Archive

Monthly Archives: December 2016

Bạn có gặp một lúc nào đó, mọi thứ xung quanh bạn đều thuần nhất lạ kỳ cho một chủ đề, hay tâm trạng, hay một cảm xúc duy nhất. Không gian, những con người đi lại trong đó, âm thanh bạn nghe thấy, vị trí của bạn, cảm giác nơi tay bạn đang chạm tới, thậm chí cả nhiệt độ không khí cũng đều vừa đúng một điểm chuẩn nào đó, không hơn không kém. Lúc đó bạn như đang ngồi trong một bán cầu thủy tinh được sắp đặt một cách khéo léo, mọi thứ ở đúng chỗ của nó. Thời gian như đang trôi qua nhưng cũng như đang đóng băng lại. Rồi khi khoảnh khắc hoàn hảo kết thúc, mọi vật lại trượt ra theo các trật tự hỗn loạn lúc đầu.

Chẳng hạn, tôi có một buổi tối lang thang quanh Bờ Hồ. Sau khi đã đi chơi, trở về bãi giữ xe ở cạnh vườn hoa Con Cóc thì nghe thấy tiếng nhạc khiêu vũ. Ngay tầm mắt của tôi là một đôi nhảy mà nữ là một chị có tóc tém và đôi chân rất đẹp. Chúng tôi quyết định chưa về vội và rẽ vào xem một lúc. Hai đứa ngồi vắt vẻo trên bờ đài phun nước, nhìn ra các đôi nhảy có lúc lướt theo vòng tròn xung quanh. Phía trước mặt xa hơn một chút là Metrople lúc nào cũng đẹp cổ điển như vậy. Trăng chưa tới rằm nên lúc đó vừa vặn lên đến giữa bầu trời đêm thu. Gió càng lúc càng lạnh, nhưng nếu quấn lại khăn quanh vai thì vừa đủ ấm. Tôi có thể đu đưa chân, nhưng cũng có thể tựa đế giày vào mấy cái mấu bê tông nhỏ ráp ráp của đài phun nước. Chị có đôi chân đẹp nhảy nhiều bài. Nhạc nền toàn là những bài giáng sinh, có bản dở, nhưng có bản hết sức hay, nhưng đều là những bản cũ hai chục năm rồi. Và thế đấy. Nó đến, khoảnh khắc đặc biệt đó. Nhạc, gió, tiếng cười nói, ánh sáng, hơi lạnh, tôi và người bạn, những suy nghĩ mơ hồ vụt qua đầu tôi, niềm vui và nỗi buồn, tất cả đột ngột neo được vào đúng vị trí như những món đồ trang trí trong một bán cầu vô hình khổng lồ.

Khoảnh khắc này là thế. Khi nó đến bạn biết chắc đây là nó, trọn vẹn. Và bạn mãi mãi không thể quên được khoảnh khắc đó, vì nó quá rõ ràng, sắc nét. Như một miếng thủy tinh sạch sẽ chói sáng trong ký ức của bạn.

Advertisements

Bó lá nếp này do một anh lái taxi tặng chúng tôi. Xe của anh thuộc hãng nhỏ, xe làng nhàng thôi, nhưng mở cửa ra thấy thơm sực mùi lá nếp. Mùi này tôi thích lắm, như một nồi xôi nóng vừa chín tới, thanh nhã tinh tươm.

Trên chuyến taxi dài 6-7 phút, anh kịp kể lá này khó mua ở Hà Nội, anh mang đi từ quê anh là Chúc Sơn, Hà Tây. Cũng không rẻ, 50 nghìn một bó, thơm được 2 tuần rồi lại thay. Thế mà cũng có khách không thích, vào xe một cái là bảo anh giảm cái mùi đó đi.

Bó lá nếp để ở phía sau xe, hơi khô rồi nên trên đường đi cứ sột soạt, và chốc chốc lại tỏa hương. Đến nơi, anh xuống mở cốp cho bọn tôi xem, và cho một nắm to.

Thơm thảo ở phòng khách nhà tôi đến hơn một tuần rồi.

 

file-dec-16-3-19-59-pm