Archive

Sống

20120218-122611.jpg

Sáng mùa xuân lạnh giá ở The Coffee Bean & Tea Leaf. Nhạc hay, cà phê ngon và gam màu ấm cúng. Chỉ tiếc quán này ít sofa, bọn tôi ngồi ở bộ sofa duy nhất bên cửa sổ và cũng cảm giác thiết kế của nó không được tiện nghi cho lắm.

Sáng nay thật dễ chịu, nhất là khi vừa qua một ngày nhịn ăn, người rất nhẹ nhàng, và giống như mỗi buổi sáng sau hôm nhịn ăn, tôi nghĩ về thực phẩm với cái nhìn tao nhã hơn: ) Tôi miệt mài tìm ảnh thời trang và mơ màng về mấy thứ đồ làm bánh, nhất là cái cân hình chữ nhật mỏng, màu đen và mặt gương, trông rất kiểu minimalism. Hiện giờ tình hình tài chính sau Tết khá bi đát nên tôi chỉ nhằm đến 2 món bánh không cầu kỳ là chuối chiên mật ong và bánh trứng hương cam. Món ăn cuối tuần sẽ là rau sống nhúng canh dưa nấu lạc, mai là gà om nấm hương và salad rau mầm với canh nấm giò sống. Hehe, xác định thực đơn cuối tuần xong tôi cảm thấy nhẹ người, dù hôm qua tôi tìm món ăn và nghiên cứu vụ làm bánh trong trạng thái bụng rỗng không từ 15 tiếng đồng hồ. Hy vọng trong thời gian sớm nhất tôi có nội thất cái nhà mới để mà “trăn trở”, cho có vẻ gần gũi với nghề nghiệp của mình hơn là ngắm nghía các stylist với tìm các món ăn mới.

Gần đây ở công ty ít việc hơn, tôi lại làm quy hoạch nên thấy thoải mái trong 9 tiếng ngồi văn phòng. Tuy nhiên dù sao tôi vẫn mong tình trạng nhàn rỗi sớm chấm dứt, vì cái cảnh không làm việc hết sức mình cũng báo hiệu sự không hay ho cho lắm của sự phát triển của nghề nghiệp, làm tôi lo lắng nhiều hơn về đoạn kinh tế kinh tế khó khăn này.

Một ngày rét. Bỗng nhiên tôi rất nhớ bản Polonaise của Oginski và tìm nghe nó trên youtube. Như mọi khi, tiếng violon đầu tiên cất lên đã làm tôi rưng rưng. Cũng một mùa đông của nhiều năm trước, lần đầu tôi nghe bản nhạc này trong một băng cassette.Giữa rất nhiều bản nhạc tuyệt vời khác, tôi vẫn nhớ tôi thích Polonaise đến thế nào.

Bố từng bảo, hồi xưa anh trai tôi chơi Polonaise bằng arcordeon.

Mỗi một chi tiết đơn giản của quá khứ đều có thể ẩn chứa rất nhiều điều. Bố không phải là người nói nhiều. Giờ tôi nghĩ rằng, nếu suy nghĩ của bố lúc đó được viết ra cho tôi, có thể bố sẽ nói về tuổi thơ của các anh tôi, tuổi thơ tươi đẹp như của bao đứa trẻ khác, về tình yêu thương của bố dành cho các anh, niềm tự hào mà nhiều khi bố bộc lộ ra về các anh. Vì xa cách về nhiều thứ mà tôi rất ít dịp gặp các anh mình, và thế là có những máu mủ thân thiết như thế lại thành ra những cuộc đời cách biệt.

Bố thích nhạc Trịnh, nhạc tiền chiến và nhạc cổ điển. Lúc bố bệnh nặng lắm rồi, không còn thấy nét vui cười quent thuộc thấp thoáng nữa, nhưng có một buổi sáng tôi xuống nhà, bố kể ti vi vừa chiếu một cậu người Mỹ hát nhạc Trịnh. Trông bố nhẹ nhõm hơn. Hồi xưa bố hay hát rất nhiều bài, với tôi hồi bé thì bố hát hay lắm, không hiểu sao mẹ cứ chê. Có những bài không bao giờ tôi nghe thấy ở đâu như chàng nhạc sĩ đi tìm Xulico của chàng mất tích trong chiến tranh, hay một tối mùa đông có cô gái nhảy xoay tròn. Bố hát bài gì là chúng tôi thích bài đấy. Như “Giọt mưa thu” buồn thê thiết vậy mà tôi tám chin tuổi đã thích rồi, “Sơn Ca 7” thì nghe từ bé đến lớn đến mòn cả băng.

Polonaise trên youtube rất ít, nhưng có cả arcodeon, cả piano. Một bác Ba Lan béo ú, có hàng ria đậm đặc trưng chơi rất khỏe khoắn. Một cụ già kéo violon thì chậm vô cùng. Nhưng tôi đều thích. Chỉ tìm mãi không thấy version chơi êm ái tôi nghe được hồi xưa.

Tôi vừa tạm biệt một người bạn. Hơn một năm quen biết, không dài nhưng cũng đủ để một người ghi dấu ấn lại trong cuộc đời tôi, vì bao nhiêu người xa lạ gặp tôi trên đường đời, có mấy ai trở thành bạn bè.

Có những người gặp gỡ mãi, chào nhau nhiều lần mà câu chuyện chỉ dừng lại ở một điểm nào đó, không thể đi xa hơn. Có những người mà chỉ cần nói một vài câu chuyện đầu tiên là đã thành bạn.

Có những người chạm vào trái tim tôi một cái rồi biến mất, những đôi mắt nhìn thẳng vào mắt tôi, sâu như có sự đồng điệu nhưng không bao giờ tôi gặp lại. Mỗi lần như vậy, dù rất nhanh nhưng tôi vẫn thấy mất mát đến da diết.

Có những người bạn đã từng vui vẻ thân thiết, nhưng không liên lạc lại trong một khoảng thời gian, dần dần lâu tới một cái  ngưỡng là sẽ mãi mãi không liên lạc với nhau nữa.

Lại có những người bạn, sống ở một điểm nào đó trong thế giới rộng lớn này, keep in touch bằng email, bằng vài tấm ảnh hiếm hoi. Chúng tôi có thể không bao giờ gặp nhau, hoặc nếu có duyên sẽ gặp nhau vào một ngày rất xa xôi, khi ấy không biết bao nhiêu thay đổi đã diễn ra.

Tạm biệt chị, chúc chị mọi điều tốt đẹp. Sẽ là một điều may mắn khi có một người bạn và giữ liên lạc được với người bạn đó.


Tôi muốn ghi lại một buổi sáng mùa thu gió khô thổi dọc trên phố nhà tôi, trời cao nhưng lại có nhiều đụn mây trắng xếp chồng xếp lớp, làm ánh sáng trở nên rất lạ

Một ngày như mọi ngày diễn ra, nhưng từ 6h30 nắng đã chiếu rực rỡ. Sao Nhỏ dậy hơi sớm, nhưng đi học rất vui vẻ ngoan ngoãn, tay cầm ô tô trộn bê tông, tay cầm bánh gạo đến cho các bạn chơi cùng. Đưa Sao Nhỏ đến trường rồi, bọn tôi lại quay về nhà lấy đồ đi làm. Hôm nay còn thời gian nên tôi tranh thủ bế cô cháu gái, dụ cô nàng tu nốt sữa, nhưng cô nàng rất ghê gớm, mím chặt môi và ưỡn ra đòi đứng dậy. Không phải uống sữa, cô bạn nhỏ sung sướng ngồi trên giường, miệng hớn hở, tay vung vẩy cái vỏ hộp thuốc.

Thế nên tôi dắt xe ra đường rất vui. Tôi không quên đeo headphone, phóng xe trên đường cảm thấy cuộc đời vui lồng lộng:D Và một điều đẹp đẽ nữa diễn ra. Bỗng nhiên tôi thấy trên vầng mây trắng xám phía trước lọt xuống quầng sáng lớn, chiếu nghiêng nghiêng, mà tôi thường chỉ gặp vào buổi chiều. Giống như là cửa thiên đường mở ra trong giây phút.

Một buổi sáng tuyệt vời. Nhưng đây là tất cả những gì bạn iPhone thể hiện được : (

Từ giã đống văn học mạng Trung Quốc đã mua vui cho tôi thời gian qua, tôi quay lại với đống sách cổ điển hơn. Văn học mạng với tôi quá thực dụng, thuần túy để giết thời gian nếu thật sự rỗi rãi và không có sách đọc.

Tôi quay lại với “Bác sĩ Zhivago”, lần thứ ba. Gần đây tôi phát hiện mình đọc bị lướt quá nhanh, nên lần này tôi đọc thật chậm, cố gắng không bỏ sót chữ nào. Lần cuối cùng tôi đọc quyển này đã gần 10 năm, bây giờ những gì quyển sách mang lại với tôi gần như mới, chỉ trừ những chi tiết đặc biệt đã in quá sâu vào óc tôi. Đọc lại quyển sách cũ tôi mới thấy trong đầu mình nhiều thứ đã thay đổi, do suy nghĩ của tôi đã hướng về những điều khác, như đôi mắt mỗi lần nhìn vào cùng một bức tranh lại chú ý đến những chi tiết khác nhau.

Ngày trước, tuổi trẻ tươi đẹp và lãng mạn, tôi chỉ chú ý đến mối tình Zhivago và Lara, tình yêu đau khổ của họ với vợ họ và chồng họ. Cách mạng, nội chiến, những con người ở trong vòng bão tố ấy, đến bây giờ tôi mới gắn những mối tình kia với khung cảnh của nó. Lần thứ ba đọc còn thấy da diết buồn hơn cả hai lần trước cộng lại, nước Nga những năm đầu thế kỷ trước hiện lên rõ nét hơn, đẹp và dữ dội hơn.

Những đoạn tả cảnh rất nhiều và tuyệt đẹp. Tôi bắt gặp một tư tưởng giống như trong “Chiến tranh và Hòa bình”, khi Andrei Bolkonsky ngã xuống giữa một trận giao tranh, anh nằm ngửa và bắt gặp bầu trời xanh. Bầu trời bao nhiêu năm tháng vẫn cái màu xanh bao dung ấy, chiếu ánh sáng bình thản của nó lên đám người nhỏ nhoi đang chiến đấu tiêu diệt nhau. Ở “Bác sĩ Zhivago” cũng vậy. Chiến tranh, điêu tàn, nhưng ánh trăng vẫn chiếu, những loài cây cỏ vẫn đưa hương, tuyết vẫn rơi và lại tan đi khi xuân về.

Hôm nay tôi đã đi qua những phần quan trọng nhất của cuốn sách, Lara ra đi, Zhivago tài năng là thế nhưng đã suy sụp và sẽ chết vì bệnh đau tim. Lúc mới đọc tôi không nhớ là anh sẽ chết. Buồn đến thắt ruột. Nhiều lúc đọc xong một đoạn rất mệt vì quá dữ dội, quá triết lý, nhưng là cái mệt mỏi dễ chịu cả về tinh thần và thể xác như vừa bơi một quãng dài.

Có lẽ sau này nhiều năm nữa, tôi lại đọc “Bác sĩ Zhivago”, để lại tìm thấy những điều khác nữa còn ẩn sâu trong này.

Sau 2 ngày đầu mưa lạnh, đợt gió mùa đã mang về đúng không khí mùa thu mà một năm nay tớ mới được gặp lại. Nắng vàng và gió heo may ban ngày, hơi lạnh hơi co ro người khi ra khỏi phòng vào đêm khuya. Mùi hoa cũng thơm hơn. Sáng nay bon tớ đi qua một chị chở cây hoa bằng xe đạp, loại hoa bụi lá xanh sẫm hoa trắng, tớ không biết tên nhưng thoáng một chút thôi mà đã thơm lắm rồi.

Hai đứa cùng đi làm một đường nên hứng chí ăn sáng bánh đa cá rô ở Bà Triệu, ngồi ngay vỉa hè. Trời đẹp nên ai cũng có vẻ vui. Cái quán này cũng giữ khách ghê, ăn lần nào cũng ngon, nước ngọt lừ và thơm lừng, bát bánh đa bốc hơi nghi ngút vừa đặt xuống bàn đã làm tớ suýt chảy nước miếng. Sáng nay không đông lắm, có hai vị khách hơi đặc biệt là hai chú “bồ câu trắng” – cảnh sát giao thông cũng đến ăn. Lúc sau bọn tớ thấy hai chú đang đứng ở góc đường gần đó, mặt tươi cười hớn hở, không biết có phải nhờ bát bánh đa không.

Trời se lạnh thế này, nghe nhạc gì trên đường đi làm cũng hay. Rock làm tớ thấy phấn chấn, nhạc Trịnh có buồn cũng làm tớ thấy êm đềm, Lê Cát Trọng Lý trong trẻo, Bob Dylan thì đặc biệt hợp với không khí này, giản dị và sáng. Buổi chiều đi làm về mệt hơn, chọn nhạc khó hơn. Có hôm tớ nghe “Symphony of Enchanted Land” của Rhapsody, đang nghe đoạn trống dồn dập thì giữa phố mây đen kéo đến, hơi gió ẩm ướt phả vào mặt, tớ cảm giác như bọn rồng đang bay đầy trời và sắp xuất hiện những hiệp sĩ trên lưng chiến mã tuốt gươm hò reo. Cảm giác ấy chỉ ùa đến và đánh lừa tớ trong vòng nửa phút thôi, nhưng ấn tượng mạnh không thể quên.

Mấy ngày này tớ mặc áo đỏ. Đồ mùa hè tớ không có một cái gì màu đỏ, nhưng vào mùa thu thì màu này rất an toàn. Ngày mưa trông như có nắng, còn ngày nắng thì như có quả chin. Mặc dù cái mặt tớ với màu đỏ vẫn hơi ngố hơn khi mặc màu xanh, nhưng hóa ra khi mình đã thích màu đỏ thì dần dần mình còn thích hơn.

Xin chào, mùa thu ngọt ngào.

Bác từng trông Sao Nhỏ, bây giờ bác trông cháu gái tôi. Tôi rất yên tâm vì lại nhờ được bác. Nhưng mới được hai ba tháng, tôi được tin bác có ý định bỏ đi, đến nhà mà bác nghĩ là được trả lương cao hơn và được ăn ngon hơn.

Đây là chuyện về một bác trông trẻ. Tôi từng nghĩ bác là người trông em bé tốt nhất tôi được biết. Bác yêu thằng bé Sao Nhỏ như cháu ruột, quan tâm chăm sóc, lo lắng cho cháu, hàng ngày trò chuyện chơi đùa cùng cháu chứ không như nhiều người khác chỉ trông cho xong việc. Bác dạy Sao Nhỏ những trò chơi đầu tiên, trò cụng đầu, trò hoan hô. Khi Sao Nhỏ đi trẻ, bác làm chỗ khác, nhưng có một lần bác về thấy Sao Nhỏ vừa ốm dậy xanh rớt, bác cứ khóc. Sao Nhỏ ngày trước cũng quấn quit bà, thích đi theo bà cười toe toét.

Nhưng bây giờ bác âm thầm chuẩn bị đi mà chẳng báo trước cho ai hết, bọn tôi chỉ tình cờ nghe nói. Cũng như nhiều người khác, nhận làm việc với gia đình tôi, khi muốn nghỉ là nghỉ ngay, mặc kệ gia đình người ta xoay sở thế nào thì xoay sở. Từ vị trí người nhà, bỗng dưng bác cư xử như những người làm thuê vô trách nhiệm khác.

Tôi cố gắng đặt mình vào vị trí của bác để hiểu xem vì sao lại thế. Bác chỉ là một phụ nữ nông dân, một mình lăn lộn nuôi con gái học đại học. Bây giờ còn thêm nhiều tuổi, có bệnh, rồi lo lắng tìm việc cho con. Chỗ nào trả lương cao hơn thì bác đi thôi. Nhưng tôi chỉ hiểu được đến thế.Bác đã cư xử đúng như một người đàn bà nông thôn chỉ biết cái lợi trước mắt và chỉ tính toán cho bản thân mình. Trong khi gia đình tôi vốn quý bác,tạo điều kiện đủ thứ. Hồi xưa trông Sao Nhỏ, bác toàn được ăn cơm trưa trước bà ngoại Sao Nhỏ, được ngủ 2 tiếng. Bây giờ em tôi cũng giống tôi, bữa tối ăn vội ăn vàng để lên bế con cho bác xuống ăn, phần cơm phần thức ăn riêng trong nồi cho các bác. Nhưng thật thất vọng là bác không nhìn thấy những điều đó.

Tôi không nỡ nghĩ xấu hơn. Dù sao bác cũng đã là bà Lan yêu quý của Sao Nhỏ hơn một năm trời, bế bồng âu yếm con trai tôi. Nhưng tôi thực sự buồn. Đó là con người bác hay hoàn cảnh khiến bác trở nên tính toán như thế?

Một hôm thấy đẹp trời, tôi quyết tâm mang 4 cái váy đi sửa, toàn những cái tôi ưa thích nhưng hơi dài hoặc hơi rộng.

Cửa hàng sửa quần áo nằm ngay mặt phố VTV. Cô vợ đi chợ, chú chồng chỉ là người trông hàng, và tháo chỉ những đồ cần sửa, béo và hiền, ngồi buôn chuyện với tôi. Bỗng dưng trời đổ cơn mưa to ùng oàng, ông chồng sốt ruột lắm, đi ra đi vào, không biết bà vợ có mang ô không. Mãi sau mới thấy cô í về, chú chạy ra cằn nhằn âu yếm em thế này, em thế kia, nhưng cô vợ thản nhiên nói mấy câu như đã quen với sự cằn nhằn của chồng. Nhìn ra thì cô vợ trông trẻ hơn và có vẻ ghê gớm, thảo nào.

Lúc cô vợ đo váy cho tôi, ông chồng ngồi chẹp chẹp miệng đánh tiếng với vợ, ồi, mưa gió thế này mà ông A ông B lại gọi điện rủ đến uống bia đấy. Cô vợ nạt luôn, thế đi làm gì, mất công đi từ đây ra tận đấy. Ông chồng thất vọng chuồn lên nhà, chắc tiếc lắm.

Đấy là cảnh một cô thợ may về già, không thuê được thợ nên chuyển sang sửa quần áo. Tấm biển may đo đồ Âu treo trước cửa khá to nhưng cũ mờ rồi, vẫn không được gỡ xuống, còn biển đề sửa quần áo nhỏ hơn, lại có tấm biển nhỏ hơn nữa là giầy dép, mỹ phẩm. Thật ra giày dép mỹ phẩm chỉ là một cái tủ kính đầy bụi, bày mấy đôi giầy, mấy chai lọ gì đó, chẳng hiểu ai mua mấy cái đồ phơi nắng ấy. Những con chỉ, vải vụn cũng bám bụi. Trong khi đó sau khi lấy đồ, tôi thấy cô sửa khá là khéo.Tôi thấy tiếc ghê. Một tiệm may có thể có cái đẹp rất riêng với những đồ đặc trưng: máy khâu, bảng chỉ màu, những cọc con chỉ đủ màu. Chỉ cần chịu khó giữ cho mọi thứ sạch sẽ, thêm ánh sáng, thì cô có thể làm việc vui vẻ hơn trong nhiều năm tới. Không được hạnh phúc trong lựa chọn của mình quả là lãng phí những năm tháng của cuộc đời này.

 

Đã ngày thứ mấy rồi, của đợt nắng nóng này. 7 giờ sáng ra đường nắng đã rát hết chân tay. Tôi cảm thấy như hơi nóng đang bốc lên ngùn ngụt từ những mặt bê tông, và hình như cũng nghi ngút trên đầu người đi đường. Nhìn mặt mọi người có cái vẻ giống hệt nhau: mệt mỏi, chịu đựng, sốt ruột, kể cả những người bịt bùng kín mít như tôi chắc cái mặt cũng chẳng khác gì. Những ngày này mà gặp tắc đường thì thật khủng khiếp, cơ thể như bị thử thách mức chịu đựng tới hạn vậy.

Đợt nóng trước còn có những cơn giông cuối ngày, dù ban ngày nắng đến đâu, tối đến được trận mưa trận gió cũng dịu hẳn. Nhưng mấy hôm nay không được thế, những khối bê tông bị hun ban ngày tiếp tục phả hơi nóng trên đường và trong nhà. Hà Nội có thêm khói mù vào tầm sau 7 giờ tối. Các bác chuyên gia cãi nhau, người bảo là khói rơm rạ, người bảo là khí thải độc do trời nóng quá không thoát lên cao được. Nghe sợ ghê, tối qua tôi đã phóng xe trong làn khói mù mù ấy, thấy Hà Nội trở nên nguy hiểm hơn hẳn.

Trời này tôi chỉ mong được đến công ty hay ở nhà bật điều hòa, dù xót xa cho tiền điện và cho… môi trường nhưng vẫn phải cứu cái thân mình trước. Thân bất do kỷ. Hãi nhất là khi tôi gặp mấy bạn gâu gâu Tây đi dạo buổi chiều, các bạn í cao to, lông dày cộp, thè lưỡi thở, trời ơi chắc nóng phải biết. Thân bất do kỷ.

Ôi những ngày mùa hè Hà Nội. Mà tôi là chúa sợ nóng.

Ôi điều hòa, nước chanh nước cam…