Archive

Sống

Cây hoa nhỏ này, TA cho tôi hồi tháng 5. Lúc đó có 2 cây, một cây của TA hoa màu cam, cây của tôi chưa có hoa. Hoa cam nở rất rực rỡ, trong khi tôi đợi mãi đợi mãi không thấy cây của mình ra hoa. Phải đến 2 tháng sau, nó mới bắt đầu trổ những bông hoa màu hồng đỏ, và liên tiếp nở hoa cho đến bây giờ. Hết lớp này đến lớp khác, những bông hoa của nó không đẹp rực rỡ, không cầu kỳ diêm dúa, mà chỉ là những chấm màu giản dị, vui tươi, bền bỉ nở bung, héo tàn, rồi lại ra những nụ mới.

Chỉ cần làm tốt công việc của mình như cái cây nhỏ này, chẳng cần ai nghĩ ra sao, nhìn mình thế nào.

2017-10-13 12.08.46-2.jpg

Advertisements

Tôi vừa đọc một câu về mùa hè: “Summer, after all, is a time when wonderful things can happen to quiet people”.

Điều đó thật là đúng với tôi. Những thứ tuyệt vời có thể đến với những người lặng lẽ.

Chẳng hạn, những cơn mưa bắt đầu quay lại, đổ nước tràn trề, xóa nhòa mọi thứ trong tầm mắt, gió thổi tơi bời cây cỏ. Mùi hương của mưa lần nào cũng mạnh mẽ, tươi mới như những cơn mưa trong trí nhớ về thuở nhỏ của tôi.

Mùa hè tôi có thể bơi trong mưa, ngược chiều gió, nước bể bơi rất ấm và gió rất lạnh.

Hay là về chơi với mẹ, nằm dài trong một sớm mai đầy tiếng ve kêu, tiếng còi xe nhẹ nhẹ, và tiếng mẹ lách cách nấu xôi vò cho tôi ăn sáng trong bếp. Cái bếp đó chắc chắn có một đĩa mận hậu tròn căng, tím đó đặt trên bàn.

Hay những đêm hè rực rỡ, chúng tôi băng qua bao nhiêu người chen chúc trên cái phố đi bộ nhỏ xíu để tới một quán bar. Nhạc, rượu, rất nhiều ánh sáng màu đỏ từ màn hình LED, nhún nhảy với nhau và cười ngặt nghẽo về một trò điên rồ nào đó. Nơi tôi có thể nhiệt thành vẫy tay chào tạm biệt những người hoàn toàn xa lạ.

Mùa này, cái cửa sổ chỗ tôi ngồi đọc sách sống động hơn nhiều, lúc nắng lúc mưa.

Và màu của mùa hè, với tôi là màu xanh lá cây thật trong trẻo, màu lá có nắng chiếu vào.

Người ta cũng nói thật đúng. Bạn chẳng phải làm gì cả, là mùa hè mở toang cửa và kéo bạn ra ngoài.

File Jun 23, 7 14 06 PM

Bó lá nếp này do một anh lái taxi tặng chúng tôi. Xe của anh thuộc hãng nhỏ, xe làng nhàng thôi, nhưng mở cửa ra thấy thơm sực mùi lá nếp. Mùi này tôi thích lắm, như một nồi xôi nóng vừa chín tới, thanh nhã tinh tươm.

Trên chuyến taxi dài 6-7 phút, anh kịp kể lá này khó mua ở Hà Nội, anh mang đi từ quê anh là Chúc Sơn, Hà Tây. Cũng không rẻ, 50 nghìn một bó, thơm được 2 tuần rồi lại thay. Thế mà cũng có khách không thích, vào xe một cái là bảo anh giảm cái mùi đó đi.

Bó lá nếp để ở phía sau xe, hơi khô rồi nên trên đường đi cứ sột soạt, và chốc chốc lại tỏa hương. Đến nơi, anh xuống mở cốp cho bọn tôi xem, và cho một nắm to.

Thơm thảo ở phòng khách nhà tôi đến hơn một tuần rồi.

 

file-dec-16-3-19-59-pm

Mẹ nhắn tin: “Con còn nhớ không, dịp này cách đây hơn hai mươi năm, ba mẹ con mình (và cả HA nữa) đang lo thót tim sợ trời mưa hạt bưởi không khô và không nhìn thấy Trăng rằm”.

Ôi mẹ của con.

Trung thu với mẹ vẫn là một dịp quan trọng. Mẹ nhắc con tìm quà cho cháu. Mẹ thấy con hoãn đi công tác thì bảo, thế cũng được, con có thể đón Trung thu cùng bọn trẻ. Mẹ bảo bọn trẻ con bây giờ giàu đồ chơi hơn các con ngày xưa rất nhiều, nhưng cũng nghèo hơn nhiều.

Thế mà đối với con, ngày trăng rằm giữa mùa thu không còn là dịp để háo hức mong chờ. Hơn hai mươi năm từ lần cuối cùng đốt hạt bưởi trên sân thượng. Cái sân thượng của căn nhà ba tầng thôi, nhưng cũng có đủ ánh sao ánh trăng, vì chưa nhiều đèn điện, chưa có tiếng điều hòa chạy rầm rì, chưa bị che lấp bầu trời bởi những tum nhà bốn năm tầng xung quanh. Ánh sáng nhỏ và ấm từ cái xâu hạt bưởi ấy, và mùi thơm của hạt bưởi cháy, là niềm vui được tận hưởng sau bao ngày gom góp, bóc hạt, xâu hạt và phơi khô. Nhất định phải là đêm Trung thu. Nhất định phải có phá cỗ với bánh dẻo con cá và hồng ngâm, bưởi đào. Rồi kết thúc bằng “nghi lễ” đốt hạt bưởi.

Những mùa Trung thu thơ bé xa quá đi thôi.

Nếu mẹ không nhắn tin, con sẽ không biết mẹ vẫn nhớ Trung thu đến thế. Như mọi dịp khác trong quyển lịch bỏ túi nhỏ xíu của mẹ, sinh nhật bố, sinh nhật các con, ngày kỷ niệm của cả nhà, mùng 1 tháng 6, Trung thu, sinh nhật em Bim. Vốn là những ngày xa xưa, gia đình nhỏ xíu của mình ngồi vui bên nhau. Bây giờ có thêm sinh nhật các cháu trong quyển lịch ấy. Từng ngày nối nhau, ngày nào cũng quan trọng như nhau đối với mẹ, đánh dấu một năm trong đời mẹ.

Chiều nay đi làm về, con sẽ tìm một cái trống nhỏ cho cháu, để tối mai cháu mang lên trường gõ tum tum với các bạn. Để cháu thật vui với ngày hội mùa thu của trẻ con.

Hôm nay là một ngày yoga đẹp. Lúc 5 rưỡi sáng gió lộng, mưa rất to, phòng mát rượi. Mỗi động tác sáng nay thầy đều hướng dẫn tỉ mỉ, tôi có thể nhích về độ chuẩn nhiều hơn tất cả những ngày tập trước. Tập kỹ và chậm nên mất nhiều thời gian hơn mọi khi.

Sau 11 tuần, chưa nhiều nhưng từ 1 tuần nay tôi có nhiều tiến bộ nhỏ nhỏ, và nhận thấy thế này:

  • Động tác tôi thích nhất là trồng chuối. Chưa bao giờ tôi có thể tập trung cao độ, đầu óc sạch trơn, chỉ chăm chú vào điều khiển toàn bộ cơ thể từ lúc chuẩn bị đầu, tay, dựng lưng và nhấc chân dần từng chút khỏi mặt đất, tới lúc điều chỉnh cho cơ thể thành một đường thẳng.
  • Có những buổi tập hơi mệt, nhưng hầu hết tôi đều thích và không chán buổi nào. Vẫn là do tôi thấy mình được tập trung và tác động đến những nhóm cơ chưa bao giờ dùng đến. Không nhiều động tác, dễ nhớ, nhưng cần thật nghiêm cẩn, kiểm soát tốt cơ thể và hơi thở, thì qua mỗi lần tập tôi lại khám phá một chút từ những động tác lặp đi lặp lại đó. Quãng đường đến chuẩn còn rất xa, nhưng mỗi ngày lại ngắn lại một chút.
  • Tôi vẫn thích nhất yoga do tính chậm rãi, thiền của nó. Ngoài ra tôi chỉ còn thích bơi vì được tiếp xúc tự do với nước. Tôi từ bỏ chạy bộ dù tôi có thể chạy rất bền, vì nó làm tôi chán và mệt.

Thử quan sát bọn trẻ con, thấy bạn nào cũng thích màu rực rỡ. Sao Nhỏ luôn ưa màu đỏ, cam, có lúc là xanh lá. Mấy bạn con gái dù bố mẹ tránh sắm màu hồng vẫn mê tít hồng hồng với tím tím và sẽ chọn ngay để mặc khi có dịp. Thậm chí các bạn ấy thích những sắc độ chói chang quá mức như hoa mười giờ chẳng hạn.

Vì tin là các bạn nhỏ vẫn còn giữ được những món quà tự nhiên mà người lớn đã để rơi mất, tôi cũng thử nghĩ về hứng thú của các con với những thứ sặc sỡ ấy. Và thấy rằng những màu sắc đó mang lại niềm vui nguyên sơ, một năng lượng trong trẻo xóa tan u sầu. Giữa những sắc độ trung tính mang lại sự thoải mái, yên tĩnh hàng ngày, thì một chớp lóe chói mắt của xanh thật xanh, đỏ thắm, hồng mười giờ đánh động không khí êm đềm quen thuộc, nhắc nhở tôi về những vui thích mê say nhất. Tươi tỉnh và đẹp đẽ như những trái tim nhỏ trong lành của các con.

Cứ đi theo sau các bạn nhỏ, sẽ thấy cách đơn giản nhất để vui.

Tôi thấy buồn rầu suốt từ chiều qua, khi nghe tin về cái chết của anh. Tôi không thần tượng anh, nhưng những cảm xúc từ các bài hát của Bức Tường gắn liền với thời sinh viên kiến trúc thành một phần không tách rời. Cái thời mà như một bạn tôi nói, “cơ cực và ngây ngô”. Nghe lại Mắt đen, Bông hồng thủy tinh là lại thấy những đêm trắng nóng bức, kỳ cạch chạy lụt bên máy tính. Mấy lần đi xem Bức Tường hát, cùng hát theo các anh vì vui sướng, vì dại khờ, vì tuổi trẻ. Anh mất, thì những kỷ niệm ấy bỗng nhiên chấn động và rạn vỡ.

Tôi rất buồn, như mỗi lần thấy một cuộc đời dang dở.

Tôi lại suy nghĩ như bao nhiêu lần, về sự tàn nhẫn của bệnh tật, của cái chết. Khi người ta vẫn còn nguyên khối óc và trái tim, bao yêu thương, bao dự định với cuộc sống, thì cái chết đến đặt dấu chấm hết lạnh buốt. Tôi có thể đã nghe nhiều lời nói về sống – chết, cảm thấy như mình đã bắt đầu hiểu để có thể chấp nhận nó. Nhưng trước cái chết vừa diễn ra ngay trước mắt, tôi vẫn chỉ còn sự đau buồn bản năng, sự sợ hãi trước bí mật to lớn không thể biết của cõi đời. Những trang giấy còn nét bút, những tấm ảnh còn nụ cười, những bài ca còn giọng hát, nhưng người thì vĩnh viễn mất đi. Với tôi đó vẫn luôn là một nỗi xót xa.

Những người mất đi, luôn để lại một khoảng trống. Dù thời gian có xoa dịu đến đâu, thì khoảng trống ấy không thể nào lấp đầy được, vẫn là những tổn thương yếu mềm trong lòng người ở lại, mà ta phải cố gắng lấy những kỷ niệm tươi đẹp trước kia, hay những bận bịu hàng ngày để tạo thành lớp vỏ mỏng che chở cho vết thương ấy.

Giống như nếu một tinh cầu tắt đi giữa vụ trụ rộng lớn, bụi sao sẽ vĩnh viễn quyến luyến bên khoảng không gian mà tinh cầu ấy đã từng chiếm lĩnh.

Chủ nhật. Nhớ mãi về cuối ngày thứ sáu vừa rồi, khi cùng bạn bè ăn tối ở một cái sân ngoài trời. Phải là ở đâu đó ngoài trời, thì buổi tối mới thật đẹp. 

Ở xứ phương nam nắng ấm này, hình như không có từ “mùa hè”. Không có cái bóng đêm hầm hập hơi nóng ban ngày không thể nguôi dịu. Không có sự mừng vui nhè nhẹ khi trời sắp vào thu. Tối nào ở đây cũng thế, cười xoà mát mẻ. 

Tôi vẫn gọi ly mojito quen thuộc. Mùi lá bạc hà ít gặp hàng ngày, nên lần nào uống ngụm đầu tiên tôi cũng hơi ngạc nhiên vì nó đáng yêu hơn tôi nghĩ. Mà có lẽ tôi cũng không nhớ về nó bao giờ. Đâu có tự dưng giữa ngược xuôi lại nhớ đến một ly cocktail. 

Những tối sau giờ làm thế này, tôi chỉ cần thêm ổ bánh mỳ mới còn thơm, món gì đó có lá gia vị, là có thể thấy đủ đầy hài lòng, đóng vai cái cây ngồi yên lặng nghe những tiếng nói. Ngồi ngoài sân rất ồn ào. Tiếng người, tiếng nhạc của mấy quán cạnh nhau trộn lẫn vào nhau. Tiếng quạt máy. Tiếng ly chén. Tôi nghe câu chuyện của những người bạn phương nam của mình, vẫn có vài đoạn mọi người nói nhanh tôi không hiểu. Thêm một ly gin tonic, tôi lại trượt vào cảm giác lâng lâng mà tôi rất thích. Như được bọc trong một cái kén trong suốt, lửng lơ giữa ánh sáng và tiếng động, từ trong đó tôi tha hồ quan sát bên ngoài. Thành phố này, những gương mặt này, sau gần một năm, đã quen thuộc nhưng vẫn mới mẻ, là những món quà đẹp mà tôi đang có được. 

Tôi có nghe đâu đó cụm từ “Hương mùa hè”. Với tôi thì đây, bạc hà, chanh, bánh mỳ, Chanel Chance vỡ vụn cuối ngày, mảnh mảnh thanh thanh trên một nền hương thị thành ồn ã, là tối mùa hè của tôi. 

Sài Gòn sớm nay mát lạnh, nhiều mây, rất giống Hà Nội vào một ngày cuối thu sắp có gió mùa. Ngồi làm việc nhìn thấy những khe sáng lọt qua rèm cửa, cũng màu xám trắng xa xôi mà quen thuộc. Những ngày như thế này, tôi bị cảm giác nhầm lẫn về không gian, có lúc cứ giật mình ngỡ đang ở đâu đó trong lòng Hà Nội.

Chắc do mùi kem moringa này nữa, mùi hương tôi hay dùng buổi tối trong mấy mùa đông trước. Nó ngòn ngọt và vui vẻ tươi cười.

Chơm chớm tháng Tám rồi.

Hôm nay mẹ áo trắng, con áo trắng đeo cái ba lô nhỏ, nắm tay nhau đi một đoạn phố. Giờ con đi nhanh, từ lâu rồi mẹ không còn phải kìm bước để đôi chân nhỏ của con bắt kịp nữa. Vỉa hè sạch, không gập ghềnh, bóng râm đổ mát theo mỗi gốc cây, mẹ cũng không phải chú ý xuống bước chân. Mùa này sáng nào cũng thoáng đãng. Mẹ chỉ thấy nắng trong xanh và bàn tay con nắm tay mẹ, không chặt mà cũng không thể dễ dàng tách rời. Từ bé con đã có thói quen nắm cả bàn tay người lớn, không như mẹ ngày xưa chỉ thích nắm ngón tay út của ông ngoại khi đi bộ. 
Những lần mẹ được nắm tay ông ngoại đi chơi mẹ đều không nhớ rõ. Chỉ nhớ cảm giác về bàn tay ấm áp của ông. Ông ngoại bà ngoại con ít thể hiện tình yêu bằng cái ôm cái hôn, nhưng cảm giác và mùi hương, hơi ấm từ ông bà, mẹ nhớ rất rõ nét, là niềm sung sướng, yên tâm được bên bố mẹ, là lòng tin bé thơ suốt đời không phai mờ không suy xuyển.  

Mẹ thích từng cuộc dạo chơi của bọn mình, tay trong tay, nói những câu chuyện xinh xẻo. Hôm nay bọn mình nói về những đôi giày, về Lego, về quán cà phê bên đường mẹ thấy đẹp con thấy không đẹp lắm. 

Tối qua bố ở Hà Nội với bà nội, chat với mẹ và con ở trong này. Mẹ – con lớn và mẹ – con nhỏ, muôn đời cứ âu yếm thế con nhỉ.