Archive

Sống

Cố gắng ngủ đến 4h sáng ko thể ngủ tiếp nữa. 5h trời sáng dần, ngoài đường cũng thưa thớt có người đi lại.

Nhà ở đây tường rất dày, lớp sơn ngoài cùng bóng và không phẳng phiu khá đặc trưng. Mặt nhìn ra phố có cửa sổ nhưng có vẻ như mỗi phòng chỉ 1 cửa sổ nhỏ. Những không gian phụ sẽ có ô nhỏ trổ thẳng ra ngoài, ko che chắn. Mùa này gió lạnh lùa thẳng được vào trong nhà. Nhà cạnh nhau sẽ chung nhau một giếng trời. Nhà nào cũng có sân thượng.

Cái ô nhỏ như thế này.

Và đây là giếng trời.

6h sáng chủ nhà vẫn ngủ, nhưng vì chúng tôi đi nên chồng cô Nadia dẫn bọn tôi ra bắt taxi giúp. Ngoài ngõ có 1 con mèo dậy sớm.

Cái taxi không thể cũ hơn, những cái gì bằng kim loại đều gỉ sét, sơn đỏ bong tróc. Ghế tôi ngồi phía trước ko có dây an toàn, mặt ghế nứt toác như sắp chia thành 3 miếng.

Sáng sớm nên đường phố vắng vẻ, chỉ đông thêm một chút khi đến gần ga tàu. Và lại một em mèo tam thể béo đẹp đang lững thững trên sân ga.

Hôm nay trời nhiều mây và lạnh hơn một chút.

Đã biết trước ko có quán ăn mở cửa, bọn tôi đặt hết hy vọng vào Mc Donald’s, cách ga 10 phút đi bộ. Nhưng cả Mc Donald’s cũng ko mở trước 10h sáng, chỉ có 1 em mèo đen chân trắng đang hài lòng ăn bữa sáng nào đó dưới gầm bàn. Tôi đói đến nỗi suýt thì ăn luôn em mèo đó. Nhưng may có phút thông minh đột xuất, 3 đứa vào Ibis hotel cạnh ga, được bữa sáng buffet ngon lành, chỉ 65 dirham mỗi đứa. Chỉ là bánh mỳ, thịt nguội, bơ mứt, nước cam, sữa, mà thấy may mắn thế. Fan anti đồ chay là tôi thử món thịt nguội, nhưng ko ngon. Nhưng sữa ngon. Và nước cam. Bọn tôi đã đọc những lời giang hồ đồn về nước cam Maroc, chiều qua đã mua cam về ăn. Nhưng phải đến lúc uống nước cam thật sự ở đây, mới biết nó thần thánh ra sao. Chua ngọt vừa phải, thanh tao, đặc sánh và thơm mát. As good as in heaven.

Trong khách sạn vẫn là tiếng nhạc như tôi đã nghe trên máy bay của Royal Air Maroc, nhạc dân tộc nhẹ nhẹ chứ ko buồn thảm như tôi nghĩ về nhạc châu Phi.

Tàu tới Marrakech đi vé hạng 2 mà vẫn còn lịch sự hơn chuyến tàu từ sân bay về thành phố. Cảnh bên đường vẫn chán vậy. Tôi ngồi cạnh 1 cô rất to, chồng cô ấy (chắc thế) ngồi phía bên kia. Dân ở đây ai cũng có mùi bột thì là 😀 May sao cô ấy chỉ ngồi 1 lúc.

Tuy vậy thỉnh thoảng bên đường lại có mấy thứ thú vị như những vạt hoa poppy, hoa cúc vàng, những hàng rào xương rồng, mấy khoảnh olive nhỏ, tháp nhà thờ, hay những khu dân cư toàn màu vàng hoặc toàn màu hồng.

Dù review trên mạng đều nói ở đây ko có gì hay, nhưng cái tên huyền thoại Casablanca vẫn làm tôi bâng khuâng đôi chút khi đặt chân tới đây. Trời xanh không thể xanh hơn. Gió mát. Nhà cửa có màu trắng, hoặc đôi lúc, những khu phố toàn màu cát hiện lên khá hấp dẫn.

Đường từ sân bay về thành phố thì thật sự là đơn điệu. Hai ảnh này tôi chụp qua cửa sổ tàu. Tàu rất cũ, không có điều hoà, cửa sổ rất mờ.

Ấn tượng đầu tiên của chúng tôi về người Maroc khá tốt. Họ tươi cười, nhiệt tình giúp chỉ đường, đi lang thang ngoài đường họ cũng chào hỏi, tuy là chào Nỉ hảo nhưng bọn tôi cũng ko thấy phiền. Dân cư nhiều màu da, chủ yếu là các sắc độ nâu, cấu trúc cơ thể dong dỏng khoẻ mạnh, lông mi cong veo, nhất là ở trẻ con, nhìn hết sức dễ thương.

Đây là căn nhà bọn tôi thuê, nằm cách Casa Port khoảng 7 phút đi bộ. Cửa sổ phòng bọn tôi là ô kính màu trên tầng 2, hoa văn y hệt cửa kính nhà bố mẹ tôi hồi xưa, chỉ là thêm màu thôi.

Một cậu bé ngồi chơi trước thềm. Cậu cứ che mắt lại rất lâu, ko biết đang chơi với ai.

Ô cửa sổ chỗ tôi nằm.

Khu phố này dễ thương. Nắng chang chang. Ngoài đường vắng người. Chỉ có mèo là nhiều. Bọn mèo nằm, ngồi la liệt trên lòng đường, vỉa hè, nắp capo ô tô, cạnh bánh xe, với vẻ mặt lười biếng và chúa sừng khá truyền thống, như bọn chúng mới là chủ nơi này. Có vẻ như ko có nhiều giống mèo khác nhau, chỉ chênh nhau chút về màu lông, gầy béo, mặt mũi thì hơi nhọ nhem nhưng đều chảnh choẹ.

Chủ nhà khá… đông: hai vợ chồng cô Nadia, cậu con trai No-phần (ko biết viết tên sao), bà ngoại, bà dì. Cô Nadia và em gái nét mặt lai châu Âu nhiều, xinh xắn nhẹ nhõm và hiền. Một note nhỏ là mọi người đều thành thạo tiếng Pháp, phụ nữ nói nghe rất du dương, nhưng chồng cô Nadia lại chỉ nói tiếng Maroc.

Gặp họ bọn tôi mới nhận được một tin “sét đánh”, đang là tháng Ramadan nên họ sẽ ko ăn gì cho đến cuối ngày. Không nhà hàng nào mở cửa trừ Mc Donald’s. Ba con mèo đang đói meo, mệt lử sau chuyến bay dài, nghe tin này mà muốn xỉu. Nhưng may mắn chủ nhà vẫn có thể nấu ăn cho bọn tôi. Trong chốc lát họ đã dọn ra bánh mỳ baguette (thơm và giòn ngoài sức tưởng tượng), mứt dâu, bơ đóng hộp, olive, trứng luộc chấm muối trộn bột thì là, và Moroccan soup ngon tuyệt. Món soup, chắc là chay, gồm các loại hạt, ít sợi mỳ, chua và thơm dịu dịu. Tuyệt nhất là bọn tôi được ngồi ăn trên cái sân thượng truyền thống, dưới ánh nắng Maroc 🙂

Ăn no rồi bọn tôi đi chơi, vì nghe đồn ở Maroc ko nên đi chơi tối. Bọn tôi đi bộ tới Mosque Hassan II. Ngoài trời nắng nhưng vẫn mát, và vẫn ít người. Ở đây có nhiều cái ngõ xinh xinh thế này.

Mosque Hassan II đẹp, trang nhã, nằm bên bờ biển. Mosque là 1 hình thức thánh đường Hồi giáo, và khu này là nơi duy nhất ở Maroc cho khách du lịch vào tham quan. Tiếc là họ lại đóng cửa hôm nay, chỉ có thể dạo bên ngoài và thăm bảo tàng. Bảo tàng nhỏ xíu, trưng bày một số nghệ thuật truyền thống của Maroc như gạch mosaic, chạm trổ đồng, chạm trổ gỗ, tỉ mỉ và tinh xảo đáng khâm phục.

Đây là quảng trường của Mosque Hassan II. Gạch được ốp lát tỉ mỉ.

Bầu trời ở đây xanh thăm thẳm đến thắt lòng. Tôi ngắm biển của tôi một lúc. Nắng như vậy nhưng gió vẫn rất mát.

3h chiều bọn tôi đã về tới homestay. Buồn ngủ vì bay nhiều, và ở VN cũng là 10h tối rồi. Bữa cuối trong ngày là hoa quả và hạt 😀 Hoa quả ở đây rẻ vô cùng. Khoảng 12 dirham (30k) 1 cân cam hoặc đào, quả đào đỏ hồng hồng. Đến nỗi dù chuẩn bị tâm lý là sẽ bị chặt chém gấp đôi gấp 3 nhưng bọn tôi ko nỡ mặc cả nữa.

Ngoài cửa sổ nắng rực rỡ và trẻ con đang chơi đùa vui vẻ, nhưng 3 đứa ngủ thiếp rất nhanh.

Cuối cùng thì buổi tối mới là lúc người dân đổ ra đường. TA thức dậy khoảng 10h tối, thấy tấp nập vui vẻ. Còn tôi tỉnh dậy lúc 12h 30 sáng do tụi trẻ con đá bóng ồn ào dưới đường. Phải đến 1h sáng mới thấy tụi nó về, nhưng người lớn vẫn đi qua đi lại cho đến khoảng 2h. Có lẽ tháng Ramadan phải đi chơi đêm mới gặp được nhiều người, chứ ko như lời đồn đại phải về nhà sớm : )

Để tới được Casablanca, Maroc, chúng tôi phải trải qua 2 chuyến bay, mỗi chuyến gần 8 tiếng, transit ở Doha – Qatar.

Xuất phát từ SG 1 buổi chiều giông, gió rất mạnh mà chỉ mưa chút xíu.

Hãng bay là Royal Air Maroc, nhưng đi tìm mỏi mắt ko thấy counter của họ ở sân bay. Hoá ra từ SG đến Doha bọn tôi sẽ bay ké Qatar Airlines. Tiếp viên của Qatar Airlines đẹp hết hồn, nhất là tiếp viên nam, nhìn như hoàng tử Ả rập vậy. Có 1 anh cứ như sinh ra để làm thiên thần, đẹp trai, tóc vàng, hỏi hành khách ăn gì đều cúi xuống, hay nhỏm gối thấp bên cạnh khách, hỏi han rất chân tình tha thiết. Tôi ko ăn tối nên “thiên thần” càng quan tâm, đi rồi lát sau còn quay lại hỏi có cần giúp gì ko 😀 Lượt bay này coi như ko mệt 😀

Transit Doha, lúc tới nơi khoảng 11h30 giờ địa phương. Tôi ngủ lơ mơ nghe nhiệt độ ngoài trời là 19 độ C, nhưng bước xuống khỏi máy bay, gió nóng, dù đang buổi đêm, tạt vào mặt. Chắc cỡ 49 độ 😂 Gặp gỡ vội vàng, chỉ thấy sân bay rộng, sạch, hết sức yên tĩnh. Hành khách có nhiều người Ả rập mặc áo choàng trắng, khăn trắng, nhiều người da đen. Bọn tôi đã bắt đầu đến xứ sở khác 🙂

Từ Doha đi Casablanca ko còn hành khách người Việt, trừ đoàn “Ba con mèo khùng”. Máy bay Boeing 787 mà sao thấy nhỏ xíu. Nhạc trên máy bay chắc là 1 thể loại nhạc dân tộc của Maroc. Tiếp viên người bản xứ, nét mặt rất đặc trưng. Tiếp viên nói bằng tiếng Maroc, lùng bùng gì đó, rồi mới đến tiếng Anh và tiếng Pháp. Tiếng Anh của họ khó nghe, nhưng tiếng Pháp rất du dương.

Khoảng 3-4h sáng đã thấy bình minh ngoài cửa sổ. Chân trời màu cam, nền trời xanh đậm, rất giống bình minh trên máy bay hôm tôi tới Úc.

Đồ ăn bắt đầu có vị Maroc, đậm mùi hạt thì là. Khá ngon. Sữa chua ko đường, còn mứt, bánh ngọt thì siêu ngọt.

Chúng tôi đến nơi lúc 6h50 sáng. Nhiệt độ lần này đúng 19 độ, trời trong xanh, mát mẻ. Không thể tin được là đang ở châu Phi 😮

Mỗi con người là một vũ trụ khác biệt. Mà một vũ trụ thôi đã quá mênh mông đối với tôi.

Khi gặp gỡ một ai đó, hay nhớ tới một người, hay chỉ là tình cờ nhìn thoáng qua ánh mắt người lạ trên đường, tôi không ngừng nghĩ rằng con người đó mang theo mình cuộc đời của họ, những suy nghĩ, mơ ước, những yêu thương hờn giận, những gánh nặng, những chiến thắng và thất bại mà có lẽ không ai biết tới. May ra, chỉ với trẻ con, khi cái vũ trụ đó vẫn còn nguyên sơ, là tôi còn cảm thấy được bình yên, không băn khoăn xao động. Bây giờ khi ở bên con trai mình, tôi có thể hiểu những rung động nhỏ xíu trong tình cảm của con, ý muốn của con, tôi thuộc những cử chỉ, ánh mắt, sắc thái giọng nói của con. Hiểu được thì có cảm giác bình yên, an tâm. Trong đời mình, tôi không thể hiểu ai hơn thế.

Vậy tôi đã biết được gì về con người?

Tôi biết điều giản dị và vĩ đại nhất, không thay đổi, là tình yêu thương của cha mẹ dành cho con cái. Vì tình yêu đó xuất phát từ bản năng, nên dù đôi khi bị che lấp bởi vô số bụi trần, thì bản chất nó vẫn thuần khiết. Nói một cách đơn giản,  là yêu ai đó hơn cả bản thân mình.

Những tình cảm khác của con người, đối với tôi đều quá phức tạp.  Mỗi tiếp xúc tạo nên tình cảm, đều như là sự va chạm giữa hai vũ trụ, không thể biết trước được kết quả. Và kết quả sẽ chẳng bao giờ giống nhau. Câu trả lời đúng với người này có thể sẽ hoàn toàn sai với người khác. Dù thấp hèn hay cao thượng, dù ám ảnh suốt đời hay dễ tan như khói,  ánh sáng và bóng tối từ những va chạm đó tạo nên những vết khắc trong lòng, những ký tự chính bản thân mỗi người cũng không hiểu hết.

Vì thế tôi đặc biệt bị thu hút bởi con người. Tôi thích tham gia vào những cuộc trò chuyện nhỏ, để thấy những lời nói, tiếng cười, sự quan tâm hay sao nhãng có tác động đến đâu vào không khí giữa mọi người và tâm trạng của từng người. Tôi không ngừng ngạc nhiên với không gian nhỏ chứa đựng năng lượng của những cuộc chuyện trò đó, không gian được tạo nên bởi tiếng nói, ánh mắt, mùi hương, những cảm xúc không bộc lộ ra nhưng vẫn lẩn quất trong các cử chỉ hay hơi thở, cách đứng cách ngồi. Nhiều lúc “không gian năng lượng” rõ ràng đến mức như có hình dáng và màu sắc thực sự, và nó còn lưu luyến lại bóng sáng mờ của nó ngay cả khi cuộc tiếp xúc đã chấm dứt. Nhớ tới một người, có lẽ là tôi hay nhớ tới năng lượng, dù là xấu hay tốt, mà người đó mang lại.

Và thực sự tôi vẫn chưa biết được nhiều về con người. Tôi có quá nhiều câu hỏi không thể trả lời. Và những ngạc nhiên bất tận. Có những lúc, như nhìn nước trôi qua kẽ ngón tay, tôi bất lực chứng kiến những hình dung của mình đang vỡ vụn về một điều nào đó.

Con trai tôi đang lớn dần lên, và tôi cũng sẽ dần dần mất đi cảm giác biết rõ hoàn toàn về một ai đó. Con sẽ lại là một vũ trụ mới, đầy yêu thương và đau khổ như mọi người lớn khác. Quá rộng lớn nên dù muốn cũng không để ai hiểu được mình.

Cây hoa nhỏ này, TA cho tôi hồi tháng 5. Lúc đó có 2 cây, một cây của TA hoa màu cam, cây của tôi chưa có hoa. Hoa cam nở rất rực rỡ, trong khi tôi đợi mãi đợi mãi không thấy cây của mình ra hoa. Phải đến 2 tháng sau, nó mới bắt đầu trổ những bông hoa màu hồng đỏ, và liên tiếp nở hoa cho đến bây giờ. Hết lớp này đến lớp khác, những bông hoa của nó không đẹp rực rỡ, không cầu kỳ diêm dúa, mà chỉ là những chấm màu giản dị, vui tươi, bền bỉ nở bung, héo tàn, rồi lại ra những nụ mới.

Chỉ cần làm tốt công việc của mình như cái cây nhỏ này, chẳng cần ai nghĩ ra sao, nhìn mình thế nào.

2017-10-13 12.08.46-2.jpg

Tôi vừa đọc một câu về mùa hè: “Summer, after all, is a time when wonderful things can happen to quiet people”.

Điều đó thật là đúng với tôi. Những thứ tuyệt vời có thể đến với những người lặng lẽ.

Chẳng hạn, những cơn mưa bắt đầu quay lại, đổ nước tràn trề, xóa nhòa mọi thứ trong tầm mắt, gió thổi tơi bời cây cỏ. Mùi hương của mưa lần nào cũng mạnh mẽ, tươi mới như những cơn mưa trong trí nhớ về thuở nhỏ của tôi.

Mùa hè tôi có thể bơi trong mưa, ngược chiều gió, nước bể bơi rất ấm và gió rất lạnh.

Hay là về chơi với mẹ, nằm dài trong một sớm mai đầy tiếng ve kêu, tiếng còi xe nhẹ nhẹ, và tiếng mẹ lách cách nấu xôi vò cho tôi ăn sáng trong bếp. Cái bếp đó chắc chắn có một đĩa mận hậu tròn căng, tím đỏ đặt trên bàn.

Hay những đêm hè rực rỡ, chúng tôi băng qua bao nhiêu người chen chúc trên cái phố đi bộ nhỏ xíu để tới một quán bar. Nhạc, rượu, rất nhiều ánh sáng màu đỏ từ màn hình LED, nhún nhảy với nhau và cười ngặt nghẽo về một trò điên rồ nào đó. Nơi tôi có thể nhiệt thành vẫy tay chào tạm biệt những người hoàn toàn xa lạ.

Mùa này, cái cửa sổ chỗ tôi ngồi đọc sách sống động hơn nhiều, lúc nắng lúc mưa.

Và màu của mùa hè, với tôi là màu xanh lá cây thật trong trẻo, màu lá có nắng chiếu vào.

Người ta cũng nói thật đúng. Bạn chẳng phải làm gì cả, là mùa hè mở toang cửa và kéo bạn ra ngoài.

File Jun 23, 7 14 06 PM

Bó lá nếp này do một anh lái taxi tặng chúng tôi. Xe của anh thuộc hãng nhỏ, xe làng nhàng thôi, nhưng mở cửa ra thấy thơm sực mùi lá nếp. Mùi này tôi thích lắm, như một nồi xôi nóng vừa chín tới, thanh nhã tinh tươm.

Trên chuyến taxi dài 6-7 phút, anh kịp kể lá này khó mua ở Hà Nội, anh mang đi từ quê anh là Chúc Sơn, Hà Tây. Cũng không rẻ, 50 nghìn một bó, thơm được 2 tuần rồi lại thay. Thế mà cũng có khách không thích, vào xe một cái là bảo anh giảm cái mùi đó đi.

Bó lá nếp để ở phía sau xe, hơi khô rồi nên trên đường đi cứ sột soạt, và chốc chốc lại tỏa hương. Đến nơi, anh xuống mở cốp cho bọn tôi xem, và cho một nắm to.

Thơm thảo ở phòng khách nhà tôi đến hơn một tuần rồi.

 

file-dec-16-3-19-59-pm

Mẹ nhắn tin: “Con còn nhớ không, dịp này cách đây hơn hai mươi năm, ba mẹ con mình (và cả HA nữa) đang lo thót tim sợ trời mưa hạt bưởi không khô và không nhìn thấy Trăng rằm”.

Ôi mẹ của con.

Trung thu với mẹ vẫn là một dịp quan trọng. Mẹ nhắc con tìm quà cho cháu. Mẹ thấy con hoãn đi công tác thì bảo, thế cũng được, con có thể đón Trung thu cùng bọn trẻ. Mẹ bảo bọn trẻ con bây giờ giàu đồ chơi hơn các con ngày xưa rất nhiều, nhưng cũng nghèo hơn nhiều.

Thế mà đối với con, ngày trăng rằm giữa mùa thu không còn là dịp để háo hức mong chờ. Hơn hai mươi năm từ lần cuối cùng đốt hạt bưởi trên sân thượng. Cái sân thượng của căn nhà ba tầng thôi, nhưng cũng có đủ ánh sao ánh trăng, vì chưa nhiều đèn điện, chưa có tiếng điều hòa chạy rầm rì, chưa bị che lấp bầu trời bởi những tum nhà bốn năm tầng xung quanh. Ánh sáng nhỏ và ấm từ cái xâu hạt bưởi ấy, và mùi thơm của hạt bưởi cháy, là niềm vui được tận hưởng sau bao ngày gom góp, bóc hạt, xâu hạt và phơi khô. Nhất định phải là đêm Trung thu. Nhất định phải có phá cỗ với bánh dẻo con cá và hồng ngâm, bưởi đào. Rồi kết thúc bằng “nghi lễ” đốt hạt bưởi.

Những mùa Trung thu thơ bé xa quá đi thôi.

Nếu mẹ không nhắn tin, con sẽ không biết mẹ vẫn nhớ Trung thu đến thế. Như mọi dịp khác trong quyển lịch bỏ túi nhỏ xíu của mẹ, sinh nhật bố, sinh nhật các con, ngày kỷ niệm của cả nhà, mùng 1 tháng 6, Trung thu, sinh nhật em Bim. Vốn là những ngày xa xưa, gia đình nhỏ xíu của mình ngồi vui bên nhau. Bây giờ có thêm sinh nhật các cháu trong quyển lịch ấy. Từng ngày nối nhau, ngày nào cũng quan trọng như nhau đối với mẹ, đánh dấu một năm trong đời mẹ.

Chiều nay đi làm về, con sẽ tìm một cái trống nhỏ cho cháu, để tối mai cháu mang lên trường gõ tum tum với các bạn. Để cháu thật vui với ngày hội mùa thu của trẻ con.

Hôm nay là một ngày yoga đẹp. Lúc 5 rưỡi sáng gió lộng, mưa rất to, phòng mát rượi. Mỗi động tác sáng nay thầy đều hướng dẫn tỉ mỉ, tôi có thể nhích về độ chuẩn nhiều hơn tất cả những ngày tập trước. Tập kỹ và chậm nên mất nhiều thời gian hơn mọi khi.

Sau 11 tuần, chưa nhiều nhưng từ 1 tuần nay tôi có nhiều tiến bộ nhỏ nhỏ, và nhận thấy thế này:

  • Động tác tôi thích nhất là trồng chuối. Chưa bao giờ tôi có thể tập trung cao độ, đầu óc sạch trơn, chỉ chăm chú vào điều khiển toàn bộ cơ thể từ lúc chuẩn bị đầu, tay, dựng lưng và nhấc chân dần từng chút khỏi mặt đất, tới lúc điều chỉnh cho cơ thể thành một đường thẳng.
  • Có những buổi tập hơi mệt, nhưng hầu hết tôi đều thích và không chán buổi nào. Vẫn là do tôi thấy mình được tập trung và tác động đến những nhóm cơ chưa bao giờ dùng đến. Không nhiều động tác, dễ nhớ, nhưng cần thật nghiêm cẩn, kiểm soát tốt cơ thể và hơi thở, thì qua mỗi lần tập tôi lại khám phá một chút từ những động tác lặp đi lặp lại đó. Quãng đường đến chuẩn còn rất xa, nhưng mỗi ngày lại ngắn lại một chút.
  • Tôi vẫn thích nhất yoga do tính chậm rãi, thiền của nó. Ngoài ra tôi chỉ còn thích bơi vì được tiếp xúc tự do với nước. Tôi từ bỏ chạy bộ dù tôi có thể chạy rất bền, vì nó làm tôi chán và mệt.

Thử quan sát bọn trẻ con, thấy bạn nào cũng thích màu rực rỡ. Sao Nhỏ luôn ưa màu đỏ, cam, có lúc là xanh lá. Mấy bạn con gái dù bố mẹ tránh sắm màu hồng vẫn mê tít hồng hồng với tím tím và sẽ chọn ngay để mặc khi có dịp. Thậm chí các bạn ấy thích những sắc độ chói chang quá mức như hoa mười giờ chẳng hạn.

Vì tin là các bạn nhỏ vẫn còn giữ được những món quà tự nhiên mà người lớn đã để rơi mất, tôi cũng thử nghĩ về hứng thú của các con với những thứ sặc sỡ ấy. Và thấy rằng những màu sắc đó mang lại niềm vui nguyên sơ, một năng lượng trong trẻo xóa tan u sầu. Giữa những sắc độ trung tính mang lại sự thoải mái, yên tĩnh hàng ngày, thì một chớp lóe chói mắt của xanh thật xanh, đỏ thắm, hồng mười giờ đánh động không khí êm đềm quen thuộc, nhắc nhở tôi về những vui thích mê say nhất. Tươi tỉnh và đẹp đẽ như những trái tim nhỏ trong lành của các con.

Cứ đi theo sau các bạn nhỏ, sẽ thấy cách đơn giản nhất để vui.