Những gương mặt trong hai tấm ảnh này là những người bạn rất yêu quý của tôi, đã cùng tôi đi qua thời sinh viên và hậu sinh viên sôi nổi và đầy hoa mộng. Cuối cùng cũng có một lần chúng tôi gặp được nhau, dù còn thiếu mấy bạn nhưng vẫn là đầy đủ nhất có thể trong vòng hơn mười năm nay. Tăng 1, tăng 2, 3, rồi đi với nhau tới tận tăng 4 vì không thể thiếu “truyền thống” lê la Hà Nội buổi đêm, ngồi bệt ở đâu đó, dưới vòm cây, hít thở bầu không khí yên tĩnh của đêm Hà Nội, nói những câu chuyện lúc nghiêm túc, lúc nhảm nhí, cười như chưa bao giờ được cười. Xung quanh là tiếng cười nói lao xao của những cú đêm khác, tiếng rồ ga của vài nhóm trẻ trâu phóng xe máy giữa phố, và tiếng rì rầm thanh bình của Hà Nội dấu yêu.

Được ngồi đây với các bạn, nhìn những gương mặt vừa quen thuộc vừa nhuốm những nét nắng gió xa xôi hơi lạ lẫm, tôi nhận ra giữa chúng tôi, qua bao năm xa cách, vẫn là tình bạn thân thiết đó, thứ tình cảm trong lành đã hình thành từ những tháng năm vô tư, tươi đẹp nhất của tuổi trẻ. Dù một năm, ba năm hay mười năm đã trôi qua, những câu chuyện vẫn lại tiếp tục như mới chỉ dừng lại năm trước, tháng trước. Và chúng tôi có thể tranh luận, bàn tán, hay thoải mái im lặng, thoải mái buồn ngủ hay ngáp dài khi ngồi với nhau, được mặc nhiên tha thứ bởi sự bao dung hào phóng của tình bạn trẻ trung xa xưa đó.

Cuộc gặp nào rồi cũng tàn, rồi nuối tiếc khi phải chia tay, rồi xem lại ảnh, comment trêu chọc đùa vui cho đỡ nhớ. Nhưng tôi biết, khi nào gặp lại, dù là sau bao năm tháng đi nữa, đó vẫn sẽ là sự nối tiếp của những câu chuyện tuổi trẻ bất tận và bền bỉ không bao giờ suy xuyển.

Tôi mượn cái tên tiểu thuyết của Modiano, “Ở quán cafe của tuổi trẻ lạc lối”, vì tôi thích dư âm thanh xuân của cái tên đó. Chúng tôi có trà đá thay vì cafe. Những quán trà đá đơn sơ vỉa hè là nơi chúng tôi cất giấu tuổi trẻ của mình, là nơi những bộn bề cuộc sống, những lạc lối trở nên mờ nhạt, một nơi chốn của vô tư lự và bình yên.

321EA810-7368-46EE-B6B6-26B7096B03E5.jpeg

Advertisements

16-18/4

Tôi không thể tránh khỏi xúc động khi đặt chân tới thành Venezia huyền thoại, chắc hẳn phải là một trong những đô thị được nhắc đến nhiều nhất trên thế giới. Venice thật sự đẹp và đặc biệt, góc nào cũng đẹp, với hàng trăm cây cầu, những màu sắc trầm ngọt ngào trên nền trời xanh đặc trưng của Địa Trung Hải.

Tới nơi vào buổi chiều. Chúng tôi có một buổi tối đi tìm ăn ở một quán Nhật. Quán vắng khách, mà sao phải chờ rất lâu. Bù lại quãng đường đến đó từ lúc trời sẩm tối đến khi trăng lên rất thi vị. Những con đường nhỏ ven kênh, cửa hàng nhỏ chen chúc nhau, đi lên đi xuống mấy cây cầu, mọi người cũng dạo bộ thong thả. Hơi có một chút giống như phổ cổ Hà Nội vậy.

Hôm sau chúng tôi đi bộ theo lịch trình gợi ý từ Google Map. Nếu tối còn lạnh phải mặc áo khoác thì ngày tháng 4 ở đây nắng và giữa trưa khá nóng nữa. Lịch trình bao quát gần hết những điểm nổi tiếng ở Venice, và đặc biệt nó dẫn chúng tôi vào một số hẻm vắng, nhỏ xíu, song song với những đoạn phố đầy người. Nghĩa là cùng điểm tới nhưng nếu đi theo Google thì sẽ có trải nghiệm “local” hơn.

Ban ngày thì có thể thấy rõ Venice quá tải khách du lịch. Những điểm du lịch đều đông chặt người, đường phố bày bán nhan nhản những mặt nạ hay đồ thủ công hàng chợ. Kênh rạch nhiều đoạn “thơm” như sông Tô Lịch. May còn có những con ngõ nhỏ xíu, hay một vài góc quảng trường dọc đường vắng người, chúng tôi có thể ngồi thảnh thơi.

IMG_3007

Những cây cột Ý.

IMG_3050

Công trình nào cũng đẹp tuyệt, không hổ danh là một trong những thành phố giàu có nhất thời cổ đại. Tôi có thể đứng ngắm những bức mosaic này cả ngày không chán. Nhưng những hàng khách xếp hàng dài dằng dặc để mua vé làm chúng tôi nản ko dám chen vào. Vấn đề này cũng gặp ở Florence, nên tóm lại hầu như chúng tôi không vào tham quan bên trong một công trình nổi tiếng nào. Lần sau đi châu Âu chắc phải rút kinh nghiệm đặt vé trước.

IMG_3027

Tụi chim ở Ý béo múp, bệ vệ nhưng bay qua bay lại rất nhanh nhẹn.

IMG_3029

Đi phà tới Murano. Xinh xắn, sạch sẽ và vắng vẻ vì đang giữa trưa, nhưng cũng không đặc biệt. Tìm đồ thủy tinh đẹp không dễ.

IMG_3044

Tôi may mắn tìm được chú chim thủy tinh đựng hạt tiêu này, được làm bằng kỹ thuật rất điêu luyện, thân mỏng tang. Tôi khá là mất công giữ gìn cho chú được an toàn về đến nhà.

A0E098B3-508A-40C1-A8DA-F81FB40E0B5B

Những bông hoa tulip khỏe khoắn rực rỡ.

IMG_3051

 

Mặc dù hơi mệt vì nắng và đông người, nhưng tôi rất yêu thích Venice, với vẻ đẹp quyến rũ xen lẫn hỗn độn của nó. Tôi vẫn muốn quay lại đây một lần nữa.

 

13-16/4

Xinh xắn, sạch sẽ, tiện nghi và thanh bình. Khá lạnh cho chúng tôi, phải trang bị áo chống rét ở mức cao nhất có thể, và không tối nào chúng tôi ra đường vì trời lạnh, mưa tầm tã, và thật ra cũng không có điểm nào hấp dẫn vào buổi tối. Nhưng ban ngày thì nói chung khô ráo, có lúc nắng đẹp.

Tôi tiếp tục jetlag, tối luôn ngủ sớm và sáng sớm chong chong mắt.

Hostel khá ổn, trừ cái nệm bị quá mềm nên ai cũng đau lưng. Phòng của chúng tôi áp mái, sáng ra có một ô nắng và cây, đêm đến có một ô trăng sao.

C4E549E7-26CB-4FD1-917F-A4B83C17525D

Ở Lugano hoa tulip mọc nhiều như hoa mười giờ ở VN vậy.

IMG_2698.JPG

Một nhánh phố đổ vào quảng trường nhỏ mà ngày nào bọn tôi cũng đi qua.

IMG_2787.JPG

Những thảm hoa daisy yêu quý của tôi có mặt khắp nơi. Daisy bên này nhỏ xíu xinh xinh, vẫy rung rinh vui vẻ.

RNI-Films-IMG-AC1C74A5-88E0-4739-BF76-C76B94FCC692.JPG

Tuyết thật sự, êm và xốp như mây. Không lạo xạo như tuyết trên glacier ở Queenstown tôi gặp hồi tháng 3. Và trên đỉnh núi tôi biết thế nào là lạnh băng giá.

IMG_2879.JPG

Lago di Lugano. Hồ Lugano xanh ngắt như gương. Đây cũng là buổi đi chơi vui và may mắn nhất ở Lugano vì trời nắng đẹp.

IMG_2822.JPG

Hồ Lugano nhìn từ đỉnh Generoso. Đoàn tàu xình xịch lên đỉnh núi khá thú vị.

IMG_2882.JPG

Có thứ ko chụp ảnh nhưng rất đáng nhớ là… cồi sò điệp Thụy Sỹ. Tôi chưa từng ăn cồi sò điệp nào ngọt như vậy. Ngoài ra rau củ, nấm, thịt cũng rất tươi ngon. Chúng tôi mua về luộc hoặc nướng là đã có 1 bữa đầy đủ dinh dưỡng, ngon miệng mà lại rẻ nữa.

Sô-cô-la cũng không hổ danh là đặc sản Thụy Sỹ. Đặc biệt khi nhà sản xuất sô-cô-la còn bán kem nữa thì kem phải nói là ngon vô địch. Cảm giác co ro ăn kem sô-cô-la và chanh leo gần bờ hồ, gió lạnh thổi ù ù rất đáng nhớ. Ngon và lạnh.

Có một chuyến đi vòng quanh hồ rất vớ vẩn nhưng tôi vẫn thích. Chúng tôi mua vé đi cái xe điện du lịch, “tour” kéo dài khoảng 30ph, đi 1 phần bờ hồ, luồn lách vào phố để quay lại bến. Trời lạnh, mưa phùn, cả đoàn tàu chỉ có 3 chúng tôi. Được ngồi trong một đoàn tàu đỏ trắng, lòng không nghĩ ngợi, tôi như được trở về với niềm thanh thản tuổi thơ.

Cũng trên tour vòng quanh hồ đó, tôi nhìn thấy một cô gái đang dừng xe, tóc vàng, nét mặt rất đẹp. Cô là 1 trong 2 người phụ nữ đẹp nhất tôi gặp trong suốt chuyến đi này.

Sáng nay một người bạn bất chợt gửi tôi một cái hẹn đi nghe nhạc, lúc 9h tối. Thường ngày giờ đó tôi đã chuẩn bị đi ngủ rồi. Tôi hơi chần chừ rồi nhận lời vì tôi chưa đi nghe nhạc ở Sài Gòn bao giờ, mặc dù đã sống ở đây 4-5 năm. Tôi cũng nhận lời do người bạn của tôi rất xinh đẹp, stylish, tính cách sôi nổi, nghệ sỹ, nhiều lúc tôi cảm giác cô ấy rất bốc đồng và đang mơ mộng ở đâu đó lạ kỳ, tôi rất thích những người rực rỡ, sống hết mình như vậy.

Tôi ra khỏi nhà lúc trời mưa rả rích. Sài Gòn có thể mưa lớn sầm sập rồi qua ngay, hoặc là mưa nhỏ mà mãi không tạnh như tối nay. Bạn tôi hẹn ở Acoustic Bar vì cô ấy hay thường đến đây. Nhưng lúc đến mới phát hiện ra toàn tụi thanh niên rất trẻ, ăn mặc đơn giản, ngồi chen nhau quanh cái sân khấu nhỏ có 2 ban nhạc cũng phong cách như vậy. Nhìn lại mình thấy đã trót lên đồ, 1 đứa đồ ren 1 đứa hở vai, nên bọn tôi chuyển sang Park Hyatt. Ở đây thực sự là một không gian vô cùng thích hợp. Không khói thuốc, không đông người ồn ào, có chút nhạc live, nội thất thì trang nhã. Đây là quán bar tôi thích từ hồi mới vào SG, khi đi làm về qua nhìn thấy mấy cái đèn bằng thủy tinh đúc thả xuống rất lung linh.

Và ở đó chúng tôi có cuộc nói chuyện bất tận với những đề tài hết sức phụ nữ, hết sức đàn bà, đầy sức sống như cây cỏ vậy. Có thể do trời mưa, do tháng Sáu, do chúng tôi vừa trở về từ những chuyến đi chơi xa. Hoặc có thể khi thức khuya tôi hay rơi vào trạng thái tỉnh táo trong suốt đặc biệt của tôi, giống như bước vào một căn phòng hay một khu vườn của riêng tôi. Một quý ông hơi lớn tuổi, mặc sơ mi trắng, bụng bự, ngẫu hứng lên hát “The house of the rising sun”, giọng hay và trẻ trung đến rơi nước mắt.

Những cuộc nói chuyện thế này nhắc cho tôi một cuộc sống đầy những yêu thương, đau khổ, khát vọng, những ràng buộc, hay tự do rong chơi. Giống những chuyến girl trip, nó cho tôi một năng lượng tươi mát, sinh động không có ở những mối quan hệ khác. Tôi cảm thấy hạnh phúc về mọi thứ: âm nhạc, ánh sáng, màu đen tôi mặc, mái tóc của tôi, màu son tôi mang, cái túi nhỏ tôi đặt lên mặt quầy bar, về cơn mưa đang rơi ướt mặt đường ngoài kia.

Tôi biết ngày mai tôi sẽ đi làm như những ngày thường, và nghe đi nghe lại “The house of the rising sun”.

 

12-13/4

Lịch trình của chúng tôi là 2 tuần đi qua Como, Lugano, Venice, Florence và Rome. Mỗi thành phố chúng tôi ở chừng 2-3 ngày, đi từ nơi lạnh tới nơi thật ấm áp của tháng 4 mùa xuân.

Từ Việt Nam tôi tới Milan để sang Como. Vì Milan là nơi trung chuyển nên tôi chỉ biết mỗi ga trung tâm Milan. Nhưng cũng đủ ấn tượng vì lần đầu tiên tôi được ngắm nhìn và đứng trong kiểu kiến trúc cổ điển huyền thoại, nhìn thấy bạt ngàn đầu tượng, chi tiết trang trí trong một không gian rộng và hết sức cao. Đặc điểm cao và rộng này tôi thấy ở khắp những nơi đi qua, từ lối vào tới nội thất bên trong công trình, một kiểu tỷ lệ chế ngự con người.

Tôi ở 1 đêm  trong cái hostel trên đồi của thành phố Como. Vì vừa qua một hành trình khá dài, lại lệch múi giờ nên tôi chỉ lo ngủ, không có thời gian ngắm nghía thành phố. May mà cái hostel này khá dễ thương, view nhìn ra cánh rừng mùa xuân lấm tấm lá non, con đường đi lên ngoằn ngoèo, xóc như quỷ và nhỏ xíu. Tới đây là chúng tôi bắt đầu biết cách ước lượng thời gian của người Ý. Họ bảo, kéo va ly lên mất khoảng 15 phút thôi. Nhưng đi ô tô đã mất chừng đấy thời gian, nếu kéo va ly lên cái con đường dốc gập ghềnh đầy sỏi đá và vũng nước nhỏ này chắc phải cả tiếng.

Cổng hostel đây.

IMG_2615.JPG

Phòng chúng tôi nhìn xuống sườn núi.

IMG_2622.JPG

Ngủ ngon vô cùng. 2 giờ sáng tôi thức giấc, thấy ngoài cửa sổ trời trong veo, trăng sáng vằng vặc. Vầng trăng trên bầu trời đêm châu Âu.

Sáng hôm sau chúng tôi check out để bắt tàu sang Lugano. Vài tấm hình chụp vội về Como.

IMG_2635

IMG_2652.JPG

Buổi sáng có hai thứ đáng nhớ. Ông cụ Luigi trên xe bus và ngồi chơi ở công viên gần ga Como. Ông Luigi tóc bạc trắng, rất chịu khó nói chuyện bằng tiếng… Ý với bọn tôi, mời chúng tôi ăn kẹo và galant giúp chúng tôi giữ va ly trên xe bus cho khỏi xô lệch. Nói chuyện bằng mấy từ familia, mio, bello, quando, animali mà cũng hiểu nhau. Ông Luigi sống 1 mình, không gia đình, không nuôi thú cưng, quê ông ở Sicilia – một vùng quê hoành tráng, và ông sống ở Como 18 năm rồi. Khi rời khỏi xe bus, ông hôn gió chào bọn tôi, làm tôi cảm động mãi.

Còn đây là Lago di Como – hồ Como, mà bọn tôi ngồi ngắm ở công viên.

IMG_2645

 

Năm đầu tôi tập 3-4 buổi/ tuần. Gần 2 năm nay tôi tập hàng ngày, 4 buổi có giáo viên, 3 buổi còn lại tự tập theo 1 bài duy nhất học được của thầy giáo cũ. Một nửa số ngày là tôi thức dậy khá khó khăn vì rất thèm ngủ tiếp, nên phải áp dụng chiến thuật là không suy nghĩ gì hết, cứ trèo ra khỏi giường, vệ sinh buổi sáng, thay đồ, trải thảm ra tập. Như một cái máy.

Nếu có gì làm tôi tự hào về quá trình học yoga, thì chính là kỷ luật hàng ngày đó. Nhờ nó mà tôi cảm nhận những thay đổi nhỏ xíu của từng phần cơ thể, sự thích ứng của cơ thể với những động tác đã tập đi tập lại cả năm trời. Mỗi ngày lại là một khám phá mới về một vùng cơ, về sức chịu đựng của vai, tay, hay chân, về hơi thở, hay về sự khó bảo của những vùng khớp lì lợm. Có những ngày cũng chẳng có gì mới. Nhưng tôi vốn là người có thể chịu được, hoặc thậm chí enjoy sự lặp lại đơn điệu và tỉ mẩn của một loại công việc nào đó. Và cứ như vậy 3 năm trôi qua.

Động tác xoạc dọc trên không này, tôi có thể làm từ cách đây 3 năm. Nhưng mãi tới gần đây, tôi mới hiểu cách điều khiển vai, lưng, đầu gối. Chân trái của tôi vẫn mềm hơn chân phải rất nhiều, một bên 8 điểm một bên chỉ được khoảng 6 điểm. Lưng trên của tôi vẫn cứng do cơ địa nên đường cong lưng chưa thật là đẹp.

IMG_5522

Động tác bồ câu. Hình bên trái cách đây 3 năm là thầy giáo phải khá vất vả giúp tôi nắm được mũi chân, và lúc đó đau lung tung hết cả. Bây giờ tôi dễ dàng tự làm một mình, và nhận biết được mình đang đau ở đâu, nhiều hay ít.

7B1EB13B-E517-4700-82A0-8F41904C8CC4.JPG

Động tác cây cầu. Tôi biết mở xương ức hơn, thả lỏng cổ, duỗi thẳng được gối, vì thế lực sẽ dồn vào lưng trên. Với cái lưng bướng bỉnh của tôi thì động tác này nếu tập nặng một chút là cả một thử thách. Nhưng tôi đã hiểu được cái lưng của mình phần nào để xoay sở cho nó.

IMG_5555.JPG

Động tác trồng chuối. Tôi cũng làm được rất sớm, sau 8 tuần bắt đầu tập yoga. Nhưng sớm mà không thật chuẩn. Cũng gần đây tôi mới biết cách nâng vai, siết bụng, siết hông và đùi để người vươn thẳng hơn nữa.

IMG_5513.JPG

Một từ tôi rất thích ở các giáo viên yoga, là “cảm nhận”, hay “quan sát” cơ thể. Khi ở tư thế nào, thì cảm nhận về cơ thể, hơi thở của mình trong tư thế đó. Dù đau hay mệt thì cũng cần thở được, và thật sâu, chậm. Điều này giúp ích cho tôi rất nhiều trong cuộc sống. Tôi có thể bình tĩnh quan sát và tiếp nhận sự việc hơn trước, nếu có căng thẳng hay bấn loạn, thì thở sâu và đều đặn luôn hiệu quả đối với tôi.

Thật ra đối với bất kỳ điều gì, cảm nhận, lắng nghe bản thân luôn luôn cần được ưu tiên, vì bản thân mình là một đối tượng hết sức quan trọng, hết sức cần được quan tâm và được yêu 🙂

Em Bisou về ở với cả nhà được hơn 3 tháng.

Từ một bé cún mầm non 6 tuần tuổi, 1.1kg, em ăn như heo và lớn nhanh như thổi. Mấy hôm nay em nặng ở mức 4.5-4.6kg 😂 Mẹ đành chịu với thực tế em thật là bự con so với bố mẹ chó của em chỉ trên dưới 3kg, dù mẹ cũng không dám cho em ăn nhiều. Bù lại, trộm vía em có một số ưu điểm là rất khoẻ mạnh, hay nghịch, hay ăn, chân dài, bụng thon, lông đều đẹp.

Có một số từ em biết từ lâu như măm măm, bố, Sao Nhỏ (từ “mẹ” thì mẹ ko tự dạy em được nên em ko biết), đi ra, đi vào, lên, xuống, tè, Bisou tè ngoan được ăn bánh, thơm, không được, hết rồi. Gần đây em biết “bóng” và “bắt bắt”, và chạy đi lấy đồ chơi mang về khi mẹ bảo thế. Em mới biết cả “ngồi xuống”, từ này em học rất nhanh vì ngồi xuống mới được ăn. Ngoài ra là những cuộc hội thoại trừu tượng hơn. Ví dụ chủ đề Bisou ở nhà ngoan để bố mẹ đi làm. Lúc đó mẹ bế Bisou để dỗ em vì em tỏ ra rất buồn. Em sẽ nằm im trên tay mẹ, ngoan nhất trong cả ngày. Chủ đề đứa nào hư tè bậy ở đây, thì Bisou lập tức chui vào gầm ghế, 2 mắt láu cá hư đốn lóng lánh dưới đó. Chủ đề nữa mà anh Sao Nhỏ luôn buồn cười, là mẹ bế Bisou, rồi hỏi “Đứa nào hư, phá phách đồ đạc?” hoặc hỏi “Nếu thay răng xong mà vẫn hư thì sao?” Bisou sẽ quay ngay mặt đi, hoặc ngửa cổ ra sau, nếu thấy anh Sao Nhỏ sẽ thơm anh lia lịa ra vẻ “Cứu em với, mẹ mắng em”.

Bisou yêu mọi người hết sức thắm thiết. Em tỏ vẻ hạnh phúc nhất là khi cả nhà nằm dưới đất xung quanh em. Em bé luôn theo đuôi người lớn, ngậm đồ chơi chạy ra rủ mọi người chơi trò người giữ còn em giằng lại 😀 Khi buồn ngủ em sẽ tìm chỗ nằm sao cho đầu, đuôi, tay hoặc chân phải chạm vào chân bố mẹ. Lúc Bisou buồn nhất trong ngày, cái mặt thỉu thiu, là khi bố mẹ đi làm, hoặc tối đến mọi người đi ngủ. Em sẽ ngồi nhìn theo rười rượi, có lúc mồm còn đang ngậm đồ chơi 😦

Một ưu điểm nữa của Bisou, là em rất mindful trong mọi việc. “Mọi việc” của em chủ yếu là ăn và chơi. Em luôn tập trung, cố gắng trong mọi cơ hội dù nhỏ nhất, cứ như đó là cơ hội duy nhất trong đời em vậy. Chẳng hạn mẹ mải lấy giấy ra dọn bãi tè của em, chỉ lơi đi vài giây là đã thấy 1 tờ giấy biến mất, và y như rằng nó đang bị cắn tan nát dưới gầm ghế sofa.

Em bé tiến bộ hơn một chút ở việc đi vệ sinh. Trước đây, “vùng lãnh thổ” của em trải dài hết phòng khách vào bếp ra ban công, với khoảng 4-5 vị trí ưa thích ở phòng khách. Sáng sáng mẹ dậy có khá đủ việc để làm 😀 Bây giờ em thu hẹp chỉ còn từ cửa bếp vào trong bếp. Cũng có thể tè le trong bếp nhưng mẹ đã đỡ việc dọn dẹp buổi sáng hơn rất nhiều. Tuy nhiên gần đây em có mốt tè lên sofa, cái sofa bố vừa cho giặt tuần trước. 3 bãi tè cùng đúng một vị trí trên ghế. Sau lần cuối bị ăn roi và bị tẩy chay không ai chơi cùng, em đã yên ổn được mấy hôm, không biết sắp tới ra sao.

Mẹ chưa chụp được hình nào nghiêm chỉnh vì em hơi tăng động, ngoáy như sâu. Cái mặt em lên ảnh trông cũng hơi ngố, chứ ở ngoài bắng nhắng hơn nhiều.

Bisou 7 tuần – 9 tuần và Bisou bây giờ

Bisou 7w - 9w - 5m.jpg

Bisou và anh Sao Nhỏ

img_0058

Tôi và 2 người bạn vừa hoàn thành chuyến dạo chơi Maroc trong tháng 6. Chuyến đi rất vui, nhiều kỷ niệm đẹp, nên phải viết review ngay khi còn “nóng hổi” 😊

Thời gian nào đi Maroc là tốt nhất

Chúng tôi tìm hiểu thấy tháng 3 đến tháng 5 là mùa đẹp nhất, khí hậu mát mẻ thuận lợi. Tháng 5 còn có festival hoa ở thung lũng hoa hồng, tháng 3 là mùa cam chín rộ nhất và trái cam ngọt nhất, thực sự rất hấp dẫn. Nhưng bọn tôi nảy ra ý định hơi muộn, nên đã đi vào tuần thứ 2 của tháng 6. Lúc đó cũng chưa nóng, ban ngày chỉ khoảng hơn 30 độ C, đêm khoảng trên dưới 20 độ C tùy thành phố. Nếu lùi lại 1, 2 tuần là nhiệt độ đã tăng lên 5-7 độ C ban ngày nên tôi không recommend đi muộn hơn cuối tháng 5 đầu tháng 6.

Cần lưu ý về tháng Ramadan, là thời điểm quan trọng trong năm của những người theo đạo Hồi. Họ sẽ không ăn uống từ lúc mặt trời mọc đến lúc mặt trời lặn, nên hàng quán cũng đóng cửa nhiều. Năm nay kỳ Ramadan kéo dài tới ngày 14/6, sau đó người dân tổ chức ăn mừng kết thúc lễ Ramadan trong 2 ngày tiếp theo, nên hàng quán lại tiếp tục đóng cửa. Tuy nhiên ở những khu vực trung tâm vẫn có nhà hàng, nhưng đồ chay cũng nhiều hơn đồ mặn, nên cũng không phải là vấn đề nghiêm trọng.

Thủ tục visa

Do ĐSQ Vương quốc Maroc ở Hà Nội, trong Sài Gòn ko có cách nào tự xin được, nên 1 bạn trong nhóm đã bay ra nộp hồ sơ và nhờ người khác ngoài đó nhận hộ và gửi vào. Tuy nhiên khi về rồi thì tụi tôi mới biết ngoài HN có dịch vụ nộp visa hộ, huhu.

Thủ tục tương đối dễ dàng, tương tự như xin visa một số nước khác. Có thể tham khảo ở đây: https://visana.vn/dich-vu/visa-maroc/visa-du-lich-maroc/

Cô nhân viên trực điện thoại người Việt của ĐSQ khá là khó khăn, bọn tôi hỏi thông tin qua điện thoại ko thu được gì, nhưng mấy anh người nước ngoài làm việc trực tiếp ở đó thì rất thân thiện và nhiệt tình. Phí visa thời điểm bọn tôi làm là 545k, cấp sau khi nộp hồ sơ khoảng 12 ngày làm việc, visa có thời hạn 1 tháng tính từ ngày bay.

Chi phí chung – vé máy bay, ăn ở cơ bản, tour sa mạc 3 ngày 2 đêm

Chi phí cho toàn bộ chuyến đi khoảng 45 triệu/ người, trong đó vé máy bay chiếm hơn 1 nửa. Do quyết định đi khá gấp nên việc book vé máy bay bị phụ thuộc vào thời gian làm visa, không có được vé giá tốt. Vé chúng tôi mua là 1100 USD/ người, khứ hồi, transit ở Doha.

Chi phí này bao gồm tour sa mạc 3 ngày 2 đêm giá 190 E/ người.

Bảo hiểm du lịch chúng tôi mua mức cơ bản, 441 VND/ người.

Chúng tôi book phòng trên Airbnb và booking.com, ở homestay hoặc riad (nhà ở truyền thống của người Maroc), chỉ cỡ 35-40USD/ đêm/ phòng. Ưu tiên tìm phòng của nhóm là vị trí thuận lợi, sạch sẽ. Phòng cho 3, 4 người không khó tìm. Kinh nghiệm là phải đọc kỹ các review để tìm hiểu nơi ở có phù hợp với các tiêu chí không. Ba đứa do mê… ăn, nên đã book 1 homestay ở Fes có host là cooking teacher, nhưng cái nhà đó là ác mộng của cả chuyến đi do nhà vệ sinh rất xập xệ. May mắn là chỉ vướng một nơi đó thôi, còn lại đều rất ổn, thậm chí nếu may mắn như chúng tôi, gặp được chủ nhà tốt bụng, thì còn có những kỷ niệm đẹp nữa.

Chi phí ăn ở Maroc rẻ hơn Việt Nam nên khoản này không đáng lo.

Hành trình

Chúng tôi đi 11 ngày và mất trọn vẹn 2 ngày đêm cho bay, ở Casablanca 1 đêm, Marrakech 2 đêm, tham gia tour sa mạc 3 ngày 2 đêm, Fes 1 đêm, Chefchaounen 2 đêm, và quay lại Casablanca 1 đêm để bay về. Nếu có tiếc nuối, thì tôi tiếc không có thời gian 1 đêm ở thành phố cảng Essaouira và thêm 1 đêm ở thành phố xanh Chefchaounen. Nên tôi recommend 1 hành trình khoảng 13 ngày sẽ có nhiều thời gian thưởng thức hơn và đỡ tiếc hơn.

Tổng quan về Maroc trước khi lên đường

Phần này mọi người chắc đều có tìm hiểu của riêng mình. Tôi chỉ note lại một số ý cơ bản thôi.

Maroc là một vương quốc đạo Hồi. Ở đây bạn sẽ thấy chân dung đức vua được treo khá phổ biến ở những vị trí trang trọng. Nhưng bọn tôi cảm thấy đạo Hồi ở xứ này rất hiền lành, không có vấn đề gì phải lo lắng.

Có một trang web nào đó gọi Maroc là xứ sở Nghìn lẻ một đêm. Nhưng không phải vậy. Maroc không liên quan gì đến những vùng đất trong Nghìn lẻ một đêm. Có chăng là cùng chung tôn giáo và tiếng Ả rập mà thôi.

Ngôn ngữ chính thức ở Maroc là tiếng Ả rập, tiếng Berber và tiếng Pháp. Với tôi, dân tộc Berber có vẻ xa lạ, nhưng theo một số liệu thống kê thì có tới 40% người Maroc là dân tộc Berber, một dân tộc đã ở đây từ rất lâu đời với một nền văn hóa phong phú. Maroc là tên gọi theo tiếng Pháp, dân mình cũng quen rồi, tiếng Anh là Morocco. Nếu biết tiếng Pháp, hoặc tiếng Tây Ban Nha, bạn sẽ có nhiều thuận lợi, nhưng nếu không cũng không vấn đề gì. Tiếng Anh, hoặc body language cộng với tờ giấy hoặc màn hình điện thoại để viết các con số khi giao dịch là đủ 😊

Đơn vị tiền tệ của Maroc là Dirham, với tỷ giá ở thời điểm bọn tôi đi khoảng 1 Dirham ~ 2450 VND. Ngoài ra bạn có thể sử dụ Euro, 1E ~ 11 Dirham. Bọn tôi mang Euro và USD sang đây đổi ở sân bay và các điểm đổi tiền địa phương, cần lưu ý so sánh về thuế tại các điểm đổi tiền để có tỷ giá tốt nhất.

Nếu đi đúng mùa du lịch, thì phần quần áo khá gọn nhẹ. Không cần kín đáo quá, vì tụi dân Tây du lịch bên này vẫn quần sooc áo ba lỗ như thường, nhưng theo tôi cũng không nên quá nổi bật với dân địa phương. Váy áo đơn giản, thêm 1 áo khoác mỏng và khăn đề phòng đêm lạnh là ổn.

Kem chống nắng là tối cần thiết nếu bạn không muốn có một làn da châu Phi, do bên này nắng là đặc sản, chói chang từ sáng tới chiều, tỷ lệ mưa mỗi ngày luôn là 0%, và mặt trời đến 8 rưỡi tối mới chịu lặn.

Nếu có thể, bạn cần dự trữ một số đồ ăn khô gọn nhẹ như các loại hạt, vì thời gian di chuyển khá nhiều. Bọn tôi chủ quan định sang đó mua, nhưng rồi thấy đồ khô ở đây thu hút nhiều ruồi nên đành… nhịn đói 😀

Sa mạc, trời xanh, nước cam, mèo và hoa. Hay những khám phá của tôi về Maroc.

  • Thời tiết: Nếu ở phía bắc, gần Địa Trung Hải và châu Âu, Maroc có những vùng mát mẻ, đồi cỏ xanh mướt, sông hồ trong vắt như ngọc, thì phía nam gần sa mạc Sahara, ngăn chia với miền bắc bởi dãy núi Atlas, thực sự là châu Phi với khí hậu khô nóng. Đi đường cả ngày cảm giác héo cả người 😀 Vấn đề lớn của chúng tôi là da và tóc đều trở nên rất khô, mấy loại dưỡng da dịu nhẹ mang theo không có tác dụng. Đêm đến trời mát mẻ, dễ chịu hơn nhiều, có nơi chỉ 16, 17 độ C.

Vì nắng và khô, nên bầu trời luôn luôn đẹp, đến đâu cũng xanh biếc một màu, rất hoàn hảo để… chụp ảnh 😊

  • Cảnh vật: Đất nước Maroc đẹp hơn cả tụi mong đợi rất nhiều, phong cảnh rất phong phú. Phần này để mỗi người tự cảm nhận nhưng với tôi, tôi thật sự enjoy mọi thứ đã gặp suốt hành trình: biển, núi, đồng bằng, sa mạc, thành phố, sông, hồ. Nếu là người yêu hoa, bạn sẽ rất hạnh phúc được ngắm nhìn những cánh đồng hoa đủ màu sắc trải bên đường. Sau chuyến này, tôi yêu hoa poppy hơn hẳn vì sắc đỏ duyên dáng của chúng rất nổi bật dưới ánh mặt trời Maroc. Có những cánh đồng mà hoa poppy thống trị, rực rỡ ngút tầm mắt, rung rinh ngây thơ làm trái tim tôi hết sức cảm động 😛
  • Con người: Trước khi lên đường, chúng tôi hơi lo lắng vì đọc nhiều review khuyên nên hết sức cẩn thận đề phòng móc túi, cướp giật, xin đểu, nên trở về nhà trước 9h tối. Nhưng thực tế trong chuyến đi, chúng tôi rất có cảm tình với người dân Maroc. Họ thân thiện, tươi cười. Nhiều người gặp trên đường cứ chào hỏi và nói “Welcome”. Lúc đầu cả bọn đề phòng không đáp lại, nhưng sau thì cũng chào lại họ và cả hai bên đều rất vui vẻ. Có nhiều người nhiệt tình giúp đỡ chúng tôi: những thành viên trong homestay chúng tôi ở, nhân viên khách sạn, người bán hàng. Ví dụ hỏi thăm 1 anh bán hoa quả, nhưng anh này không biết tiếng nước ngoài, thì ông hoa quả và mấy ông bán hàng bên cạnh, và cả một anh khách đi đường đều xúm vào giúp, ông hoa quả còn định đóng cửa hàng để dẫn mấy đứa đến chỗ cần tìm nữa. Cũng có một kỷ niệm xấu với một cô bé dẫn đường và đòi trả công, nhưng không ảnh hưởng nhiều đến thiện cảm của chúng tôi với dân Maroc.

Còn việc không nên về muộn, thì tôi thấy không đúng. Có thể ở những nơi vắng vẻ nên cẩn thận hơn, chứ gần các trung tâm, 8, 9 giờ tối mọi người đổ ra đường rất đông và vui chơi đến nửa đêm. Bọn tôi bị jetlag hoặc mệt do đi xe nhiều nên bỏ lỡ mấy buổi tối dạo phố, cũng tiếc lắm.

  • Ăn uống: Cả 3 đứa đều thấy nhiều review khen đồ ăn ở đây ngon, đặc biệt là thịt nướng. Nhưng chắc không hợp gu nên sau 4, 5 ngày là cả ba đều ngán đồ ăn với gia vị đặc trưng dậy mùi nghệ và bột thì là của Maroc, và nhớ da diết đồ ăn Việt, chưa bao giờ đi xa mà nhớ thế. Món gì họ cũng cho loại gia vị đó, bánh mỳ khai vị khô khốc, thịt cũng khô chứ không juicy như vẫn quen ở nhà. Cho nên cả bọn ăn hoa quả nhiều hơn thịt và hoàn toàn không lo bị tăng cân 😀

Đấy là nói về bữa chính thôi. Chứ hoa quả và nước cam thật là thiên đường. Cherry tươi mới hái giá chỉ khoảng 40k VND/ ký, chưa bằng 1/10 giá ở VN. Các loại hoa quả còn lại cũng rẻ và đừng coi thường loại nào hết, có thể màu sắc không thật đẹp, nhưng đều ngon ngọt tươi lành.

Nước cam Maroc là tình yêu mới của tôi. Những 5 quả cam cho một ly nước cam, và khi bạn nhắc người bán đừng cho đường, họ đều tự hào là nước cam ở đây không cần đường. Nước đặc sánh, thơm lừng, chua ngọt vừa đủ, ngon vô cùng. Ngày nào bọn tôi cũng làm vài ly, uống nhiều hết cỡ cho đỡ tiếc nuối trước khi rời khỏi xứ sở nước cam này.

  • Vệ sinh: Là một vấn đề khá đáng kể vì đường phố ở đây khá bẩn, nhiều phân súc vật, rác rưởi bừa bãi. Tuy sáng sớm có người dọn sạch bong nhưng sau nửa buổi sáng là sẽ có một mùi hết sức đặc trưng bắt đầu bay lên và “quấn quít” cả ngày. Thức ăn ngoài chợ có khá nhiều ong bám vào, có thể cả ruồi nữa, nên bọn tôi không dám mua. Trong nhà hàng có thể khuất mắt trông coi nhưng bọn tôi may mắn không gặp vấn đề gì. Nhà vệ sinh công cộng nói chung không đến nỗi nào, luôn có nhân viên đưa giấy và thu tiền (1-2 Dirham), nên không phải quá lo lắng.
  • Shopping: Nếu biết mặc cả, bạn có thể mua được những món đồ ưng ý với giá rẻ ngạc nhiên. Ví dụ một cái túi da cỡ vừa vừa, xách đi làm được giá khoảng 500k, một đôi dép da xỏ ngón khoảng 125k, một cái khăn vuông xinh xinh trùm tóc được, dệt bởi người Berber giá 50k. Tính tôi khá gà với việc mặc cả, chứ người bạn đồng hành tiến bộ hết sức nhanh và đã giúp cả bọn gặt hái được nhiều món rất hài lòng. Kinh nghiệm là trả 1 nửa giá hoặc thậm chí 1/3 để mở đầu cuộc thương lượng.

Những sản phẩm truyền thống của Maroc đều đặc sắc và không đắt: dầu hoa hồng, dầu hoa cam, đồ da thủ công, thảm, khăn, thảo mộc khô. Đồ ở Fes và Chefchaounen chất lượng hơn, ở Marrakech khá là hàng chợ.

Cách bán hàng ở đây cũng khá hiền hòa. Phần lớn người bán hàng (cũng như những người làm dịch vụ khác) là đàn ông do đặc trưng văn hóa, họ rất khéo léo trong việc chào mời, mặc cả. Nhưng nếu không thuận mua vừa bán thì cũng chia tay nhau hòa bình chứ không mặt nặng mày nhẹ gì cả.

  • Phương tiện di chuyển: Phần này cần được high-light một chút vì di chuyển tốn khá nhiều thời gian. Ngoài 2 chuyến bay đi về (chiếm trọn vẹn 2 ngày đêm), bọn tôi di chuyển giữa các thành phố bằng tàu và xe bus, trừ tour sa mạc đi xe riêng. Tổng cộng chúng tôi đã trải qua khoảng 1800km đường bộ, có ngày lênh đênh trên đường hơn 12 tiếng, đi 450km, có mấy lần vì di chuyển mà trong suốt 20 tiếng chỉ lót dạ được ít hoa quả. Bạn sẽ có thể có vòng 2 phẳng phiu mơ ước nhưng vòng 3 thì óp đi đáng kể do ngồi trên tàu xe quá lâu 😀

Taxi ở đây cũ kỹ, nhiều xe không có đai an toàn, ghế bung cả lò xo, nhưng được cái giá rẻ.

Tàu cũ nhưng cũng ok, nhưng xe bus thì bẩn và hôi khủng khiếp, không điều hòa, chỉ có gió mát chút xíu mỗi khi xe dừng đón khách. Chuyến xe bus đi từ Chefchaounen về Casablanca kéo dài 7 tiếng rưỡi không nghỉ là chuyến xe “kinh hoàng” nhất trong đời tôi.

Vì vậy bọn tôi có tiếc, nếu có thời gian nghiên cứu trước kỹ hơn, thì sẽ bay về từ Fes chẳng hạn, để không có chuyến đi nào trên phương tiện công cộng quá 4 giờ.

  • Tour sa mạc: Tour này tôi tách ra nói riêng, vì sa mạc để lại ấn tượng sâu đậm trong tôi. Dù di chuyển suốt 2 ngày 1 đêm mới tới Sahara, rồi từ đó đến Fes trọn một ngày nữa, nhưng bầu trời sao ở Sahara là bầu trời sao đẹp nhất tôi từng thấy.

Chúng tôi may mắn tìm được công ty này: http://www.moroccovacationtour.com/ và thuê Private tour của họ, giá 190E/ người, di chuyển bằng xe địa hình 5 chỗ chất lượng rất tốt. Rachid, người hướng dẫn viên, cũng là đồng chủ công ty, rất cool, nhiệt tình, thân thiện. Trước khi đi, cả ba khá lo lắng về vấn đề an toàn rồi vệ sinh trong đêm ở sa mạc. Nhưng thực tế rất tốt, lều trại còn mới, sạch sẽ, đồ ăn ngon, vệ sinh, và hết sức an toàn. Trải nghiệm về chuyến cưỡi lạc đà đi vào Sahara cũng tốt, tuy bạn lạc đà chở tôi hơi dramatic nên làm tôi lắc lư hơi nhiều. Nên lưu ý trang phục khi cưỡi lạc đà làm sao để thoải mái nhất, vì ngồi khoảng 45 phút thôi mà chúng tôi cảm thấy khá mỏi và ê ẩm.

Hơi lạc đề một chút, là sau chuyến cưỡi lạc đà bọn tôi thấy lạc đà rất tinh khôn, quý con người, như là loài chó vậy, nên khá là thương các bạn ấy phải làm công việc rất vớ vẩn này. Lần sau bọn tôi sẽ tránh không sử dụng các dịch vụ liên quan đến động vật nữa.

  • Mèo: Mèo hoang tràn ngập trên đường phố Maroc và chung sống khá hòa bình với dân cư. Dân ở đây có thể cho mèo ăn, nếu mèo mẹ sinh con họ sẽ cho nó 1 cái hộp lót vải và để sữa ở bên cạnh. Tôi thích mèo nên nhìn bọn nó nằm ngồi ngổn ngang dọc đường khá thú vị.
  • Hoa hồng: Rất tiếc mùa hoa hồng ở thung lũng nổi tiếng El Kenaa M’Goona đã kết thúc 2 tuần trước khi bọn tôi đến, nhưng vài bông hoa còn sót lại vẫn còn nguyên mùi hương hoa hồng sa mạc thần thánh. Bọn tôi mua dầu hoa hồng ở đây và thực sự chưa thấy sản phẩm nào từ hoa hồng có hương thơm tự nhiên, tinh khiết đến thế.

Hình ảnh chuyến đi tôi đã up khá nhiều ở các post trước. Nên tôi kết thúc review bằng bức ảnh này, designed by Hải. Nó diễn tả rất đúng cảm giác hạnh phúc, biết ơn, vui vẻ, hơi điên khùng một chút của chuyến chu du đất nước Maroc xinh đẹp.

image-118

Chúng tôi kịp ăn bữa sáng do cô Nadia chuẩn bị, trên sân thượng, giống hôm mới đến đây. Mọi thứ vẫn ngon như thế. Bánh mỳ baguette, bơ, mứt dâu, trứng luộc, trà bạc hà nóng. Và món Moroccan soup của cô, sau mười mấy lần ăn soup khắp nơi từ Marrakech đến Sahara, Fes, Chefchaounen, mấy đứa đều thấy là ngon nhất. Soup cô Nadia nấu chua dịu, sánh vừa phải, lá thơm cô bỏ vào còn tươi nên mùi thơm dậy hơn, hạt vừa chín nên đủ bùi thơm. Chắc kiếp trước 3 đứa đã góp phần cứu thế giới một cách nào đó nên mới được may mắn thế này 💪

9h30 rời nhà cô Nadia. Là ngôi nhà ấm cúng, thân thiện mà bọn tôi rất quyến luyến. Rồi lên tàu ra sân bay. Lại đi qua những khung cảnh khô cằn mà ngày mới tới đã làm tôi hơi thất vọng về Maroc. Nhưng bây giờ thì tôi biết, đất nước này rất xinh đẹp, người dân rất tươi cười mến khách làm tôi nhiều phen cảm động, hoa lá cỏ cây ngập tràn một cách hào phóng. Có chút nuối tiếc chỗ này chỗ khác, nhưng thực sự tôi cảm thấy mình đã nhận được quá nhiều điều tốt đẹp trong chuyến dạo chơi này.

Phải rời Chefchaounen thật tiếc nuối. Sáng sớm của thành phố trong sạch, thanh bình, tràn ngập màu xanh dễ thương. Hầu như chỉ có tiếng bánh xe va ly của chúng tôi lọc cọc lăn trên những ngõ nhỏ thoai thoải lát đá.

Chúng tôi chọn xe bus để di chuyển về Casablanca, vì nếu muốn đi tàu vẫn phải bắt bus đi khoảng 1 tiếng đến một thành phố khác. “Chuyến đi kinh hoàng” của năm bắt đầu. Đầu tiên là mỗi đứa phải trả thêm 30 dirham tiền hành lý, ngoài tiền vé đã mua. Do đói kém nên mặt đứa nào cũng ngắn tũn với tin đó. Xe rất hôi mùi người và mùi những vệt rác lưu cữu lâu ngày trên những hốc để rác sau lưng ghế, đến nỗi tôi hoàn toàn không muốn ăn gì hết. Uống nước cũng không được, vì xe chạy gần như liên tục, chỉ dừng vài phút tại mỗi điểm đón trả khách. Mấy phút ngắn ngủi đó thật quý báu vì có gió mát rượi lùa vào xe, nhưng lại kéo dài thời gian chúng tôi nhịn đói.

Và sau 7 tiếng rưỡi, từ 7h30 sáng, 3h chiều chúng tôi đến Casablanca, hầu như không ăn uống trong 20 tiếng đồng hồ, mỏi nhừ người, đầu óc chắc ngu đi đáng kể. Về đến ga Casa Port, nhìn thấy những con ngõ quen thuộc dẫn về homestay, thật là một cảm giác nhẹ người tuyệt vời. Tuyệt hơn nữa là một tiệm hải sản nằm ngay bên đường, Casa Fish. Cá tươi rói, tuy chỉ chiên rất đơn giản nhưng vẫn ngon. Bánh mỳ khai vị mềm một cách đáng ngạc nhiên, vì trong suốt hành trình của mình, chúng tôi toàn ăn loại bánh khô khốc như là treo trước cửa mấy ngày rồi. Trong bữa ăn còn có bọn mèo hoang, 2 con tự đến, 1 con nữa dẫn bạn nó đến, tổng cộng 4 con ăn uống phân chia ranh giới rất rõ với nhau.

Gia đình cô Nadia chào đón chúng tôi niềm nở, cô Nadia còn làm hiệu hôn gió, tôi hiểu đó là cử chỉ rất thân thiết ở đây. Về lại căn phòng ngày đầu tiên đến Maroc, thật sự tôi cảm thấy ấm cúng và yên tâm như được về nhà, không phải lang thang trên những con đường xa lạ nữa.

Cái giường của tôi được set lại chăn nệm màu rất đáng yêu.

2018-06-18 21.45.47.jpg

Vì quá mệt với chuyến xe bus, nên chúng tôi chỉ đi đổi tiền, mua đồ khô, à có lạc bước vào 1 cửa hàng quần áo địa phương ở ga tàu, và ăn tối luôn ở quán Nhật tại ga tàu – đồ của quán này đậm đà như món Hoa vậy, nhưng cũng ngon hơn đồ ăn Maroc mà chúng tôi đã quá ngán. Lỗi hẹn với Rick’s Cafe lừng danh ngay gần nhà, cũng tiếc.

Kể chút xíu chuyện đi siêu thị. 3 đứa đi phải lết 2 cây số để tới cái siêu thị BIM lần trước mua đồ. Khi vòng về chợ gần nhà, nghĩa là hơn 1 cây số nữa, uống ly nước cam, đi lạc một tí thấy có 1 cái BIM chình ình ngay đó, cách nhà vài trăm mét. Thấm thía câu tưởng như tận chân trời mà lại gần ngay trước mặt.

Pack đồ, đi ngủ, rất mừng nghĩ tới việc sắp được về nhà 🙂