Archive

Yêu

Thế là đã 2 tuần kể từ khi chúng tôi dọn sang nơi ở mới. Bây giờ cái sofa mới đã có các vết ố Sao Nhỏ bôi ra, tôi tạm thời hài lòng với “trang thiết bị” khu bếp, khu để máy giặt đã đầy mùi xà phòng. Và như một người nội trợ đích thực, tôi quan tâm đến những cái nhỏ li ti lít tít và có cảm xúc với những điều tưởng như vô nghĩa. Tôi có thể sung sướng vì cho quần áo vào máy giặt mà vẫn kịp đi làm đúng giờ, ngắm nhìn âu yếm cái bếp sau khi đã dọn dẹp xong, hay lo lắng cho miếng súp lơ để hơi lâu trong tủ lạnh. Tôi đã rút ra được kinh nghiệm nấu bao nhiêu gạo cho bữa chiều, vì mới tối qua lấy thiếu một chút là đã hết cơm mang đi cho trưa nay. Thế mới hiểu ngày trước tôi hay cằn nhằn mẹ cứ lo lắng quá cho bếp núc, giờ tôi bắt đầu thấy bóng dáng của mẹ trong tôi rồi:D

Đằng sau khu nhà mới của tôi có cái đầm. Cái đầm bé và xấu, nhưng đêm đến, thay vì tiếng xe máy ngoài đường, tiếng ti vi hàng xóm, tôi được nghe ếch nhái kêu rỉ rả, và sáng sớm là tiếng gà gáy ò ó o, âm thanh tôi chỉ nghe thấy khi về quê ông bà. Cả khu đầm leo lét ít ánh sáng rất yếu ớt, phía xa mới thấy ánh đèn đô thị, nên mắt được một khoảng nghỉ rộng. Từ hôm về đây, thói quen của Sao Nhỏ khi thức dậy là kéo rèm ngó xem ô tô, máy xúc dậy chưa và trước khi đi ngủ là xem các bạn đang về nhà, khung cảnh rất sinh động.

Khu này chưa có nhiều nhà ở. Ban ngày ồn ào vì các hộ khác đang sửa sang chuẩn bị dọn đến. Tối đến áng chừng chỉ có khoảng hai chục khung cửa sổ sáng đèn. Muỗi nhiều, dù ở tầng 12 vẫn thấy mấy con lởn vởn gian xảo trong nhà. Chúng nó bay cả đàn trong thang máy, chắc nhờ cách di chuyển đó mà bọn chúng lên tới tầng cao này sinh con đẻ cái. Nhưng nhờ ít người mà buổi tối chúng tôi được hưởng cái yên tĩnh hiếm có khi sống ở các khu chung cư.

Thang máy vắng, hành lang đầy bụi, phần lớn cánh cửa đóng im ỉm. Nhưng trong đống nhà cửa ngổn ngang đấy có tổ ấm của tôi, nơi mà lúc nào tôi mở cửa ra cũng thấy ùa tới cảm giác thân thiết.

Ngày một em bé bắt đầu bước đi thật là kỳ diệu.

Đã gần 2 năm rồi, nhưng mẹ vẫn nhớ lúc Sao Nhỏ đi từ đầu đến cuối giường, chuyển từ bố sang mẹ rồi ngược lại. Bước chân con non nớt liêu xiêu nhưng vẫn đi hết chiều dài cái giường, mặt toe toét cười. Rồi một ngày đẹp trời, con tự tin lũn cũn trong nhà, chính thức khám phá cuộc sống theo chiều thẳng đứng:D

Hôm qua em Suri cũng bắt đầu đi những đoạn dài. Cũng cái dáng nghiêng ngả, hai chân mũm mĩm và cái mặt hớn hở ấy. Cả sức nặng bé bỏng khi em nhao vào tay mẹ, niềm vui ngây thơ và mùi thơm tho ấy cũng giống con, làm mẹ nhớ Sao Nhỏ bé bỏng của mẹ hồi xưa quá.

Chỉ là một em bé tí tẹo biết đi, mà cả thế giới như thay đổi.

Schoolbag in hand, she leaves home in the early morning
Waving goodbye with an absent-minded smile
I watch her go with a surge of that well known sadness
And I have to sit down for a while
The feeling that I’m losing her forever

Trong 10 bài hát quốc tế hay nhất về mẹ mà tôi xem sáng nay, thì bài hát của ABBA này làm tôi xúc động nhất. Có thể vì tôi đọc nó vào đúng thời điểm tôi đang quá suy nghĩ về vấn đề con cái. Hình ảnh mang ba lô rời nhà vào buổi sáng, vẫy tay chào tạm biệt đúng là Sao Nhỏ hàng ngày đến trường. Mặc dù bây giờ con còn bé bỏng nhưng chắc chắn sẽ có một ngày tôi biết đến cảm giác thấy con lớn khôn và dần xa rời vòng tay bố mẹ. Một ngày nào đó sẽ là cái vẫy tay tạm biệt để con bước ra thế giới đã trở nên mênh mông của con.

Ông bạn vừa hỏi, dạo này có viết lách gì không. Tôi giật mình. Nghe từ “viết lách” quen thuộc quá. Nó nhắc nhở một thú vui mà tôi bỏ quên bao lâu nay. Thậm chí trước đây tôi còn nghĩ mình sẽ viết mãi, rồi về già còn viết hồi ký nữa.

Thôi thì viết về tháng Hai.

Hà Nội đang mùa xuân. Trời xuân thất thường, lúc nóng lúc lạnh, lúc khô ráo lúc ẩm ướt. Lúc choàng thật nhiều khăn nhiều áo, lúc lại vội vàng tìm cái áo lỡ tay. Ra Tết rồi không sợ lạnh cóng nữa, nhưng phải cẩn thận, hôm nay ẩm ướt nhưng mai vẫn có thể hanh khô không hồng nổi tay nữa.

Tháng này tôi gặp nhiều sinh nhật. Ở công ty cũng nhiều rồi, mà sinh nhật người thân cũng có. Sinh nhật tôi ở trong Tết, nên tôi đã kỉ niệm tuổi 31 chung với 1 bạn sinh tháng 2 ở công ty. Năm nay có bánh ga tô, nhưng tôi vẫn thấy nhẹ bẫng. Bỗng nhiên tôi thấy thương thương cái ngày quan trọng này của mình, tôi hờ hững với nó quá. Với tôi, bước sang tuổi mới không cần thiết là một ngày để tổ chức kỷ niệm, nhưng với mẹ thì đó là ngày con gái mẹ lớn thêm chút nữa. Có thể mẹ lại hình dung cái ngày trở dạ sinh ra tôi, đứa con đầu lòng của mẹ, trong một đêm giáp Tết, những chi tiết mà mẹ vẫn kể lại rõ ràng như chỉ mới đây thôi. Khi có con rồi tôi mới biết cái cảm giác nhớ lại lúc mình sinh con, âu yếm biết nhường nào.

May sao tôi vẫn có quà. Mẹ bảo: “Chúc mừng sinh nhật con gái”. Những trái tim và màu xanh lá cây ưa thích. Quà của “em” bạn thân không bao giờ lỡ sinh nhật tôi. Hộp socola ấy để dành cho tớ. Những lời chúc mừng. Giọng nói phấn khích và miệng cười toe toét của Sao Nhỏ: “Chúc mừng sinh nhật mẹ ạ” – con đã dự nhiều sinh nhật, nhưng vẫn thích thú với sinh nhật mẹ và nhắc đi nhắc lại lời chúc mừng của mình.

Sinh nhật ấy. Hai đứa có một buổi chiều, nằm ườn buôn chuyện thì ít mà vùng dậy vì hai anh bạn nhỏ cần ăn ngủ tè ị thì nhiều, nhưng tớ vẫn có cảm giác êm ả được ở bên ấy. Giá như bọn mình không cùng ôm những bầu tâm sự thì buổi chiều hôm ấy thật tuyệt vời. Năm nay có lẽ sinh nhật ấy không vui, nhưng tớ vẫn hy vọng ấy sẽ có tuổi mới gặp nhiều điều tốt đẹp. Tớ vừa nhìn thấy ảnh một cô bạn trông đang cực kỳ hạnh phúc  với chú thích: “Hạnh phúc mong manh lắm, nên tôi phải ghi nhớ và trân trọng từng giây phút này”. Nhiều thứ đến khi đánh mất rồi mới biết nó quý giá với mình đến chừng nào. Có nhiều điều như thế mà tớ muốn nói với ấy, những điều người ta đã nói đi nói lại đến mòn mỏi, nhưng tớ vẫn thấy nó đúng. Cầu mong ấy sáng suốt và mạnh mẽ vượt qua lúc khó khăn này.

Sinh nhật anh trai. Mà gần 6 năm rồi không gặp và cũng chưa bao giờ tôi dự sinh nhật anh, nhưng tôi vẫn nhớ.

Tháng này Nghé ọ tròn 3 tuổi. Thế là bạn đã cán cái mốc 3 năm đầu tiên của cuộc đời. Chúc con luôn mạnh khỏe, tươi vui, và sang tuổi mới lập nhiều “chiến công siêu nhân” mới. Tối qua dự sinh nhật bạn Nghé mà chị Cún có vẻ là người vui nhất vì cô thấy chị cười nhiều nhất. Bạn Sao Nhỏ vui nhì vì gặp thêm bao nhiêu là bạn ô tô mới. Ô tô của Nghé nhiều và đẹp thật, lại có nhiều cái to đùng to đoàng nữa.

2 ngày nữa là sinh nhật bố. Trên bàn nhà mình sẽ có một lọ hoa tươi mà mẹ yêu thương bày lên, không bao giờ sai hẹn.

Cái tháng này nửa lạnh lẽo mây mù nửa ấm áp, lộn xộn và ngắn ngủi như một câu chuyện dở dang, nhưng may lại có những ngày kỉ niệm.

 

 

Một ngày rét. Bỗng nhiên tôi rất nhớ bản Polonaise của Oginski và tìm nghe nó trên youtube. Như mọi khi, tiếng violon đầu tiên cất lên đã làm tôi rưng rưng. Cũng một mùa đông của nhiều năm trước, lần đầu tôi nghe bản nhạc này trong một băng cassette.Giữa rất nhiều bản nhạc tuyệt vời khác, tôi vẫn nhớ tôi thích Polonaise đến thế nào.

Bố từng bảo, hồi xưa anh trai tôi chơi Polonaise bằng arcordeon.

Mỗi một chi tiết đơn giản của quá khứ đều có thể ẩn chứa rất nhiều điều. Bố không phải là người nói nhiều. Giờ tôi nghĩ rằng, nếu suy nghĩ của bố lúc đó được viết ra cho tôi, có thể bố sẽ nói về tuổi thơ của các anh tôi, tuổi thơ tươi đẹp như của bao đứa trẻ khác, về tình yêu thương của bố dành cho các anh, niềm tự hào mà nhiều khi bố bộc lộ ra về các anh. Vì xa cách về nhiều thứ mà tôi rất ít dịp gặp các anh mình, và thế là có những máu mủ thân thiết như thế lại thành ra những cuộc đời cách biệt.

Bố thích nhạc Trịnh, nhạc tiền chiến và nhạc cổ điển. Lúc bố bệnh nặng lắm rồi, không còn thấy nét vui cười quent thuộc thấp thoáng nữa, nhưng có một buổi sáng tôi xuống nhà, bố kể ti vi vừa chiếu một cậu người Mỹ hát nhạc Trịnh. Trông bố nhẹ nhõm hơn. Hồi xưa bố hay hát rất nhiều bài, với tôi hồi bé thì bố hát hay lắm, không hiểu sao mẹ cứ chê. Có những bài không bao giờ tôi nghe thấy ở đâu như chàng nhạc sĩ đi tìm Xulico của chàng mất tích trong chiến tranh, hay một tối mùa đông có cô gái nhảy xoay tròn. Bố hát bài gì là chúng tôi thích bài đấy. Như “Giọt mưa thu” buồn thê thiết vậy mà tôi tám chin tuổi đã thích rồi, “Sơn Ca 7” thì nghe từ bé đến lớn đến mòn cả băng.

Polonaise trên youtube rất ít, nhưng có cả arcodeon, cả piano. Một bác Ba Lan béo ú, có hàng ria đậm đặc trưng chơi rất khỏe khoắn. Một cụ già kéo violon thì chậm vô cùng. Nhưng tôi đều thích. Chỉ tìm mãi không thấy version chơi êm ái tôi nghe được hồi xưa.

Trời nhiều mây và mát rượi, thậm chí sáng đi xe ngoài đường còn hơi se lạnh nữa. Cả ngày nghe nhạc Phú Quang. Lâu lắm mới nghe lại, dễ chịu quá. Có một bản nhạc “Câu chuyện tình yêu”, Trinh Hương chơi cùng giàn nhạc giao hưởng. Ảnh Phú Quang cùng cô con gái hồi còn bé xíu hiện lên, với bàn tay to lớn nắm bàn tay bụ bẫm bé bỏng của con. Tôi nhớ quá cái cảm giác có bố ở trên đời.

Trong khi đó cô bé bên cạnh mời mình nghe Lady Gaga. Cách nhau có 3 tuổi mà như cả một thế hệ vậy.

Chiều rồi, vẫn nhiều mây và vẫn mát.

Nhưng không phải mùa thu, mùa thu trời phải cao vời vợi kia.

Ấy ở xa, mãi mới về đây buôn chuyện với tớ. Thật là vui vì lại được nói chuyện thoải mái, từ công việc đến gia đình, đến thời trang, cả chính trị và xã hội nữa J Nói chuyện vô tư, chẳng phải giữ kẽ gì cả. Tớ rất vui. Bạn bè quan trọng như vậy đấy.

Cảm giác đầu tiên khi gặp lại ấy, hình như ấy vẫn như mấy năm trước.  Nhưng dần dần tớ lại thấy ấy có thay đổi, có vẻ chín chắn hơn. Ồ, ai mà chẳng thay đổi. Tớ cũng có suy nghĩ đó khi gặp lại những người bạn cũ cấp 3 và đại học. Mọi người dường như vẫn dáng vẻ, giọng nói và điệu cười ngày xưa, ngồi với nhau vẫn không khí vui vẻ cũ, nhưng cuộc sống khác biệt cũng đã ghi dấu lên từng người.

Hình như tớ đang nói đến một điều hiển nhiên. Chì là có những người bạn lâu ngày mới gặp, sự thay đổi đó rõ ràng hơn đôi chút. Tớ từng suy nghĩ về điêu đó mà vẫn ngạc nhiên. Liệu cái vẻ ngoài do cuộc sống tác động lên đó, nó chiếm bao nhiêu phần trăm cái vẻ ngoài của chúng ta, liệu cái tính cách “trời sinh” có khác đi chút nào không nhỉ? Hay là bản chất không đổi, chỉ đổi thay cái thái độ thôi?

Tớ chợt nhớ vợ chồng tớ đã từng lập kế hoạch mỗi tuần gặp một người bạn cũ, vì nhớ bạn bè kinh khủng, mà cũng muốn được gặp gỡ chia sẻ về cuộc sống. Chắc phải khởi động lại kế hoạch đó. Nếu không chỉ bẵng đi không cố gắng một thời gian là đã lỡ đi bao nhiêu thay đổi. Chẳng phải để biết, mà cảm giác chia sẻ với bạn hiền thật sự rất dễ chịu.

Hôm mẹ gọi điện cho tôi báo tin bà ngoại mất, mẹ khóc. Về quê, mẹ ngồi bên hình hài đang nằm im lìm của bà, đặt tay lên tay bà, khóc lặng lẽ. Bà nằm như đang ngủ, vẫn bé nhỏ thế, vẫn cái khăn trùm đầu quen thuộc, nhưng thân thể đã lạnh lẽo rồi.

Bà yêu các cháu. Ngày bé tôi từng về quê 4 tháng và được bà chăm sóc, bà dạy đọc chữ, bà dạy xem đồng hồ, bà mắng mỏ không cho nghịch dại. Sau này lúc nào bà cũng lo mẹ con tôi không đủ ăn, dấm dúi cho vài trăm nghìn, số tiền đối với bà là to lắm. Cho nên dù bà yêu cháu đích tôn của bà hơn gấp 10 lần, nhưng chúng tôi – những đứa cháu gái ngoại, vẫn yêu bà lắm.

Tôi thích cái mùi thơm đặc trưng rất bà ngoại tỏa ra từ người bà và mái tóc bà. Tôi thích lẩn mẩn chải tóc, bóp chân bóp tay cho bà, gội đầu bằng bồ kết, hoa bưởi và hương nhu cho bà. Gội đầu cho bà ngoại thường vào buổi chiều mát. Hai bà cháu ngồi bằng hai cái ghế gỗ nhỏ xíu ở sân hay ở cầu ao. Bà rũ tóc vào cái chậu nhôm đã cũ, cạnh đó là một xô nước mưa và xô nước nóng đun lá gội đầu của bà. Tóc bà dài, mượt, chưa bạc hết, những sợi bạc thì trắng tinh. Mẹ kể hồi trẻ tóc bà đẹp lắm, còn dày và đen nhưng nhức. Hương lá, hương cái cầu ao và hương thơm của những buổi chiều mát thấm sâu vào trí nhớ của tôi, chỉ cần nhắm mắt tĩnh tâm một chút là tôi lại như cảm thấy được.

Bây giờ chỉ sợ mùi thơm của bà không còn lưu lại căn nhà nữa. Mùi thơm máu thịt mà tôi thích hít hà, giống như mùi bố mùi mẹ, những mùi hương gắn liền với cảm giác âu yếm yêu thương.

Mẹ về với bà, chắc mẹ lại khóc. Chẳng gì làm nguôi được nỗi mất mát ấy.

Cô cháu gái tròn 4 tháng rồi. Bác thích gọi “Con gái ơi, con gái của bác ơi”. Từ lúc con còn bé tí ti, bây giờ con nghe bác gọi đã toét miệng cười và đạp chân đạp tay muốn theo bác.

Đúng là con gái có khác. Suri dịu dàng hơn Sao Nhỏ nhiều (trừ những lúc gắt ngủ), và ngoan hơn, trộm vía. Con có thể nằm một chỗ nhìn ngó xung quanh với vẻ mặt hiền lành, để người lớn xung quanh làm được việc riêng. Trong khi anh Sao Nhỏ thì theo bác nhớ, từ khi bác sinh ra anh ấy, chưa có lúc nào thảnh thơi được như thế. Mãi bây giờ anh ấy hơi lớn lớn có thể chơi được một mình thì bác có thể đọc sách 1 chút, nhưng chỉ 10 phút là cùng thôi.

Con gái cười cũng lỏn lẻn hơn, mà tươi ơi là tươi. Mắt con tròn xoe như hạt nhãn, to hơn cả mắt anh Sao Nhỏ bây giờ. Mùi thơm của con thuần hơn, mùi con ị con tè cũng thơm kia. Bác thích bế ẵm, hít hà con, mỗi tội anh Sao Nhỏ ghen quá, chẳng khi nào được lâu.

Nhìn con gái lớn lên, từng bước lặp lại đoạn đường của Sao Nhỏ 2 năm trước, nhiều lúc bác cảm động ứa nước mắt. Nuôi nấng mỗi em bé là cả một đoạn đường chông gai. Nhưng nhìn các em bé thay đổi từng ngày từng tuần lại là hạnh phúc chằng gì so sánh được. Bác mơ ước sau này con lớn hơn chút nữa, bác sẽ “mượn” con về, mỗi tháng vài ngày, để bác cùng con nhặt rau nhặt hoa, để bác chải tóc cho con, diện váy đẹp cho con, khác với anh Sao Nhỏ chỉ ô tô với leo trèo.

Cái nắm tay của con nắm chặt ngón tay bác, vẫn còn bé tí ti. Nhưng con cười ngày càng tươi hơn, “nói” nhiều hơn, ngày càng đáng yêu hơn.