2013-07-05 09.59.50

Biển nơi này trong và xanh, đẹp đến thắt lòng.

 

089

Buổi sáng thứ hai chúng tôi ở đây hơi âm u, oi nóng. Nhưng cuối cùng nắng cũng lên.

117

Ảnh Sao Nhỏ chụp bậc thềm nắng

2013-07-05 08.33.11

Nắng chiều rực rỡ, chỉ muốn ở lỳ trong phòng này

1001792_10151691662436182_1561386478_n

Bình minh. Vịnh nhìn ra phía Tây nên bình minh muộn hơn. Mãi đến tầm 6h sáng những đám mây mới đón được ánh sáng.

 

 

2013-07-02 11.25.40

Nhìn từ máy bay, Đà Lạt xanh và có nhiều mảnh vườn nhỏ với những luống cây đều tăm tắp một cách tỉ mẩn.

Flowers

Xứ lạnh nên hoa nhiều và rực rỡ

2013-07-02 13.47.45

Tôi chưa ở trong không gian Pháp nào đẹp thế này.

2013-07-02 14.04.15

Mê mẩn bộ dao dĩa

2013-07-03 11.08.14

Thác Prenn. Anh lái taxi nói thác này còn giữ được trong lành, không ô nhiễm như thác Cam Ly, nhưng tôi vẫn thất vọng thấy nó quá nhỏ và bị chen chúc bởi bao nhiêu dịch vụ xanh đỏ.

2013-07-03 11.42.29

Từ cáp treo thấy Đà Lạt thật may mắn là còn nhiều màu xanh.

2013-07-04 06.26.54

Chụp vội trước khi rời Đà Lạt, lúc nắng bắt đầu xuyên qua lớp sương mù. Khi ở đây, tôi không nghĩ mình sẽ nhớ thành phố nhỏ này. Nhưng ngay lúc lên đường tôi lại thấy luyến tiếc vẻ dịu dàng thanh tao rất níu kéo của Đà Lạt.

 

2013-06-30 20.17.23

Salad luôn là món dễ làm và tươi ngon.

Nguyên liệu (cho 2 người):

– 2 quả táo

– 1 cuống cây cần Mỹ

– 1 hộp sữa chua

– 6 thìa canh mayonaise

– 2 thìa nước cốt chanh

– Nho khô (nếu có)

Cách làm:

– Táo bổ dọc thành lát dày khoảng 1cm, ngâm nước muối loãng để không bị thâm.

– Cần tây xắt mỏng

– Trộn đều sữa chua, mayonaise, nước chanh

– Cho táo và cần tây vào tô, cho nước xốt trộn đều.

Trình bày:

Salad có màu vàng của ruột táo, màu đỏ của vỏ táo, màu xanh của cần, màu nâu của nho khô (lần đầu làm bị thiếu). Nếu rắc thêm vỏ quả chanh thái chỉ thật mảnh trước khi dùng chắc sẽ hấp dẫn và thơm ngon hơn. Lần tới mình sẽ thử bước này.

Ngày hôm qua không nắng nhưng rất oi bức. Đến tối được một trận mưa giông, tôi cứ nghĩ rằng nó đến từ cơn bão và sẽ kéo dài mãi. Nhưng đột ngột cơn giông tạnh, và trăng lại ló ra, tròn vành vạnh cái đầy đặn của đêm rằm.

Và buổi sáng tiếp theo sẽ như thế này. Nhiều mây nhưng không khí rất trong và mát. Cái không khí tinh sạch để một người thành phố có thể hít căng lồng ngực mà không phải mảy may e ngại.

Mấy con ngựa bạch lại xuất hiện, nhẩn nha gặm cỏ. Mấy hôm nay sáng nào tôi cũng thấy. Trong ánh nắng sớm vừa sáng lên rồi lại bị mây xám tắt đi, trông chúng vừa đẹp vừa buồn. Tôi không dám nghĩ đến kết cục của cuộc đời chúng khi bị sinh ra ở đây, những con vật vốn thuộc nòi giống thông minh ấy.

Chút yên tĩnh trước khi bắt đầu một ngày chủ nhật.

20130623-063449.jpg

Một ngày gió mùa đông bắc lạ lùng của tháng Sáu. Đã sang mùa hè cả tháng nay rồi. Mưa rào đã trút. Ve đã kêu ran ran đến rạc cổ. Nắng đã chói chang hun nóng cả đường phố. Thế mà sau mấy ngày liên tiếp oi bức thì ào tới một sáng mưa tầm tã, lạnh se cả tay. Bây giờ mưa đã ngừng, từ trên văn phòng chỉ thấy mây cuồn cuộn đổ xô đi đâu đó. Hai dãy núi chỉ hiện lên những ngày trời trong sáng giờ đã in bóng xanh đậm phía chân trời.

Ngày trước tháng Sáu làm tôi nhớ đến thời còn học hành thi cử. Lúc ấy chỉ mong những kì thi vất vả chóng qua. Những ngày thi đôi khi còn trở lại ám ảnh trong giấc mơ, phòng thi, giám thị, bạn bè, những trang giấy. Không hiểu sao tôi luôn mơ mình không thể hoàn thành bài thi. Lâu lâu rồi không bị những giấc mơ như thế nữa, có lẽ mùa thi đã mờ đi trong ký ức rồi.

Đợt này tôi tìm được thú vui mới – cắt may. Bên cạnh công việc, con cái, bếp núc, tôi có thêm những lúc kì cạch đi mua chỉ, mua đồ, rồi đo vẽ, cắt giấy, ráp vải và may. Cái việc đo đo cắt cắt này hóa ra rất thuận lợi khi bạn từng làm các bài tập nguyên lý kiến trúc hay hình học họa hình. Sản phẩm đầu tiên là quần sooc kẻ caro cho con trai. Sau đó là 1 cái váy ống thành công và 1 váy cắt thân thất bại cho cô em. Đơn hàng còn dài, và thú vui mới này đang hứa hẹn sự thư giãn với nhiều khám phá nho nhỏ nhưng dễ chịu.

Nếu trên đời có một điều gì khiến tôi ngay lập tức liên tưởng đến sự hoàn hảo, thì đó là “Jour d’Hermes”. Như ánh mặt trời vào một ngày rất xanh được chắt lọc đến kiệt cùng tinh túy thành thứ chất lỏng vàng óng, sóng sánh giữa một khối pha lê trong suốt, chai Jour d’Hermes nên thơ và trong lành đến ngây ngất.

Chai nước hoa bé nhỏ nhưng có trùng trùng lớp lớp những câu chuyện, những lời ca ngợi về nó, về Hermes. Ánh sáng và hoa, hương của triệu triệu hoa, vẻ trong trẻo của ngày. Những chi tiết ấy không đọng lại nhiều trong đầu tôi vốn là kẻ mù tịt về việc phân tích nước hoa. Chỉ biết là mùi thơm của Jour d’Hermes như hát lên một bài thơ tươi tắn, trong sáng của ánh nắng chan hòa. Hình như việc “cất đi” hương gỗ và hương gia vị làm nó gần gũi và tự nhiên hơn bất cứ loại hương nào tôi gặp trong thế giới nước hoa nhỏ bé của tôi.

Sáng nay tôi cảm thấy không may khi lại gặp một ngày lạ lùng trời mưa tầm tã và gió se lạnh giữa tháng 6. Jour d’Hermes đang nhắc nhở một nỗi nhớ mãnh liệt đến những ngày hoa nắng.

Tôi quen với tiếng lao xao không ầm ĩ mà cũng không yên tĩnh của quán này. Tiếng người nói chuyện, tiếng máy xay cà phê, hương cà phê lúc đậm lúc nhạt không bị lẫn với mùi thức ăn như ở chỗ khác. Tiếng nhạc không rõ lời và giai điệu, để lấp những khoảng trống yên lặng (nếu thỉnh thoảng có thể có). Ở đây có thể gặp nhiều người, giản dị xuềnh xoàng cũng có, điệu đà diêm dúa có, cũng như thỉnh thoảng xuất hiện vài nhân vật trông rất kì lạ. Một nơi mấy chục mét vuông mà mỗi lần đến tôi lại gặp những người hoàn toàn khác, ấy thế mà cuộc sống ngoài kia còn đông đúc rộng lớn hơn bao nhiêu lần như thế.
Cho nên dù tôi có thể ở lì trong nhà, có cà phê, có đồ ăn, có sách vở, nhưng hàng tuần lại cứ phải đi một quãng đường dài đến đây. Để ngồi giữa một chút màu xanh cho nhẹ mắt, và lẫn mình trong sự nghỉ ngơi hơi lộn xộn của chốn này.

Trời đang lạnh và khô. Nếu đây đúng là đợt rét cuối cùng của năm nay, thì tôi cũng tiêng tiếc. Không phải vì tôi yêu quý gì cái mùa đông lạnh lẽo âm u, nhưng nếu trời không rét nữa, thì rất nhiều thứ phải cất đi. Mặc nốt cái áo khoác này, quàng nốt cái khăn kia, nấu nốt cái rau này kẻo thay mùa nó sẽ cằn mất, co ro nốt cái lạnh luồn qua khe cửa sổ quên đóng từ đêm.

Lẽ thường, mỗi khi sắp kết thúc một điều gì, ta lại nhớ nó hơn, lại xăn văn níu kéo. Mùa rét mưa dầm gió bấc của miền Bắc không thể yêu được, nhưng cứ thương thương. Không có nó thì không biết niềm vui sướng trở về căn nhà ấm mỗi tối, không được hé cái chăn để hít hà mùi thơm sực lên từ con trai đang ngủ say, không có được đống ấm áp xanh đỏ quàng lên người, không tận hưởng được hết vị ngon của bắp ngô nướng bỏng rẫy hay miếng thịt đông ngon ngọt. Sắp hết rét nghĩa là mùa hè đang chuẩn bị ùa đến, lại chuẩn bị nắng chang chang đầy trời.

Rét nốt, hanh hao nốt mấy ngày ngắn ngủi nào.