Để tới được Casablanca, Maroc, chúng tôi phải trải qua 2 chuyến bay, mỗi chuyến gần 8 tiếng, transit ở Doha – Qatar.

Xuất phát từ SG 1 buổi chiều giông, gió rất mạnh mà chỉ mưa chút xíu.

Hãng bay là Royal Air Maroc, nhưng đi tìm mỏi mắt ko thấy counter của họ ở sân bay. Hoá ra từ SG đến Doha bọn tôi sẽ bay ké Qatar Airlines. Tiếp viên của Qatar Airlines đẹp hết hồn, nhất là tiếp viên nam, nhìn như hoàng tử Ả rập vậy. Có 1 anh cứ như sinh ra để làm thiên thần, đẹp trai, tóc vàng, hỏi hành khách ăn gì đều cúi xuống, hay nhỏm gối thấp bên cạnh khách, hỏi han rất chân tình tha thiết. Tôi ko ăn tối nên “thiên thần” càng quan tâm, đi rồi lát sau còn quay lại hỏi có cần giúp gì ko 😀 Lượt bay này coi như ko mệt 😀

Transit Doha, lúc tới nơi khoảng 11h30 giờ địa phương. Tôi ngủ lơ mơ nghe nhiệt độ ngoài trời là 19 độ C, nhưng bước xuống khỏi máy bay, gió nóng, dù đang buổi đêm, tạt vào mặt. Chắc cỡ 49 độ 😂 Gặp gỡ vội vàng, chỉ thấy sân bay rộng, sạch, hết sức yên tĩnh. Hành khách có nhiều người Ả rập mặc áo choàng trắng, khăn trắng, nhiều người da đen. Bọn tôi đã bắt đầu đến xứ sở khác 🙂

Từ Doha đi Casablanca ko còn hành khách người Việt, trừ đoàn “Ba con mèo khùng”. Máy bay Boeing 787 mà sao thấy nhỏ xíu. Nhạc trên máy bay chắc là 1 thể loại nhạc dân tộc của Maroc. Tiếp viên người bản xứ, nét mặt rất đặc trưng. Tiếp viên nói bằng tiếng Maroc, lùng bùng gì đó, rồi mới đến tiếng Anh và tiếng Pháp. Tiếng Anh của họ khó nghe, nhưng tiếng Pháp rất du dương.

Khoảng 3-4h sáng đã thấy bình minh ngoài cửa sổ. Chân trời màu cam, nền trời xanh đậm, rất giống bình minh trên máy bay hôm tôi tới Úc.

Đồ ăn bắt đầu có vị Maroc, đậm mùi hạt thì là. Khá ngon. Sữa chua ko đường, còn mứt, bánh ngọt thì siêu ngọt.

Chúng tôi đến nơi lúc 6h50 sáng. Nhiệt độ lần này đúng 19 độ, trời trong xanh, mát mẻ. Không thể tin được là đang ở châu Phi 😮

Hôm nay tôi từ công ty về muộn 1 tiếng. Trời chưa tối hẳn. Tôi đang vội bước ra khỏi sảnh để lên taxi, thì bỗng nhận ra gió đang thổi tơi bời. Sài Gòn có rất nhiều những ngày gió như tối nay, cây cối ngả nghiêng, lá bay rợp một quãng đường.

Mỗi lần như vậy, tôi lại thấy lòng mình tràn ngập một nỗi buồn vô cớ. Tôi không có kỷ niệm nào sâu sắc, cũng không nhớ những giây phút đặc biệt gắn với gió, nhưng dường như từ một ngày xa xôi nào đó, tôi đã đi trong cơn gió mạnh như thế này, trời đẹp về chiều trong trẻo như thế này. Một mối đồng cảm rộng lớn, quen thuộc, xưa cũ đang bao bọc vỗ về tôi. Như một người bạn chung thủy, đôi lúc đến bên tôi, tôi và người bạn đó mỗi người ôm một mối muộn phiền, đang yêu hay đang lạc lối, nhưng đơn giản là bước đi bên tôi, hào hiệp và phóng khoáng.

“ Và em vẫn buồn khi lá rơi”.

Tháng này có sinh nhật bố yêu quý của chúng tôi. Ngày xưa là trong nhà sẽ có hoa cúc vàng và kem caramel. Năm nào cũng thế, trong mỗi sinh nhật của bố, mẹ, của chị, của em. Màu vàng hiền lành vui vẻ ấy, và mùi thơm của trứng, sữa, đường thắng, theo tôi mãi đến bây giờ không phai.

Mọi ký ức về bố vẫn hết sức rõ ràng với tôi. Nét mặt, dáng người, đôi mắt đẹp của bố, mái tóc gợn sóng tự nhiên, giọng nói, mùi thơm, hơi ấm, vẻ thanh nhã và trầm tĩnh, … hết thảy tôi đều không quên.  Vui nhất là lúc bố bày những trò nghịch ngợm, hát chế, đọc thơ xuyên tạc, giơ hai cánh tay gầy gò lên làm bộ cơ bắp, cự nự với mẹ về việc có phải rửa chân trước khi đi ngủ hay không. Chúng tôi đã có những buổi chiều, buổi sáng, những tối mùa hè mất điện thật hạnh phúc. Không biết làm sao tôi lại nhớ được có lần bố đèo tôi bằng xe đạp từ Hà Nội về Hải Phòng. Đường vắng, nắng chang chang. Bố hái cho tôi một cái lá sen, và cô bé tôi cầm cái ô xanh mát đó ngồi sau lưng bố. Tôi còn nhớ mùa hè trước khi vào lớp Một, tôi về ở với ông bà ngoại gần 4 tháng. Ngày bố về đón, giọng bố vang lên giữa mọi người rất thanh, rất hay. Tôi nhớ y nguyên cái cặp màu nâu hơi vuông bố mua cho để bắt đầu đi học. Nhớ bố ngồi cạnh tôi trong buổi khai giảng đầu tiên. Những buổi bố dắt đi mua sách làm phần thưởng cuối năm. Nhớ bố đèo tôi bằng cái xe 82 đi thi đại học.

Và luôn luôn ở trong trí nhớ của tôi, tách rời với những hạnh phúc đó, và luôn làm tôi không hiểu vì sao nó lại diễn ra, là những năm cuối cùng, tôi nhớ tóc bố bạc trắng, bố cắn răng chịu đựng cơn đau từng giờ, và bàn tay bố mất dần hơi ấm ra sao.

Khi có con rồi, tôi càng nhớ bố. Đôi lúc nhìn con, nhận ra con lớn lên, đánh dấu những mốc trưởng thành của con, tôi lại nhớ những dấu mốc đó của chính mình, luôn có hình ảnh bố và mẹ bên cạnh. Nếu con trai tôi còn ông ngoại, con sẽ thích ông lắm, vì ông rất giỏi chơi với trẻ con và chó mèo. Bây giờ thỉnh thoảng kể chuyện của ông cho con nghe, con rất vui, cười rúc rích.

Hơn mười một năm rồi nhưng tôi vẫn mơ thấy bố. Trong những giấc mơ đó, tôi luôn thấy bố còn mạnh khỏe, cười nụ cười hóm hỉnh quen thuộc, trong ngôi nhà thơ bé quen thuộc của chúng tôi. Thậm chí tôi còn được nghe thấy tiếng bố, vẫn giọng nói trầm ấm ngày trước. Tháng Hai không có bố nữa, nhưng tôi biết mình vẫn có thể may mắn gặp lại bố một lúc nào đó, tóc còn muối tiêu, thật vui vẻ và khỏe mạnh.

Mỗi con người là một vũ trụ khác biệt. Mà một vũ trụ thôi đã quá mênh mông đối với tôi.

Khi gặp gỡ một ai đó, hay nhớ tới một người, hay chỉ là tình cờ nhìn thoáng qua ánh mắt người lạ trên đường, tôi không ngừng nghĩ rằng con người đó mang theo mình cuộc đời của họ, những suy nghĩ, mơ ước, những yêu thương hờn giận, những gánh nặng, những chiến thắng và thất bại mà có lẽ không ai biết tới. May ra, chỉ với trẻ con, khi cái vũ trụ đó vẫn còn nguyên sơ, là tôi còn cảm thấy được bình yên, không băn khoăn xao động. Bây giờ khi ở bên con trai mình, tôi có thể hiểu những rung động nhỏ xíu trong tình cảm của con, ý muốn của con, tôi thuộc những cử chỉ, ánh mắt, sắc thái giọng nói của con. Hiểu được thì có cảm giác bình yên, an tâm. Trong đời mình, tôi không thể hiểu ai hơn thế.

Vậy tôi đã biết được gì về con người?

Tôi biết điều giản dị và vĩ đại nhất, không thay đổi, là tình yêu thương của cha mẹ dành cho con cái. Vì tình yêu đó xuất phát từ bản năng, nên dù đôi khi bị che lấp bởi vô số bụi trần, thì bản chất nó vẫn thuần khiết. Nói một cách đơn giản,  là yêu ai đó hơn cả bản thân mình.

Những tình cảm khác của con người, đối với tôi đều quá phức tạp.  Mỗi tiếp xúc tạo nên tình cảm, đều như là sự va chạm giữa hai vũ trụ, không thể biết trước được kết quả. Và kết quả sẽ chẳng bao giờ giống nhau. Câu trả lời đúng với người này có thể sẽ hoàn toàn sai với người khác. Dù thấp hèn hay cao thượng, dù ám ảnh suốt đời hay dễ tan như khói,  ánh sáng và bóng tối từ những va chạm đó tạo nên những vết khắc trong lòng, những ký tự chính bản thân mỗi người cũng không hiểu hết.

Vì thế tôi đặc biệt bị thu hút bởi con người. Tôi thích tham gia vào những cuộc trò chuyện nhỏ, để thấy những lời nói, tiếng cười, sự quan tâm hay sao nhãng có tác động đến đâu vào không khí giữa mọi người và tâm trạng của từng người. Tôi không ngừng ngạc nhiên với không gian nhỏ chứa đựng năng lượng của những cuộc chuyện trò đó, không gian được tạo nên bởi tiếng nói, ánh mắt, mùi hương, những cảm xúc không bộc lộ ra nhưng vẫn lẩn quất trong các cử chỉ hay hơi thở, cách đứng cách ngồi. Nhiều lúc “không gian năng lượng” rõ ràng đến mức như có hình dáng và màu sắc thực sự, và nó còn lưu luyến lại bóng sáng mờ của nó ngay cả khi cuộc tiếp xúc đã chấm dứt. Nhớ tới một người, có lẽ là tôi hay nhớ tới năng lượng, dù là xấu hay tốt, mà người đó mang lại.

Và thực sự tôi vẫn chưa biết được nhiều về con người. Tôi có quá nhiều câu hỏi không thể trả lời. Và những ngạc nhiên bất tận. Có những lúc, như nhìn nước trôi qua kẽ ngón tay, tôi bất lực chứng kiến những hình dung của mình đang vỡ vụn về một điều nào đó.

Con trai tôi đang lớn dần lên, và tôi cũng sẽ dần dần mất đi cảm giác biết rõ hoàn toàn về một ai đó. Con sẽ lại là một vũ trụ mới, đầy yêu thương và đau khổ như mọi người lớn khác. Quá rộng lớn nên dù muốn cũng không để ai hiểu được mình.

Cây hoa nhỏ này, TA cho tôi hồi tháng 5. Lúc đó có 2 cây, một cây của TA hoa màu cam, cây của tôi chưa có hoa. Hoa cam nở rất rực rỡ, trong khi tôi đợi mãi đợi mãi không thấy cây của mình ra hoa. Phải đến 2 tháng sau, nó mới bắt đầu trổ những bông hoa màu hồng đỏ, và liên tiếp nở hoa cho đến bây giờ. Hết lớp này đến lớp khác, những bông hoa của nó không đẹp rực rỡ, không cầu kỳ diêm dúa, mà chỉ là những chấm màu giản dị, vui tươi, bền bỉ nở bung, héo tàn, rồi lại ra những nụ mới.

Chỉ cần làm tốt công việc của mình như cái cây nhỏ này, chẳng cần ai nghĩ ra sao, nhìn mình thế nào.

2017-10-13 12.08.46-2.jpg

Sau một giai đoạn ngắn vô cùng bướng bỉnh và hay hờn dỗi khoảng hồi Tết, thì từ mùa hè, anh bạn nhỏ của chúng tôi đã quay trở lại là một cậu bé vui vẻ, tình cảm, quan tâm đến người khác và hay xúc động thương ông bà, thương bố mẹ. Nếu mẹ còn đôi lúc quát con, thì ngược lại con không bao giờ cáu giận mẹ cả, mà sẽ tìm được cách nào đó xoa dịu mẹ. Lúc thì bằng một câu kể duyên dáng bắt đầu một chuyện gì đó, lúc thì bằng cái ôm cái thơm mẹ, lúc thì rơm rớm bảo mẹ đừng cáu con buồn. Lần nào mẹ cũng ân hận vô cùng vì đã cáu một bạn nhỏ đáng yêu đến thế, và giây phút làm lành mới hạnh phúc làm sao. Có một thời gian đến 2-3 tuần liền, anh bạn tối nào cũng loay hoay sắp xếp lại các chai lọ trên bàn vệ sinh cho mẹ, xoay từng thứ thật cẩn thận cho đẹp nhất có thể, rửa cho mẹ cái cốc nhỏ xíu mẹ hay dùng đựng sữa rửa mặt rồi tỉ mẩn lau khô. Tối nào bạn cũng viết lên cánh cửa bồn tắm đầy hơi nước: “Em bé yêu mẹ Cương”, những chữ in hoa viết cầu kỳ kiểu chữ ngày trước, rồi một hình mẹ Cương tóc dài hết bề ngang cánh cửa luôn. Bây giờ con quên mất việc dọn bàn, nhưng vẫn kiên trì tỏ tình với mẹ từng ngày. Con kiên nhẫn giải thích cho mẹ về những trò chơi ưa thích, hay những hình ảnh con tưởng tượng ra, cho đến khi mẹ hiểu mới thôi. Con rủ mẹ nhảy cùng, làm những động tác thật nhí nhố nhưng rất hết mình. Con đang học bài thì gọi mẹ vào rồi dẩu môi lên thơm hai má mẹ. Mẹ hay quên dây buộc tóc khắp nhà, con cứ thấy là lại cầm đến cho mẹ. Có sáng con ngủ dậy, mắt nhắm mắt mở đi ra phòng khách, nhưng tay đã cầm cái dây buộc tóc đưa mẹ rồi.

Cứ như thế, mỗi ngày của chúng tôi là những phút giây tràn ngập tình yêu. Ngày trước, khi con còn nhỏ xíu, tôi đã không biết được rằng, sẽ có rất nhiều ngày tháng sau này tôi được dựa dẫm vào tình yêu của con với mình, được học từ con sự kiên nhẫn, dịu dàng, tận tụy với những người mình yêu thương.

2017-07-17 19.07.29

Ông nội Sao Nhỏ vừa được về nhà sau gần 2 tháng nằm viện. Nhớ lại đợt vừa rồi tôi vẫn thấy thót tim. Có những ngày, nghe mọi người báo tin từ Hà Nội mà tôi lặng người, nước mắt chảy quanh. Cũng may lần này ông được an toàn. Càng lớn tôi càng thấy một ngày mạnh khỏe của các bố mẹ quý giá biết bao nhiêu.

Bố chồng tôi là một người tháo vát tiêu biểu của thế hệ trước. Ông từng học sỹ quan dù ở Liên Xô, sang Đức lao động xuất khẩu lăn lộn mấy năm, khi về nước thì làm ăn kinh doanh cho đến bây giờ. Ông vừa có sự kỷ luật của quân đội, ăn uống tập luyện rất điều độ, vừa có sự nhanh nhạy khôn khéo khi làm ăn của một tiểu thương, vừa không nề hà việc nhà việc cửa. Ông cũng có các thói xấu của thế hệ cũ, hút thuốc rất nhiều (nhưng khi cháu nội sắp ra đời thì ông đã bỏ thuốc), thích uống rượu đến say xỉn khi vui, hiếu thắng chẳng chịu thua ai.

Từ khi bố tôi mất, tôi chỉ còn nói tiếng gọi “bố” được với ông. Hai ông thật khác nhau, cũng chẳng trò chuyện được với nhau, nhưng dần dần, hơn tám năm nay, ông trở thành một “bố” thật sự và duy nhất còn lại của tôi.  Đặc biệt khi ông là ông nội tuyệt vời của Sao Nhỏ. Hai ông cháu là một đôi bạn thân thắm thiết, yêu thương gắn bó và đùa vui với nhau suốt ngày đêm không chán. Từ lần đầu tiên ông gọi em bé còn nằm trong bụng tôi là “Cái thằng Sao Nhỏ này”, mong đến lúc cháu đủ lớn để ông hãnh diện cho đứng tè trước cửa nhà, đến những ngày Sao Nhỏ còn bé xíu, trưa nào ông cũng về chuyện trò với cháu, đến lúc Sao Nhỏ đi học và chiều về được ông đón, tắm rửa, cho ăn uống. Giữa hai ông cháu có những câu chuyện riêng không ai hiểu được, những trò chơi chỉ có hai người tham gia. Ông dọa Sao Nhỏ biết bao nhiêu lần là lấy cái “roi gia bảo” ra xử lý khi cháu rất hư, nhưng cuối cùng Sao Nhỏ vẫn chưa từng một lần được nếm cái roi đó. Ông thương cháu và tận tụy chăm sóc cháu vô bờ bến. Tình yêu của ông với Sao Nhỏ là một trong những tình yêu vĩ đại tôi được chứng kiến trong đời.

Hy vọng ông sẽ hồi phục sớm. Để Noel này Sao Nhỏ lại ra bám đuôi ông bà. Để tết này lại thấy ông thắp hương cúng giao thừa, thấy dáng lưng cao gầy của ông đang ngồi trước ti vi xem chương trình tất niên, rồi cả nhà lại cùng nhau nâng ly đón năm mới. Để tôi được gọi “bố” thật lâu hơn nữa.

Tôi vừa đọc một câu về mùa hè: “Summer, after all, is a time when wonderful things can happen to quiet people”.

Điều đó thật là đúng với tôi. Những thứ tuyệt vời có thể đến với những người lặng lẽ.

Chẳng hạn, những cơn mưa bắt đầu quay lại, đổ nước tràn trề, xóa nhòa mọi thứ trong tầm mắt, gió thổi tơi bời cây cỏ. Mùi hương của mưa lần nào cũng mạnh mẽ, tươi mới như những cơn mưa trong trí nhớ về thuở nhỏ của tôi.

Mùa hè tôi có thể bơi trong mưa, ngược chiều gió, nước bể bơi rất ấm và gió rất lạnh.

Hay là về chơi với mẹ, nằm dài trong một sớm mai đầy tiếng ve kêu, tiếng còi xe nhẹ nhẹ, và tiếng mẹ lách cách nấu xôi vò cho tôi ăn sáng trong bếp. Cái bếp đó chắc chắn có một đĩa mận hậu tròn căng, tím đỏ đặt trên bàn.

Hay những đêm hè rực rỡ, chúng tôi băng qua bao nhiêu người chen chúc trên cái phố đi bộ nhỏ xíu để tới một quán bar. Nhạc, rượu, rất nhiều ánh sáng màu đỏ từ màn hình LED, nhún nhảy với nhau và cười ngặt nghẽo về một trò điên rồ nào đó. Nơi tôi có thể nhiệt thành vẫy tay chào tạm biệt những người hoàn toàn xa lạ.

Mùa này, cái cửa sổ chỗ tôi ngồi đọc sách sống động hơn nhiều, lúc nắng lúc mưa.

Và màu của mùa hè, với tôi là màu xanh lá cây thật trong trẻo, màu lá có nắng chiếu vào.

Người ta cũng nói thật đúng. Bạn chẳng phải làm gì cả, là mùa hè mở toang cửa và kéo bạn ra ngoài.

File Jun 23, 7 14 06 PM

Mỗi lần tôi về Hà Nội hay rời Hà Nội đi đều ngang qua con sông Hồng. Con sông thân thiết với tôi và tuổi trẻ của tôi, nó là nỗi bồi hồi khi sắp tới nhà, nó mang tới cảm giác, Hà Nội đây rồi, những yêu thương của tôi đây rồi.

Hôm vừa rồi, tôi một mình đi về Sài Gòn. Sông Hồng lúc đó mù sương, có mưa nhỏ, ẩm ướt như một ngày cuối mùa xuân. Có một chiếc máy bay trên cao, bóng nó mờ đặc lại, nhưng do góc nhìn của tôi hay do thời gian dừng lại, nó không di chuyển, cứ lưu luyến một lúc trong không trung. Tôi nghe “Hà Nội ngày trở về”, lòng trĩu nặng. Nhớ cái thơm của mẹ, cái ôm của mẹ anh, những con đường góc phố, những bạn bè yêu mến. Dù đã quen với nơi chốn mới, nhưng thành phố này vẫn là nơi khiến tôi thấy được vỗ về nhất, dù trong cái vẻ mưa buồn của nó.

“Bên quán nhỏ, em buồn nghe lá trút. Chiều mưa sa giăng kín phố dài”.

Nàng tiên bé nhỏ này, đang ở trong Sài Gòn chơi với tôi.

Không như hồi bé xíu, khi mà mất cả buổi tôi mới thơm được nàng, lần này nàng lập tức nhớ ra bác là ai và nắm lấy gấu áo bác khi xuống sân chơi. Bác Cương giống như một đồ chơi mới biết nói biết chơi của nàng, nàng tò mò, quan tâm,  thích ở bên bác để kể luyên thuyên đủ chuyện cho bác nghe. Nàng biểu diễn những tiết mục nàng biết cho bác xem, làm con hổ, con lợn (!!!) dọa bác. Sáng dậy nàng theo đuôi bác lúc bác rửa mặt, đánh răng, bôi kem, chọn đồ đi làm, và hỏi về tất cả các thứ liên quan xem nàng có thể dùng thử gì không. Như các bạn nhỏ khác, nàng hay lén quan sát bác bằng đôi mắt linh lợi của nàng, và chạy té đi nếu bác biết và đuổi theo nàng.

Mấy tháng không gặp, nàng đã lớn hơn nhiều. Vốn từ của nàng đã tăng lên đáng kể. Mặc dù vẫn tự do đảo chủ ngữ vị ngữ trong một câu nhưng nàng nói thật dài và thật nhiều từ ý nghĩa. Những câu chuyện của nàng có thêm bao nhiêu nhân vật hấp dẫn mà bác không biết.

Nàng cũng bớt khóc nhè. 2 ngày qua rồi mà bác không thấy nàng khóc, thật là một kỷ lục vì ngày xưa bác gặp nàng, mỗi ngày nàng mè nheo ba bốn bận. Nàng hứa hẹn: “Hachi bỏ cái khóc nhè đấy rồi”. Bây giờ bác thấy Hachi thật ngoan, lúc nào cũng hết sức vui vẻ, cái chân thoăn thoắt, cái miệng luôn tủm tỉm cười, và luôn nhiệt thành tìm cách bày tỏ tình cảm với mọi người.

Sáng nay lúc bác chuẩn bị đi làm, Hachi quanh quẩn trong phòng với bác. Nàng tâm sự: “Hà Nội Hachi không thích về nữa, Hachi thích ở đây với bác Cương”. Nàng cúi xuống thơm chân bác. Nàng thật không biết, trái tim bác Cương của nàng mềm yếu ra sao.

IMG_0491