Trời nhiều mây và mát rượi, thậm chí sáng đi xe ngoài đường còn hơi se lạnh nữa. Cả ngày nghe nhạc Phú Quang. Lâu lắm mới nghe lại, dễ chịu quá. Có một bản nhạc “Câu chuyện tình yêu”, Trinh Hương chơi cùng giàn nhạc giao hưởng. Ảnh Phú Quang cùng cô con gái hồi còn bé xíu hiện lên, với bàn tay to lớn nắm bàn tay bụ bẫm bé bỏng của con. Tôi nhớ quá cái cảm giác có bố ở trên đời.

Trong khi đó cô bé bên cạnh mời mình nghe Lady Gaga. Cách nhau có 3 tuổi mà như cả một thế hệ vậy.

Chiều rồi, vẫn nhiều mây và vẫn mát.

Nhưng không phải mùa thu, mùa thu trời phải cao vời vợi kia.

Một hôm thấy đẹp trời, tôi quyết tâm mang 4 cái váy đi sửa, toàn những cái tôi ưa thích nhưng hơi dài hoặc hơi rộng.

Cửa hàng sửa quần áo nằm ngay mặt phố VTV. Cô vợ đi chợ, chú chồng chỉ là người trông hàng, và tháo chỉ những đồ cần sửa, béo và hiền, ngồi buôn chuyện với tôi. Bỗng dưng trời đổ cơn mưa to ùng oàng, ông chồng sốt ruột lắm, đi ra đi vào, không biết bà vợ có mang ô không. Mãi sau mới thấy cô í về, chú chạy ra cằn nhằn âu yếm em thế này, em thế kia, nhưng cô vợ thản nhiên nói mấy câu như đã quen với sự cằn nhằn của chồng. Nhìn ra thì cô vợ trông trẻ hơn và có vẻ ghê gớm, thảo nào.

Lúc cô vợ đo váy cho tôi, ông chồng ngồi chẹp chẹp miệng đánh tiếng với vợ, ồi, mưa gió thế này mà ông A ông B lại gọi điện rủ đến uống bia đấy. Cô vợ nạt luôn, thế đi làm gì, mất công đi từ đây ra tận đấy. Ông chồng thất vọng chuồn lên nhà, chắc tiếc lắm.

Đấy là cảnh một cô thợ may về già, không thuê được thợ nên chuyển sang sửa quần áo. Tấm biển may đo đồ Âu treo trước cửa khá to nhưng cũ mờ rồi, vẫn không được gỡ xuống, còn biển đề sửa quần áo nhỏ hơn, lại có tấm biển nhỏ hơn nữa là giầy dép, mỹ phẩm. Thật ra giày dép mỹ phẩm chỉ là một cái tủ kính đầy bụi, bày mấy đôi giầy, mấy chai lọ gì đó, chẳng hiểu ai mua mấy cái đồ phơi nắng ấy. Những con chỉ, vải vụn cũng bám bụi. Trong khi đó sau khi lấy đồ, tôi thấy cô sửa khá là khéo.Tôi thấy tiếc ghê. Một tiệm may có thể có cái đẹp rất riêng với những đồ đặc trưng: máy khâu, bảng chỉ màu, những cọc con chỉ đủ màu. Chỉ cần chịu khó giữ cho mọi thứ sạch sẽ, thêm ánh sáng, thì cô có thể làm việc vui vẻ hơn trong nhiều năm tới. Không được hạnh phúc trong lựa chọn của mình quả là lãng phí những năm tháng của cuộc đời này.

 

Ấy ở xa, mãi mới về đây buôn chuyện với tớ. Thật là vui vì lại được nói chuyện thoải mái, từ công việc đến gia đình, đến thời trang, cả chính trị và xã hội nữa J Nói chuyện vô tư, chẳng phải giữ kẽ gì cả. Tớ rất vui. Bạn bè quan trọng như vậy đấy.

Cảm giác đầu tiên khi gặp lại ấy, hình như ấy vẫn như mấy năm trước.  Nhưng dần dần tớ lại thấy ấy có thay đổi, có vẻ chín chắn hơn. Ồ, ai mà chẳng thay đổi. Tớ cũng có suy nghĩ đó khi gặp lại những người bạn cũ cấp 3 và đại học. Mọi người dường như vẫn dáng vẻ, giọng nói và điệu cười ngày xưa, ngồi với nhau vẫn không khí vui vẻ cũ, nhưng cuộc sống khác biệt cũng đã ghi dấu lên từng người.

Hình như tớ đang nói đến một điều hiển nhiên. Chì là có những người bạn lâu ngày mới gặp, sự thay đổi đó rõ ràng hơn đôi chút. Tớ từng suy nghĩ về điêu đó mà vẫn ngạc nhiên. Liệu cái vẻ ngoài do cuộc sống tác động lên đó, nó chiếm bao nhiêu phần trăm cái vẻ ngoài của chúng ta, liệu cái tính cách “trời sinh” có khác đi chút nào không nhỉ? Hay là bản chất không đổi, chỉ đổi thay cái thái độ thôi?

Tớ chợt nhớ vợ chồng tớ đã từng lập kế hoạch mỗi tuần gặp một người bạn cũ, vì nhớ bạn bè kinh khủng, mà cũng muốn được gặp gỡ chia sẻ về cuộc sống. Chắc phải khởi động lại kế hoạch đó. Nếu không chỉ bẵng đi không cố gắng một thời gian là đã lỡ đi bao nhiêu thay đổi. Chẳng phải để biết, mà cảm giác chia sẻ với bạn hiền thật sự rất dễ chịu.

Ở công ty mỗi người được sở hữu một cái bàn to, cỡ 1,7 x 1 m. Ngoài cái màn hình, bàn phím, chuột và điện thoại bàn, tôi có thừa thãi không gian để bày đồ.

Cái bình phong có vẻ nổi bật nhất có thẻ coi là quà để lại của công chúa đồng nghiệp cũ, câu chuyện liên quan đến cô công chúa này khá phức tạp, chỉ có thể nói là tôi có ấn tượng khá sâu đậm với nhân vật này. Tấm bình phong made in China, bằng sơn mài khá đẹp, màu sắc nhã nhặn và đậm chất Trung Của. Mặt bên kia là hình Xuân Hạ Thu Đông nhưng xấu hơn, mặt này là đôi công đứng bên hoa hải đường, màu rất đẹp.

Hộp chì màu có cái vỏ hộp hơi xấu nhưng tạm thời nó đựng đống chì màu yêu quý của tôi. Một thời gian khá lâu tôi quên là mình thích vẽ chì màu, mãi đến tuần trước, sau khi được inspire bởi website của Sống, tôi lập tức đi mua ngay. Tuy mới quẹt được vài nhát nhưng vẫn hài lòng.

Khung ảnh hình hộp thủy tinh theo tôi từ công ty cũ, từ khi Sao Nhỏ mới ra đời, đến nay đã thay ảnh 3 lần. Lúc nào tôi cũng có thể nhìn thấy anh bạn nhỏ cười toét miệng bên cạnh mình.

Miếng mica này đúng màu tôi thích, xanh lá cây. Gần đây tôi lôi màu này vào 1 cái bàn lễ tân cho Gym&Spa của khách sạn, nhưng công trình đó trong SG quản lý, không biết đến giờ này họ có giữ design không nữa.

Miếng lót ly có hình kangaroo, là quà của sếp tổng hồi ông mới sang. Giờ thì bác í đi rồi, chẳng phải vì quý mến bác í mà giữ lại nhưng tôi không nỡ đặt cốc lên một hình vẽ như thế. Thôi cứ để nó lay lắt trên bàn.

Quyển sổ Daisy này rất xinh đẹp, anh mua trong SG. Tôi giữ làm sổ vẽ và ghi linh tinh, còn dung 1 quyển xấu khác làm sổ công tác.

Những cục đá và vỏ ốc này là món quà mới nhất mà cô bé ngồi cạnh tặng nhân dịp em í cùng các bạn phượt Cô Tô. Tôi đã lăn tăn mãi có nên đi theo em í không, nhưng cuối cùng không đủ dũng cảm để Sao Nhỏ ở nhà qua đêm nên đành tiếc nuối nghe em í kể chuyện thôi. Cô bé này tính rất nhiệt tình, khuân cả một chậu đá với vỏ ốc về, cho tôi chọn thoải mái. 2 cục đá này em í bảo lúc ở dưới nước có màu xanh mà chị thích, rất đẹp. Tiếc là bi giờ không thấy gì, nhưng dù sao thì chúng cũng đã từng xanh. Cái vỏ màu nâu trông như có sóng biển, còn cái vỏ trắng thì đơn giản là một vỏ sò điển hình. Viên sỏi nhỏ nhất có những ngấn ngang, như là những mực nước đều đặn.

Hồi bé tôi từng nhặt được một miếng đá trắng tinh, óng ánh, hai mặt phẳng mịn như bánh sữa. Tôi bỏ vào túi áo để mang về, nhưng đến nhà thì thấy đã rơi từ bao giờ. Cho nên sau này tôi rất thích những món quà ai đó nhặt nhạnh mang về cho tôi và vẫn hy vọng tìm thấy một mảnh đá trắng đẹp như thế. Cái thói thích những thứ nhỏ nhỏ cũng theo tôi từ bé đến giờ.

Hôm mẹ gọi điện cho tôi báo tin bà ngoại mất, mẹ khóc. Về quê, mẹ ngồi bên hình hài đang nằm im lìm của bà, đặt tay lên tay bà, khóc lặng lẽ. Bà nằm như đang ngủ, vẫn bé nhỏ thế, vẫn cái khăn trùm đầu quen thuộc, nhưng thân thể đã lạnh lẽo rồi.

Bà yêu các cháu. Ngày bé tôi từng về quê 4 tháng và được bà chăm sóc, bà dạy đọc chữ, bà dạy xem đồng hồ, bà mắng mỏ không cho nghịch dại. Sau này lúc nào bà cũng lo mẹ con tôi không đủ ăn, dấm dúi cho vài trăm nghìn, số tiền đối với bà là to lắm. Cho nên dù bà yêu cháu đích tôn của bà hơn gấp 10 lần, nhưng chúng tôi – những đứa cháu gái ngoại, vẫn yêu bà lắm.

Tôi thích cái mùi thơm đặc trưng rất bà ngoại tỏa ra từ người bà và mái tóc bà. Tôi thích lẩn mẩn chải tóc, bóp chân bóp tay cho bà, gội đầu bằng bồ kết, hoa bưởi và hương nhu cho bà. Gội đầu cho bà ngoại thường vào buổi chiều mát. Hai bà cháu ngồi bằng hai cái ghế gỗ nhỏ xíu ở sân hay ở cầu ao. Bà rũ tóc vào cái chậu nhôm đã cũ, cạnh đó là một xô nước mưa và xô nước nóng đun lá gội đầu của bà. Tóc bà dài, mượt, chưa bạc hết, những sợi bạc thì trắng tinh. Mẹ kể hồi trẻ tóc bà đẹp lắm, còn dày và đen nhưng nhức. Hương lá, hương cái cầu ao và hương thơm của những buổi chiều mát thấm sâu vào trí nhớ của tôi, chỉ cần nhắm mắt tĩnh tâm một chút là tôi lại như cảm thấy được.

Bây giờ chỉ sợ mùi thơm của bà không còn lưu lại căn nhà nữa. Mùi thơm máu thịt mà tôi thích hít hà, giống như mùi bố mùi mẹ, những mùi hương gắn liền với cảm giác âu yếm yêu thương.

Mẹ về với bà, chắc mẹ lại khóc. Chẳng gì làm nguôi được nỗi mất mát ấy.

Cô cháu gái tròn 4 tháng rồi. Bác thích gọi “Con gái ơi, con gái của bác ơi”. Từ lúc con còn bé tí ti, bây giờ con nghe bác gọi đã toét miệng cười và đạp chân đạp tay muốn theo bác.

Đúng là con gái có khác. Suri dịu dàng hơn Sao Nhỏ nhiều (trừ những lúc gắt ngủ), và ngoan hơn, trộm vía. Con có thể nằm một chỗ nhìn ngó xung quanh với vẻ mặt hiền lành, để người lớn xung quanh làm được việc riêng. Trong khi anh Sao Nhỏ thì theo bác nhớ, từ khi bác sinh ra anh ấy, chưa có lúc nào thảnh thơi được như thế. Mãi bây giờ anh ấy hơi lớn lớn có thể chơi được một mình thì bác có thể đọc sách 1 chút, nhưng chỉ 10 phút là cùng thôi.

Con gái cười cũng lỏn lẻn hơn, mà tươi ơi là tươi. Mắt con tròn xoe như hạt nhãn, to hơn cả mắt anh Sao Nhỏ bây giờ. Mùi thơm của con thuần hơn, mùi con ị con tè cũng thơm kia. Bác thích bế ẵm, hít hà con, mỗi tội anh Sao Nhỏ ghen quá, chẳng khi nào được lâu.

Nhìn con gái lớn lên, từng bước lặp lại đoạn đường của Sao Nhỏ 2 năm trước, nhiều lúc bác cảm động ứa nước mắt. Nuôi nấng mỗi em bé là cả một đoạn đường chông gai. Nhưng nhìn các em bé thay đổi từng ngày từng tuần lại là hạnh phúc chằng gì so sánh được. Bác mơ ước sau này con lớn hơn chút nữa, bác sẽ “mượn” con về, mỗi tháng vài ngày, để bác cùng con nhặt rau nhặt hoa, để bác chải tóc cho con, diện váy đẹp cho con, khác với anh Sao Nhỏ chỉ ô tô với leo trèo.

Cái nắm tay của con nắm chặt ngón tay bác, vẫn còn bé tí ti. Nhưng con cười ngày càng tươi hơn, “nói” nhiều hơn, ngày càng đáng yêu hơn.

Hôm qua chủ nhật, tôi mở màn cho kế hoạch làm bữa cải thiện hàng tuần cho cả nhà. Tôi mua cả 1 bộ dạy nấu ăn “Mùa nào thức nấy”, gồm 4 quyển 4 mùa, 1 quyển nữa “44 món trộn và nguội”. Nhưng cuối cùng chẳng dùng gì được cả đống sách mới tinh ấy, và tôi phát hiện ra thị trường sách dạy nấu ăn cũng giống các thể loại sách khác, cứ xào xáo quyển này quyển kia, trong mỗi quyển có khi còn ăn bớt nội dung nữa. Đúng là nhiệt tình cộng thiếu hiểu biết thành ra tốn tiền quá.

Món tuần này là bún bò giò heo Huế. Tôi tìm được công thức khá chi tiết, đã tự tin lắm rồi, nhưng hóa ra phải tai nghe mắt thấy nữa, phải theo dõi vài lần một cái clip của cao thủ Dzoãn Cẩm Vân, mới biết được những mẹo như là nước nóng lên thì cho thịt vào luộc, hay khi vớt thịt ra trần qua nước lạnh thịt sẽ không bị đen, hoặc cho sả vào lúc nào, cho mắm ruốc ra sao,…

Món bún này không khó, chỉ mất công tìm mua mắm ruốc khi mà tôi lười không vào siêu thị, và có hai điều tiếc nuối là tôi không mua được hạt điều dầu tạo màu đỏ và hoa chuối ăn kèm. Cũng có một món trộn, rau mầm trộn thịt bò, dùng để đưa bia, món này hết quá nhanh, bát xương cục ninh lấy nước được dọn ra để vãn hồi tình hình nhưng không cứu được. Một tiếng vòng đi vòng lại trong chợ mua đồ, cộng một tiếng rưỡi nấu nướng, như vậy một buổi sáng ườn èo đọc sách đã bị hy sinh nhưng bù lại, nhìn cả nhà, bố và anh em xì xụp ăn uống thật hài lòng. Cả Sao Nhỏ cũng nhiệt tình xúc bát bún của mình. 3 năm rưỡi về nhà chồng, số lần tôi đạo diễn ăn uống cho nhà chồng chắc không quá 10 đầu ngón tay. Hôm nay tôi cảm thấy như mình bắt đầu hiểu được cảm giác của “người mẹ vĩ đại” cống hiến cho cả gia đình con cái một bữa ngon, bắt đầu hiều thế nào là “tình yêu bếp núc” 😀

Cái tình yêu bắt đầu nhen nhóm đến hôm nay vẫn cháy không đến nỗi nào, không giống như hứng thú làm bánh đã từng được nhóm lên rồi lụi tàn vì tôi lười đi mua dụng cụ và nguyên liệu. Hóa ra bớt chơi một chút, tập trung vào ăn thì vẫn có thể tung tẩy hưởng thụ khoảng thời gian ăn chơi này.

Đã ngày thứ mấy rồi, của đợt nắng nóng này. 7 giờ sáng ra đường nắng đã rát hết chân tay. Tôi cảm thấy như hơi nóng đang bốc lên ngùn ngụt từ những mặt bê tông, và hình như cũng nghi ngút trên đầu người đi đường. Nhìn mặt mọi người có cái vẻ giống hệt nhau: mệt mỏi, chịu đựng, sốt ruột, kể cả những người bịt bùng kín mít như tôi chắc cái mặt cũng chẳng khác gì. Những ngày này mà gặp tắc đường thì thật khủng khiếp, cơ thể như bị thử thách mức chịu đựng tới hạn vậy.

Đợt nóng trước còn có những cơn giông cuối ngày, dù ban ngày nắng đến đâu, tối đến được trận mưa trận gió cũng dịu hẳn. Nhưng mấy hôm nay không được thế, những khối bê tông bị hun ban ngày tiếp tục phả hơi nóng trên đường và trong nhà. Hà Nội có thêm khói mù vào tầm sau 7 giờ tối. Các bác chuyên gia cãi nhau, người bảo là khói rơm rạ, người bảo là khí thải độc do trời nóng quá không thoát lên cao được. Nghe sợ ghê, tối qua tôi đã phóng xe trong làn khói mù mù ấy, thấy Hà Nội trở nên nguy hiểm hơn hẳn.

Trời này tôi chỉ mong được đến công ty hay ở nhà bật điều hòa, dù xót xa cho tiền điện và cho… môi trường nhưng vẫn phải cứu cái thân mình trước. Thân bất do kỷ. Hãi nhất là khi tôi gặp mấy bạn gâu gâu Tây đi dạo buổi chiều, các bạn í cao to, lông dày cộp, thè lưỡi thở, trời ơi chắc nóng phải biết. Thân bất do kỷ.

Ôi những ngày mùa hè Hà Nội. Mà tôi là chúa sợ nóng.

Ôi điều hòa, nước chanh nước cam…

Tôi vừa quyết định môn rèn luyện cho thời gian tới – yoga.

Tôi đã băn khoăn giữa bơi, belly dance và yoga. Bơi cho tôi cảm giác được xoải chân xoải tay trong nước, trở về nhà sau một buổi bơi bao giờ cũng hơi mệt một chút, hơi đói nhưng cơ thể thư giãn hoàn toàn. Belly dance cho tôi những giờ phút tập luyện thú vị, khi mà mình múa theo nhạc, tập cắt cơ, tập một điệu múa ngắn, hơi vất vả nhưng thực sự tôi cảm thấy mình hấp dẫn hơn, muốn thể hiện mình hơn, giống như một bông hoa nhỏ muốn khoe vẻ đẹp của nó.

Nhưng cuối cùng tôi chọn yoga, đơn giản vì phòng tập gần nhà, không cần chuẩn bị gì nhiều, không mất quá nhiều thời gian cho một buổi tập. Thật may mắn vì tôi thấy thích ngay từ những buổi đầu tiên. Âm nhạc hay, những asanas có cái vẻ duyên dáng và cân bằng rất riêng. Và tôi thích tinh thần từ tốn của yoga. 2 cô giáo yoga đầu tiên mà tôi gặp đều gày, tóc dài, gương mặt dịu dàng, nói rất nhỏ nhẹ, thực sự khá ấn tượng với tôi là kẻ chưa từng làm quen với môn này. Tôi có thể kẽo giãn cơ thể, hay co lại hết sức, thở sâu hay nhịn thở, những thứ mà thường ngày tôi không bao giờ chú ý làm. Các asanas có những cái tên rất hay, và nếu tập trung làm, không phải là quá khó với bất kỳ ai. Bài thư giãn cuối cùng luôn luôn dễ chịu (mặc dù vài câu nói của giáo viên hơi sến), nhưng nằm thả lỏng toàn thân trong bóng tối, trong tiếng nhạc du dương, quả là một trải nghiệm quý giá.

Ở buổi tập thứ 3, một cô khác dạy thay, cô này có vẻ hơi ghê gớm và nói năng không nhã nhặn cho lắm. Nhưng tôi đã thích yoga rồi.