vội và rẽ vào xem một lúc. Hai đứa ngồi vắt vẻo trên bờ đài phun nước, nhìn ra các đôi nhảy có lúc lướt theo vòng tròn xung quanh. Phía trước mặt xa hơn một chút là Metrople lúc nào cũng đẹp cổ điển như vậy. Trăng chưa tới rằm nên lúc đó vừa vặn lên đến giữa bầu trời đêm thu. Gió càng lúc càng lạnh, nhưng nếu quấn lại khăn quanh vai thì vừa đủ ấm. Tôi có thể đu đưa chân, nhưng cũng có thể tựa đế giày vào mấy cái mấu bê tông nhỏ ráp ráp của đài phun nước. Chị có đôi chân đẹp nhảy nhiều bài. Nhạc nền toàn là những bài giáng sinh, có bản dở, nhưng có bản hết sức hay, nhưng đều là những bản cũ hai chục năm rồi. Và thế đấy. Nó đến, khoảnh khắc đặc biệt đó. Nhạc, gió, tiếng cười nói, ánh sáng, hơi lạnh, tôi và người bạn, những suy nghĩ mơ hồ vụt qua đầu tôi, niềm vui và nỗi buồn, tất cả đột ngột neo được vào đúng vị trí như những món đồ trang trí trong một bán cầu vô hình khổng lồ.

Khoảnh khắc này là thế. Khi nó đến bạn biết chắc đây là nó, trọn vẹn. Và bạn mãi mãi không thể quên được khoảnh khắc đó, vì nó quá rõ ràng, sắc nét. Như một miếng thủy tinh sạch sẽ chói sáng trong ký ức của bạn.

Bó lá nếp này do một anh lái taxi tặng chúng tôi. Xe của anh thuộc hãng nhỏ, xe làng nhàng thôi, nhưng mở cửa ra thấy thơm sực mùi lá nếp. Mùi này tôi thích lắm, như một nồi xôi nóng vừa chín tới, thanh nhã tinh tươm.

Trên chuyến taxi dài 6-7 phút, anh kịp kể lá này khó mua ở Hà Nội, anh mang đi từ quê anh là Chúc Sơn, Hà Tây. Cũng không rẻ, 50 nghìn một bó, thơm được 2 tuần rồi lại thay. Thế mà cũng có khách không thích, vào xe một cái là bảo anh giảm cái mùi đó đi.

Bó lá nếp để ở phía sau xe, hơi khô rồi nên trên đường đi cứ sột soạt, và chốc chốc lại tỏa hương. Đến nơi, anh xuống mở cốp cho bọn tôi xem, và cho một nắm to.

Thơm thảo ở phòng khách nhà tôi đến hơn một tuần rồi.

 

file-dec-16-3-19-59-pm

Mẹ nhắn tin: “Con còn nhớ không, dịp này cách đây hơn hai mươi năm, ba mẹ con mình (và cả HA nữa) đang lo thót tim sợ trời mưa hạt bưởi không khô và không nhìn thấy Trăng rằm”.

Ôi mẹ của con.

Trung thu với mẹ vẫn là một dịp quan trọng. Mẹ nhắc con tìm quà cho cháu. Mẹ thấy con hoãn đi công tác thì bảo, thế cũng được, con có thể đón Trung thu cùng bọn trẻ. Mẹ bảo bọn trẻ con bây giờ giàu đồ chơi hơn các con ngày xưa rất nhiều, nhưng cũng nghèo hơn nhiều.

Thế mà đối với con, ngày trăng rằm giữa mùa thu không còn là dịp để háo hức mong chờ. Hơn hai mươi năm từ lần cuối cùng đốt hạt bưởi trên sân thượng. Cái sân thượng của căn nhà ba tầng thôi, nhưng cũng có đủ ánh sao ánh trăng, vì chưa nhiều đèn điện, chưa có tiếng điều hòa chạy rầm rì, chưa bị che lấp bầu trời bởi những tum nhà bốn năm tầng xung quanh. Ánh sáng nhỏ và ấm từ cái xâu hạt bưởi ấy, và mùi thơm của hạt bưởi cháy, là niềm vui được tận hưởng sau bao ngày gom góp, bóc hạt, xâu hạt và phơi khô. Nhất định phải là đêm Trung thu. Nhất định phải có phá cỗ với bánh dẻo con cá và hồng ngâm, bưởi đào. Rồi kết thúc bằng “nghi lễ” đốt hạt bưởi.

Những mùa Trung thu thơ bé xa quá đi thôi.

Nếu mẹ không nhắn tin, con sẽ không biết mẹ vẫn nhớ Trung thu đến thế. Như mọi dịp khác trong quyển lịch bỏ túi nhỏ xíu của mẹ, sinh nhật bố, sinh nhật các con, ngày kỷ niệm của cả nhà, mùng 1 tháng 6, Trung thu, sinh nhật em Bim. Vốn là những ngày xa xưa, gia đình nhỏ xíu của mình ngồi vui bên nhau. Bây giờ có thêm sinh nhật các cháu trong quyển lịch ấy. Từng ngày nối nhau, ngày nào cũng quan trọng như nhau đối với mẹ, đánh dấu một năm trong đời mẹ.

Chiều nay đi làm về, con sẽ tìm một cái trống nhỏ cho cháu, để tối mai cháu mang lên trường gõ tum tum với các bạn. Để cháu thật vui với ngày hội mùa thu của trẻ con.

Hôm nay là một ngày yoga đẹp. Lúc 5 rưỡi sáng gió lộng, mưa rất to, phòng mát rượi. Mỗi động tác sáng nay thầy đều hướng dẫn tỉ mỉ, tôi có thể nhích về độ chuẩn nhiều hơn tất cả những ngày tập trước. Tập kỹ và chậm nên mất nhiều thời gian hơn mọi khi.

Sau 11 tuần, chưa nhiều nhưng từ 1 tuần nay tôi có nhiều tiến bộ nhỏ nhỏ, và nhận thấy thế này:

  • Động tác tôi thích nhất là trồng chuối. Chưa bao giờ tôi có thể tập trung cao độ, đầu óc sạch trơn, chỉ chăm chú vào điều khiển toàn bộ cơ thể từ lúc chuẩn bị đầu, tay, dựng lưng và nhấc chân dần từng chút khỏi mặt đất, tới lúc điều chỉnh cho cơ thể thành một đường thẳng.
  • Có những buổi tập hơi mệt, nhưng hầu hết tôi đều thích và không chán buổi nào. Vẫn là do tôi thấy mình được tập trung và tác động đến những nhóm cơ chưa bao giờ dùng đến. Không nhiều động tác, dễ nhớ, nhưng cần thật nghiêm cẩn, kiểm soát tốt cơ thể và hơi thở, thì qua mỗi lần tập tôi lại khám phá một chút từ những động tác lặp đi lặp lại đó. Quãng đường đến chuẩn còn rất xa, nhưng mỗi ngày lại ngắn lại một chút.
  • Tôi vẫn thích nhất yoga do tính chậm rãi, thiền của nó. Ngoài ra tôi chỉ còn thích bơi vì được tiếp xúc tự do với nước. Tôi từ bỏ chạy bộ dù tôi có thể chạy rất bền, vì nó làm tôi chán và mệt.