Archive

Sống

Mưa tầm mưa tã, tưởng chẳng bao giờ tạnh. Thế mà buổi chiều nó ngừng lúc nào không rõ. Thay vào đấy là gió lạnh và khô, mặt đường đang sáng màu dần.

Vậy là cơn gió mùa đầu tiên năm nay đã về. Sớm quá, mới sắp hết tháng 8 ta.

Mỗi mùa thu, khi có đợt lạnh đầu tiên, tôi luôn không kìm được niềm hân hoan khe khẽ từ thời thơ bé. Những cơn gió này không bao giờ lạnh se sắt, mà chỉ thực hiện phép màu của chúng là thổi khô mặt đường rất nhanh, làm không khí trong sạch hơn, làm buổi tối phải xuýt xoa một tí. Những cái khăn rực rỡ như đang nhắc nhỏm chờ được quàng lên cổ. Mùa hè tôi chẳng bao giờ có hứng thú diện những màu sắc ấy.

Những cơn gió mùa mới. Nhắc rằng có mùa đông lạnh đấy, nhưng mùa đông chưa đến đâu. Rằng sắp có những ngày hanh hao nắng vàng đẹp lắm. Rằng những buổi tối sắp se se để hương hoa thơm lắm.

Ông xích lô dong 1 xe chở đầy sắt qua ngã tư Vọng. Ông khoảng 60 tuổi nhưng nhìn rất khỏe mạnh, đánh mỗi cái quần dài, tóc cắt trụi, râu ria bạc trắng cả. Ông già vừa lái cái xích lô sang trái vừa huýt sáo cho mọi người tránh đường và nhân tiện cái xe đang rẽ ngon trớn, ông thả cả 2 tay để xoắn lại bộ ria. Lúc này tôi mới để ý ông cụ có bộ ria bạc dày, đẹp, 2 mép vểnh cong lên như bộ ria Nga, rất đỏm dáng. Thảo nào trông ông cụ rất phởn phơ, tôi còn chợt suy nghĩ rằng ông cụ vẫn đang yêu chăng.

Sáng mát mẻ và lòng vui vui.

Một ngày gió mùa đông bắc lạ lùng của tháng Sáu. Đã sang mùa hè cả tháng nay rồi. Mưa rào đã trút. Ve đã kêu ran ran đến rạc cổ. Nắng đã chói chang hun nóng cả đường phố. Thế mà sau mấy ngày liên tiếp oi bức thì ào tới một sáng mưa tầm tã, lạnh se cả tay. Bây giờ mưa đã ngừng, từ trên văn phòng chỉ thấy mây cuồn cuộn đổ xô đi đâu đó. Hai dãy núi chỉ hiện lên những ngày trời trong sáng giờ đã in bóng xanh đậm phía chân trời.

Ngày trước tháng Sáu làm tôi nhớ đến thời còn học hành thi cử. Lúc ấy chỉ mong những kì thi vất vả chóng qua. Những ngày thi đôi khi còn trở lại ám ảnh trong giấc mơ, phòng thi, giám thị, bạn bè, những trang giấy. Không hiểu sao tôi luôn mơ mình không thể hoàn thành bài thi. Lâu lâu rồi không bị những giấc mơ như thế nữa, có lẽ mùa thi đã mờ đi trong ký ức rồi.

Đợt này tôi tìm được thú vui mới – cắt may. Bên cạnh công việc, con cái, bếp núc, tôi có thêm những lúc kì cạch đi mua chỉ, mua đồ, rồi đo vẽ, cắt giấy, ráp vải và may. Cái việc đo đo cắt cắt này hóa ra rất thuận lợi khi bạn từng làm các bài tập nguyên lý kiến trúc hay hình học họa hình. Sản phẩm đầu tiên là quần sooc kẻ caro cho con trai. Sau đó là 1 cái váy ống thành công và 1 váy cắt thân thất bại cho cô em. Đơn hàng còn dài, và thú vui mới này đang hứa hẹn sự thư giãn với nhiều khám phá nho nhỏ nhưng dễ chịu.

Trời đang lạnh và khô. Nếu đây đúng là đợt rét cuối cùng của năm nay, thì tôi cũng tiêng tiếc. Không phải vì tôi yêu quý gì cái mùa đông lạnh lẽo âm u, nhưng nếu trời không rét nữa, thì rất nhiều thứ phải cất đi. Mặc nốt cái áo khoác này, quàng nốt cái khăn kia, nấu nốt cái rau này kẻo thay mùa nó sẽ cằn mất, co ro nốt cái lạnh luồn qua khe cửa sổ quên đóng từ đêm.

Lẽ thường, mỗi khi sắp kết thúc một điều gì, ta lại nhớ nó hơn, lại xăn văn níu kéo. Mùa rét mưa dầm gió bấc của miền Bắc không thể yêu được, nhưng cứ thương thương. Không có nó thì không biết niềm vui sướng trở về căn nhà ấm mỗi tối, không được hé cái chăn để hít hà mùi thơm sực lên từ con trai đang ngủ say, không có được đống ấm áp xanh đỏ quàng lên người, không tận hưởng được hết vị ngon của bắp ngô nướng bỏng rẫy hay miếng thịt đông ngon ngọt. Sắp hết rét nghĩa là mùa hè đang chuẩn bị ùa đến, lại chuẩn bị nắng chang chang đầy trời.

Rét nốt, hanh hao nốt mấy ngày ngắn ngủi nào.

Là một bài học nhỏ trong cuốn “Tottochan – Cô bé bên cửa sổ”. Thầy hiệu trưởng trường Tomoe đã sáng tác bài hát “Nhai, nhai cho kỹ” để các em hát trước bữa cơm, trước cả khi nói “Xin mời”. Ngày còn bé, tôi không hiểu được ý nghĩa của bài hát này. Khi lớn lên, thỉnh thoảng lại đọc được ai đó viết rằng nên ăn chậm, nhai kỹ, nhưng vẫn chẳng để tâm. Nhất là khi có con nhỏ, bữa ăn của tôi chỉ kéo dài khoảng 10 phút, đôi khi không biết vị món ăn ra sao vì tâm trí để hết vào việc cho con ăn.

Mãi gần đây, khi bỏ công tìm hiểu đôi chút về các chế độ ăn uống, tôi gặp một nguyên tắc chung và thử thực hiện “Nhai, nhai cho kỹ, những gì bạn ăn”. Một bài học đơn giản mà thật tuyệt vời. Chỉ là ngồi ngay ngắn bên bàn ăn, nhai kỹ từng miếng một, cơm, rau, thịt cá, và nghĩ về chúng thay vì nghĩ về đủ thứ trên đời khác. Cảm giác ngon nhất của mỗi món ăn thường đến trong vài miếng nhai đầu tiên, nếu bỏ lỡ khoảng thời gian ngắn ngủi đó thì khá phí hoài một món ngon.

Về mặt khoa học, ăn chậm – nhai kỹ giúp cơ thể kiểm soát được lượng thức ăn, giúp tiêu hóa thức ăn tốt hơn, và đủ thứ lợi ích khác. Với những bà nội trợ (như tôi) thì sự nhai kỹ còn như một cách “đền đáp” lại những tâm huyết (đôi khi rất nhiều và rất vụn vặt) mà họ bỏ ra cho mỗi món ăn.

Thật ngạc nhiên là chỉ một thay đổi nhỏ đó thôi mà mỗi bữa ăn của tôi trở nên ý nghĩa hơn hẳn.

“Nhai, nhai, nhai cho kỹ
Những gì bạn ăn.
Nhớ nhai cho kỹ, nhai cho kỹ
Cơm, rau, cá, thịt chúng ta ăn.”

Image

Tôi đang xem mấy quyển sách được scan, gặp khá nhiều cái ảnh bị xếp ngược 180 độ. Không gian đảo lộn, vật liệu đổi vai trò cho nhau, trần nhà thành sàn, đồ nội thất thành vật trang trí cho trần. Nhưng có nhiều tấm ảnh khi bị xoay như vậy không mang lại một không gian mới có lý, mà là một sự hỗn độn, gây hoang mang không biết mình đang ở đâu.

Có vài tấm khiến tôi chìm đắm vào cái ảo giác hoang mang ấy. Nhưng cuối cùng tôi vẫn pick cho nó xoay lại đúng chiều để thấy yên tâm trở lại.

Có thể không liên quan, không phải là  một sự đảo ngược, nhưng khi tôi thử thay đổi vài thói quen hàng ngày cũng tạo ra cảm giác ngạc nhiên ấy. Những thói quen giống như những khối hình nhỏ trong một cái hộp lớn bằng thủy tinh, xếp qua xếp lại, tráo đổi vị trí của chúng sẽ có một cái hộp lớn mới mẻ.

Tháng Ba. Thanh âm của từ này tự nó đã mang gió ấm của mùa xuân thực sự, của những mầm xanh bật nở, của hơi nắng nhắc nhở mùa hè đang sắp đến.

Hà Nội mùa này rất nhiều sắc thái cây cỏ. Chỉ một đoạn đường Thanh Niên mà có đủ sắc lục sẫm của những loại cây quanh năm không thay lá, màu xanh non sáng rực bất ngờ của đám lá mới, màu nâu gầy guộc của những cành đông ra chồi muộn, màu trắng trong veo như một giấc mơ của những tán hoa sưa và sắc dịu dàng của hoa ban tím.

Hai mẹ con đứng bên khung cửa sổ mở rộng, nhìn ra Hồ Tây và trò chuyện như một đôi bạn thân. Xa tít bờ bên kia là công ty cũ của mẹ, phía này có một con tàu cũ đang đứng im. Mấy con chim nhỏ nhảy trên lan can ra chiều vui sướng.

Sáng nay nóng, chuẩn bị cho đợt gió mùa về ban trưa. Cửa sổ mở nên càng giữa buổi càng nóng và ẩm hơn. Tiếng nhạc không dứt cộng tiếng xe dưới đường khiến người ta đâm ra uể oải. Nhưng rồi trời xầm xì dần, rồi chỉ cần cơn gió mùa đông bắc thổi một lúc là thấy dễ thở hơn, không khí trở nên khô và dễ chịu, như là thay đổi hai bản nhạc. Hẳn là hoa sưa đang rơi như mưa trên những phố kia.

Trưa nay tụ tập ở nhà bạn. Thỉnh thoảng gặp nhau mới thấy thật sự nhiều thời gian đã trôi. Giữa mấy đứa bạn bè chúng mình đã chen thêm mấy đứa trẻ. Tới khi bọn trẻ ngủ trưa, không ầm ĩ nô đùa nữa mới trở về ngày xưa một chút, hồi bọn mình học hành ở nhà ấy thâu đêm, hồi chẳng bận gì cả nhưng vẫn tụ tập buôn chuyện. Như những màu sắc đã vẽ xong không pha lại được nữa, chỉ là nhớ êm êm thôi, mọi thứ bây giờ thật là khác.

Ánh sáng tháng Ba được lọc qua lần cửa chớp gỗ sơn trắng, hắt nhè nhẹ vào phòng. Lúc nào tôi cũng yêu thứ ánh sáng êm ái này.

Ông ngoại mất ngày mùng 4 Tết. Mẹ và cậu mợ chú dì đang ở quê hết cả, hai chị em tôi gọi cho nhau khóc chẳng nói được gì.

Mấy chục năm rồi chúng tôi quen có ông bà ở quê. Bà hay ngồi trong nhà, cái giường của bà thơm thơm, lỉnh kỉnh mấy thứ khăn vấn, kẹp tóc, cái hòm của bà đầy bánh kẹo để dành. Ông lúc nào cũng thấy lúi húi ở vườn, hay xắn quần lội cầu ao, hoặc đạp xe đi phát lương cho các cụ hưu trí. Ông bà gốc nông dân chân chất, suy nghĩ quanh quẩn chỉ con cháu, họ hàng, láng giềng, tiền nong, nhưng ông bà rất thương con cháu theo kiểu của mình. Thằng cháu nội lớn đùng đi ra nắng vẫn bị bà nhắc đội mũ. Bà xuýt xoa thương mẹ tôi vất vả, hay dúi cho vài trăm nghìn mà với người ở quê là to lắm. Ông thì hay kể chuyện ngày xưa, hồi ông đi bộ đội thiếu thốn trăm bề, hồi ông đạp xe chở gạo ra tiếp tế cho mẹ tôi đang học tận Hà Nội. Lần nào về cũng sẽ có một buổi tối tôi ngồi cạnh ông hầu chuyện. Lần nào ông cũng kể về “cái Tùng Cương” nó chế bài thơ: “Con chim nó hót trên cành – Nó kêu vất vả cái ngành giao thông – Nó kêu em bé rất ngoan – Để ông xuống huyện mua giò em ăn”, chuyện “cái Tùng Ngọc” sinh vào giao thừa ở trạm y tế xã, “cái Huyền” cai sữa bố mẹ gửi về cho ông chăm. Mà lần nào nghe cũng thích.

Có điều khi có gia đình rồi, chúng tôi chỉ đi về trong ngày, cứ vội vội vàng vàng, mải lo cho bọn trẻ mà chẳng mấy chốc đã đến lúc lên xe về. Thế là chúng tôi không gần ông như trước nữa. Vậy đấy. Vẫn biết khi yêu ai hãy tận dụng từng giờ bên người đó, mà lấn bấn tôi vẫn quên mất, vẫn quen luôn có ông bà ở đó. Bây giờ tiếc nuối cũng muộn rồi.

Ông cả đời vất vả, việc vườn tược, việc làng xóm, nhất là việc chăm bà tôi sức yếu chỉ quanh quẩn trong nhà. Ông chăm bà từng li từng tí, không nề hà việc gì cả. Đến khi bà mất, ông cũng chưa được nghỉ ngơi mà lại mắc bệnh hiểm nghèo. Bệnh tật đúng là chẳng chừa ai. Ông sống điều độ, khỏe mạnh, tám chục năm luôn chân luôn tay làm việc, thế mà cái bệnh nan y bỗng nhiên lại tới hành ông.

Ông mất. Ngôi nhà không có bóng dáng ông đã khác hẳn. Không còn gọn gàng tinh tươm nữa. Vắng mùi thuốc lào. Vắng tiếng ông quen thuộc. Chỉ còn cái áo khoác màu bộ đội của ông treo cạnh cửa sổ. Không có ông bà, nơi này không còn giống quê ngoại chúng tôi quen về nữa.

Buổi sáng ngày đưa ông đi, trời mưa phùn ướt sân, ướt con đường dài đằng đẵng ra nghĩa trang làng. Mẹ khóc, cậu khóc, dì khóc. Nỗi đau xót lớn nhất đời là khi mồ côi. Cơn mơ sợ hãi nhất thời thơ ấu là không còn thấy cha mẹ ở bên nữa.

Và sợi dây thắm thiết cuối cùng nối tôi với quê ngoại cũng đã ngắt lìa.

Nghĩa là Tết đến gần lắm rồi. Nghĩ đến Tết tôi thấy ngại vô cùng. Tôi lười, ưa hưởng thụ và rất ngại đám đông. Tôi không thích những ngày dài cắm mặt vào bếp chuẩn bị các món ăn cho mấy ngày Tết. Tôi ngại nhà đông người, rót nước, rửa chén, rồi lại rót nước, rửa chén mấy ngày liền. Ngại những bữa ăn tất niên và tân niên mà mình luôn phải rửa bát. Tôi không thích nhìn thấy những hộp bánh kẹo giông giống nhau ở mỗi nhà, đặc biệt nếu nhìn thấy mứt thì ngấy không muốn nhìn lại luôn. Tôi thích như hồi bé hai chị em được dậy muộn và ngủ muộn, tích trữ lương thực để ăn rả rích, nằm dài đọc sách cả ngày, được tiền mừng tuổi đếm đi đếm lại. Tôi ngại khi thấy những người thường ngày chẳng ưa gì nhau, đến Tết lại xúng xính chúc nhau những điều tốt đẹp. Tóm lại, khi lớn lên thì dịp Tết với tôi dường như trở nên cũ kỹ, nhàm chán và áp lực.

Nhưng, sáng nay đi làm thấy người ta bán hoa đào, thì cảm giác hào hứng với Tết lại trở về. Năm nay hoa đào xuống phố muộn, hình như do trời lạnh và cũng do kinh tế khó khăn, mọi người chờ thưởng rồi mới có tiền sắm Tết. Dù gì đi nữa, cái màu hồng rưng rưng quen thuộc cũng đã về.

Ngày Tết đường phố lúc nào cũng đông bất kể giờ giấc, mọi người nháo nhác thấy rõ. Chính vì thế mới thấy được sự khác biệt giữa trước Tết và ngày đầu năm mới. Sớm mùng Một đường phố vắng tanh, quang đãng, thanh bình như trong những bức ảnh Hà Nội cũ. Bận rộn tíu tít trước Tết mới thấy quý cái thở phào nhẹ nhõm vào chiều Ba mươi khi đã xong hết hàng trăm việc có tên cũng như không tên. Nhớ nhung thuở bé sung sướng mới thấy giờ mình đầy trách nhiệm và lớn thế nào.

Ngày Tết, tôi hạnh phúc nhất là khi có bố mẹ. Ngày xưa sáng mùng Một bố mẹ luôn dậy sớm hơn bọn tôi, ngồi đợi dưới nhà. Khi hai chị em xuống, bố sẽ mừng tuổi, khoản lì xì đầu tiên trong năm mới của hai chị em. Cả nhà cùng ngồi xem chương trình Tết, bọn tôi luôn ghi lại lịch phim ảnh để lúc nào không đọc sách hay ngủ thì xem phim. Bây giờ có gia đình, tôi đón giao thừa và sáng mùng Một với bố mẹ chồng. Về đây tôi mới không đi chơi cùng bạn bè đêm giao thừa nữa mà tham gia thắp hương, đứng xuýt xoa trong cái lạnh căm căm dày đặc hương trầm, mắt cay xè vì thức khuya và nghe tiếng pháo hoa xì – đùng xa xa. Rồi sau đó bố hạ con gà luộc xuống, cả nhà xé ăn với uống rượu vang. Rồi sáng sớm chúng tôi mừng tuổi ông bà, ông bà mừng tuổi cháu nội. Tôi rất thích không khí này. Bố mẹ tôi rất ít biểu lộ tình cảm bằng lời nói, ngược với bố mẹ chồng. Tôi thấy quen và thích cách có thể nói ra dễ dàng: “Bố yêu con”, “Mẹ yêu con”, “Cảm ơn con” vì những giây phút đó rất tình cảm.

Tết có nhiều thứ đáng chán, nhưng luôn được bù lại bằng đêm giao thừa với sáng mùng Một, và bây giờ là bằng cả những giờ nghỉ ngơi bên con trai. Thế mà tôi lại quên mất, lại chán ngán cho đến khi gặp cái xe đạp hồng rực màu hoa đào này.

Mãi bây giờ tôi mới đọc “Ông già và biển cả”, và choáng ngợp. Bởi sự hùng vĩ kỳ diệu của tự nhiên đã được diễn tả thành lời. Có lẽ không bao giờ tôi có thể quên cái ấn tượng trước cảnh con cá kiếm kiêu hùng “mang trong mình cái chết, phóng vút lên khỏi mặt nước phô hết tầm vóc khổng lồ, vẻ đẹp và sức lực”.

Tôi đọc cuốn này sau khi xem phim “Cuộc đời của Pi” 1 tuần. Không bàn về những điều khác thì bộ phim cũng có những cảnh biển xúc động, lúc đẹp đẽ lúc khắc nghiệt. Có mặt biển mênh mông dưới vòm trời sao trĩu nặng và có bão tố nổi cơn thịnh nộ mà con người không thể chống đỡ nổi.

Lúc nào tôi cũng yêu biển. Tôi có thể đứng ngắm mãi màu lam sẫm trải ra mênh mông kia, những khối ánh sáng thay đổi theo mặt trời, đứng mãi, nhắm mắt mà nghe tiếng ầm ào sâu thẳm và hít thở hương vị mặn chát, đón những bụi nước li ti phả vào mặt từ những con sóng vỗ bờ. Có một lần tôi dậy thật sớm, ngồi co ro trong bóng tối chờ mặt trời mọc. Bãi biển vắng tanh nhưng những con tàu đánh cá lại đang làm việc rất hối hả, ánh đèn thay nhau lóe lên trên nền xanh sẫm. Bắt đầu trên đường chân trời là một chấm tròn sáng rực, nhỏ nhoi trong nháy mắt rồi thình lình kéo dài thành muôn vàn vệt sáng. Biển đã thức dậy. Bao nhiêu nghìn năm rồi, vẫn là sóng, nước, gió, cát, biển vẫn vẹn nguyên vẻ đẹp giản dị mà vĩ đại ấy, giữ trong lòng sâu cả nỗi dịu dàng lẫn những cơn bão cuồng loạn.