facaderue1

Hà Nội đang vào độ thu.

Những ngày và những đêm đẹp nhất trong năm.

Chẳng phải là sắp đi xa mới thấy nhớ, mà là đã yêu, thì lúc nào cũng thấy nhớ biết bao nhiêu cho đủ, thương biết bao cho vừa.

Hà Nội nhiều mưa nắng của tôi.

Thành phố có khoảng sân nhỏ chúng tôi chạy chơi ngày bé. Những ngôi trường nhỏ tôi đã ngồi học. Ttrường cấp 1 có những cái cây mới trồng, trường cấp 2 là ao lục bình chưa lấp, trường cấp 3 là hàng bạch đàn đã tỏa hương. Những ô cửa sổ của những ngôi nhà chúng tôi từng ở, ghi lại đủ ấm lạnh, đông với hè, sáng và đêm.

Đã bao đợt gió mùa đông bắc. Đã bao mùa hoa sữa. Bao nhiêu ngày giông bão. Bao nhiêu sớm tháng Giêng.

Đã bao lần tôi được lững thững nhẩn nha trong lòng thành phố. Tuổi hai mươi nông nổi được sống trọn vẹn với Người. Nhiều khi chỉ là phung phí mấy tiếng đồng hồ tuổi trẻ để cười nói trong bóng đêm sâu thẳm mát rượi của Người. Là lang thang đến chồn chân mỏi mắt giữa những dãy phố cũ kỹ lộn xộn không sắp xếp lại nổi. Nhưng là những đường phố và hương thơm yêu dấu của tôi.

Chẳng phải chia xa mới nhớ. Chẳng phải xa xôi là mất. Nhưng vì yêu thương máu thịt nên cứ quyến luyến chẳng rời.

 

 

 

Cái vỏ anh nhặt lên cho tôi, nó y như thế này. Một hình tròn dẹt, màu trắng canxi không chút ánh xà cừ, và một ngôi sao kỳ diệu ở giữa. Cả anh, cả tôi, cả Sao Nhỏ cặm cụi đi nhặt được 5-6 cái nguyên vẹn, cái lớn nhất bằng đồng xu, cái nhỏ nhất bằng cúc áo nhựa, nhưng cái nào cũng có trọn vẹn ngôi sao – bông hoa này. Cái vỏ giống như một khối cầu ép dẹt đến hết cỡ, đến nỗi không hình dung được con ốc bên trong như thế nào. Nếu nhìn thật gần, mới thấy được hình ngôi sao được tạo bởi những lỗ nhỏ li ti tinh xảo hơi dẹt elip, bé như mũi kim, xếp đều tăm tắp. Thoạt đầu tôi cứ nghĩ đó là một sản phẩm thủ công, nhưng chắc là không mũi dao nào của con người có thể tạo nên những lỗ nhỏ mỏng
và sắc nét đến thế. Tôi cứ tưởng tượng rằng, nước biển sẽ thu vào hay rút ra qua hệ chấm nhỏ tí ấy, tạo nên tiếng lào xào mảnh như tơ.

Thế nào mà lúc về, tôi bỏ quên cả đám vỏ trên mặt bàn gỗ. Người ta sẽ dọn dẹp, sẽ vứt đi mất thôi. Vì nhìn chúng như những mảnh vỏ ốc dẹt với màu trắng vụng về, cái ngôi sao trung tâm lại quá đỗi là mỏng mảnh.

 

2014-08-04 18.03.42-2

Không biết ai đặt tên hoa như thế nhỉ. Đâu cần đợi đến mười giờ, mới đầu sáng đã thấy hoa nở hết như những đốm màu tròn tím rồi. Hoa có sắc không hương lại chóng tàn, chẳng ai thương nhớ, nhưng màu tím đặc trưng vẫn rực lên mỗi sáng, hồn nhiên vui vẻ tận hưởng khoảng thời gian ngắn ngủi của ngày. Chẳng cần duyên dáng yểu điệu như ai, hoa chỉ có màu tím chất phác đó thôi, có mỗi cái dáng nho nhỏ xếp xếp cánh đó thôi.
Lâu lâu mới gặp lại, hoa mười giờ là một kiểu bạn cũ, xa không thiếu mà gần không thắm thiết, không phải chơi với nhau vì thật hợp nhau mà chỉ vì quý nhau. Những câu chuyện chung có thể ơ hờ nhưng lại có thể yên tĩnh ngồi bên nhau một sáng.
Mười giờ ngày xưa giờ thế nào… Không cần gặp lại cũng biết mười giờ vẫn thế, đang hết lòng vui tím bên hiên nhà đâu đó.

20140608-112730-41250314.jpg

Thỉnh thoảng, hãy làm điều gì đó phù phiếm. Như hai hôm vừa rồi, sáng tôi chạy, chiều bơi, lại sáng chạy, rồi chiều vào đúng buổi yoga khá nặng, Tập xong hai đầu gối run run, đi mãi mới hết cái thang bộ. Nhưng mà sáng nay tôi lại dậy chạy tiếp. Là vì hôm qua có một ông cụ cũng đi tập thể dục bảo tôi: “Cháu ít tuổi mà chịu khó tập quá”.

Không, thế vẫn chưa đủ phù phiếm.

Trót mua 3 lọ màu thực phẩm xanh đỏ để làm thạch, nấu chè. Một bữa chè cho cả nhà tôi chỉ dùng hết một ít mỗi lọ. Cho nên tối nay dù về muộn cũng quyết tâm phải ra cửa Quán Ngon mua củ mã thầy để chủ nhật làm một nồi chè đầy đủ các thể loại màu mè, cho dù nhà đang khan hiếm nước 1 tuần nay. Tôi lúc nào cũng ham hố những thứ nhiều màu mà trong trong như mấy viên chè ấy.

Chưa đủ, phải phù phiếm hơn nữa.

Hay là bày trò rủ Sao Nhỏ Suri làm cái đèn Lava trông rất có tiềm năng long lanh kia? Hay làm tóc xoăn lọn nhỏ nhỏ mà thật dài – trò này thì mình hơi nhát vì sợ phải ôm cả một đống tóc trên đầu.

Nhất là trong những ngày bất thường như hôm nay, nắng oi ả từ 5 giờ sáng, bầu trời bị hun đến trắng cả ra. Phải làm gì làm gì?

Thôi trước hết là thay avatar và ngồi chờ comment đã.

Hôm nay là lần đầu tiên tôi nhìn thấy tờ giấy này, giấy khai sinh của bố. Tờ giấy được làm vào năm 1950, bố tôi lúc đó mới là một cậu bé mười mấy tuổi.

Không hiểu làm thế nào mà qua bao nhiêu năm tháng, tờ giấy vẫn không quá ngả màu, vẫn giữ màu trắng ngà, thậm chí còn dày đẹp hơn giấy khai sinh bản gốc của chính tôi, vốn bây giờ đã đen xì và rách viền như phần lớn những giấy tờ thời bao cấp.

Ông nội tôi, người tôi không biết mặt, khi đó 38 tuổi, nghề nghiệp ghi: Làm công nhà buôn. Bà nội là nội trợ. Nơi ông bà ở – số 24 Hàng Rươi tôi cũng nghe lần đầu tiên.

Đại gia đình bên nội, với ông bà và hơn mười người con, chỉ lưu lại trong tôi bằng hình ảnh phai mờ từ một tấm ảnh gia đình đen trắng đã thất lạc. Bố tôi còn nhỏ, mặc đồ trắng và đứng ngoài cùng.

Nhìn tờ giấy khai sinh này mới thấy những thế hệ đã trôi qua. Đời người bao tháng năm dài đằng đẵng rồi cũng khép lại. Những gì của cuộc sống xưa cũ ấy bố giữ lại được là mấy món ăn rất ngon từ bà nội, vốn từ tiếng Pháp rơi rụng lại từ thuở đi học của bố mà bố từng đem dạy cho tôi, những mẩu chuyện về kỵ tôi đã từng là nghĩa quân Yên Thế, về ông nội bà nội, về những anh trai em gái của bố.  Với tôi như thế quá ít để hình dung được về thế hệ ấy, có lẽ đến các con tôi, cháu tôi, đó sẽ trở thành những câu chuyện rêu phong, những tiếng vang vọng mờ nhạt từ miền nào thăm thẳm, sợi tơ máu mủ kéo đến đời chúng liệu có quá mỏng manh.

Tối hôm trước tôi nhớ đến ông bà ngoại tôi, ông nội và ông bà ngoại của anh, bố tôi, những người thân mà hình ảnh, mùi hương, lời nói và tình thương còn rất rõ nét trong tôi. Rõ đến mức về quê tôi vẫn cảm thấy thấp thoáng như ông vẫn ngồi ngoài thềm kia, hay bà ngồi cạnh bàn nước, bỏ tóc ra cho tôi bện lại. Nhưng không bao giờ tôi hình dung được thời thanh xuân của ông bà, những hình ảnh mà đôi khi tôi tha thiết muốn biết đến. Để khuấy động lớp trầm tích im lìm dưới tuổi tác, để thấy mỗi Người đều đã từng trẻ trung, cái tuổi trẻ vô tư vô tội, trước khi mang vác quá nhiều gánh nặng của Đời, trước khi có chúng tôi.

Đôi khi tôi thấy như mình ở trên một chuyến tàu, chạy từ rất lâu và qua rất nhiều sân ga mà không bao giờ quay trở lại được. Những sân ga rực nắng hay sũng mưa, tràn ngập cây cỏ hay những viên sỏi xanh mà tôi chưa từng biết đến. Những toa tàu rất đẹp, mãi mãi đẹp, với mùi thơm và ánh sáng từ bao nhiêu nơi nó đã qua. Tôi chỉ là người bước lên từ một sân ga. Trên một chuyến tàu không khứ hồi.

2014-03-20 09.48.26 2014-03-20 09.48.35

Tháng Ba. Đôi lúc trời hơi hửng lên một chút, làm tôi quên ngay những ngày mưa dầm lê thê, những ngày mà nhìn đâu cũng thấy một vùng sương mù nằng nặng tẻ ngắt. Không mưa nữa thì mới ngắm nghía được phố xá.  Phố Đại La nhỏ xíu, xấu xí ngày nào tôi cũng đi qua, hai bên đường đều đặn mấy gốc cây khẳng khiu co ro trên vỉa hè chật hẹp. Nét xinh xắn duy nhất của con phố này suốt mùa đông chỉ là dãy cờ đuôi nheo vắt ngang, làm thế nào đó mà suốt mấy tháng, những lá cờ vẫn giữ được màu tươi của chúng. Tôi rất thích cờ đuôi nheo, cách trang trí đường phố cũ kỹ này có thể gặp trên nhiều phố xá ở miền Bắc, và ở đâu nhìn chúng cũng vui vẻ như nhau. Những miếng màu tam giác nhỏ nối nhau nổi bật trên nền xam xám xung quanh làm không khí ở gần chúng trong trẻo hẳn ra. Những ngày này, mấy cành cây gầy guộc trên phố bắt đầu bật lên những mầm xanh non, như mượn được màu sắc tươi sáng của các lá cờ bé xíu ấy.

Chợt nhận ra là suốt tháng Hai, tôi không đi đâu ngoài vài con phố quen thuộc. Ngày mưa dầm, phố nào cũng giống phố nào, luôn ướt sũng. Không phải những ô nước mưa trong trong của cơn mưa rào khoáng đạt mùa hè, mà cứ ướt bẩn lẹp nhẹp hết cả. Bước chân phố nặng rì. Chỉ khi sang tháng Ba, những ngày nắng đẹp mới bắt đầu nháy mắt hứa hẹn đâu đây, từ phía trên rất cao của tầng mây mù tháng giêng, với sắc trắng nhẹ nhõm của hoa sưa bắt đầu nở trên phố, và luồng gió ít hơi ẩm ùa vào cửa sổ.

Mùa đang chuyển rồi.

Tôi bị lạc mất cây bút mực xanh, cây bút chì vỏ nhựa trắng mà tôi rất quý. Nhưng tôi tìm được vài cuốn sách nhỏ hứa hẹn những suy nghĩ đẹp và mới mẻ cho tôi. Lúc này, khi đất trời chật vật chuyển nắng, tôi cũng có những cơn phấn khích như những con gió cuồng nho nhỏ, được đọc, được đi chơi, được mở cửa sổ mặc kệ tiếng ồn ào trên đường.

Chiều cuối tuần đưa hai bạn Sao Nhỏ và Suri đi mua đồ chơi. Anh Sao Nhỏ đi với bố, còn tôi nắm tay Suri. Có một lúc hai bác cháu đang cùng ngắm đồ chơi, cô gái Suri 3 tuổi bỗng ngước lên nhìn vào mắt bác. Cái nhìn của con trong veo nhưng như có nhiều câu hỏi, muốn biết tôi có yêu con không, con có tin được bàn tay người lớn đang nắm bàn tay bé nhỏ của con không. Tôi đáp lại cái nhìn và mỉm cười với cô bạn nhỏ ấy, thế là con lại yên tâm đi tiếp.

Tôi chỉ gặp những cái nhìn như vậy ở trẻ con, hay cả những chó con, mèo con, những kẻ bé tí và cả tin nhất trên đời này. Chúng nhìn chúng ta, băn khoăn nhưng sẵn sàng đặt hết sự tin cậy vào chúng ta nếu chúng tìm được câu trả lời. Ở những đôi mắt ấy có sự đơn giản và thấu suốt nguyên thủy, chưa bị che lấp đi bởi nhiều tháng năm trong quá trình lớn lên. Người lớn liệu có thể nào giản dị mà tin nhau như vậy.

Cho nên khi các bạn “hỏi”, tôi luôn cố gắng “trả lời” thật chân thành, để được nắm tay, vui đùa cùng các bạn ấy trong cuộc dạo chơi yên bình của các bạn.

Tối party Noel của nhà mình. Khắp sàn nhà đầy những trẻ con, mỗi bạn một việc, chẳng ai chơi với ai. Sao Nhỏ liên tục hỏi sao ông già Noel đến muộn thế. À, vì ông béo quá, bạn tuần lộc kéo xe rất chậm, mà chính bạn í cũng ăn nhiều, cũng béo nên đi càng chậm. Khi “ông” a lô đã đến dưới tầng 1, mẹ báo cho các bạn biết, nhưng tình trạng hỗn loạn vẫn y nguyên, chẳng bạn nào để tâm. Đến lúc “ông” gõ cửa “Cốc cốc cốc”, và cửa mở, thì các bạn nhỏ ngây ra, tất cả đều tập trung vào nhân vật kì diệu này. Trong đầu mẹ như có tiếng nhạc “kling – kling” và tiếng thì thầm “magic magic”. Mẹ vui sướng phải gần bằng các con í, khi mẹ nhìn các con ngoan ngoãn lần lượt ra nhận quà, cảm ơn ông già Noel, vâng ạ khi ông dặn sang năm phải ngoan nhé. Rồi chộn rộn bóc quà, ngó quà của nhau. Sao Nhỏ yêu các món quà lắm, ôm chặt các bạn và tận mấy ngày sau vẫn khoe được ông già Noel đến nhà.

Trẻ con thật sung sướng khi thành thật tin vào những điều kỳ diệu, những chuyện thần tiên. Thế giới cổ tích có các cô tiên, phù thủy, ông già Noel của Sao Nhỏ trộn lẫn với thế giới thật có ô tô, máy bay và Lego hết sức tự nhiên, không một mảy may gợn bóng nghi ngờ. Ở nhà chơi một mình với các đồ chơi mà con cũng có nhiều bạn đến nỗi nói cả ngày không hết chuyện. Những lúc mẹ được chơi cùng con trong thế giới rộng lớn ấy của con, mẹ thích lắm. Không phải vì mẹ được trở về với tuổi thơ của mẹ, mà vì mẹ được nhìn lại quãng thời gian tươi đẹp ấy bằng con mắt khác, trìu mến, thân thiết và biết ơn. Mẹ cảm động vì có thể hình dung được ngày xưa ông bà ngoại con đã cảm thấy thế nào khi nhìn mẹ và dì con say sưa trong những trò chơi thơ bé.

Sáng nay mẹ nhận được tin nhắn nhân ngày Giáng Sinh từ một người bạn thân yêu của mẹ, có nói: “Thiên Chúa là tình yêu”. Mẹ đọc mãi tin nhắn ấy và vui lắm. Từ trước đến giờ, Giáng Sinh không phải một dịp lễ của mẹ, nhưng bây giờ mẹ cảm thấy đó là một ngày đặc biệt của thế giới, ngày có nhiều điều tốt đẹp hơn đang diễn ra. Dù phụng thờ vị Thiên Chúa nào thì điểm chung của mọi tôn giáo chân chính trên đời đều là tình yêu. Nếu trên đời có điều gì mẹ thành thật tin tưởng, thì đó là tình yêu và chỉ tình yêu sẽ mang lại những điều màu nhiệm cho con người.

Vì thế, con trai của mẹ, các con thật may mắn khi vẫn tin vào những nhân vật thần tiên, như thế các con yêu thương nhiều hơn, các con có vô số con mắt diệu kỳ của riêng mình để quan sát và tiếp nhận thế giới này. Chỉ vài năm nữa thôi, khi con lớn hơn, những nhân vật cổ tích sẽ dần dần thành những người bạn cũ, nhưng bây giờ, bọn mình hãy cùng sướng vui đón chờ cánh cửa mở ra và những phép màu kling kling sẽ bước vào nhà với con.

Những ngày nắng đẹp này, lúc nào cũng có thể vui thích được. Có lúc vì một cái khăn quàng nhẹ, nhưng khi trải ra nó rộng như muốn bay tung lên. Có lúc vì một góc ngồi cho bữa tối ở cuối phòng, nơi nhìn thấy được mọi người mà chẳng mấy ai để ý đến mình. Có thể vì rẽ vào hiệu sách không mong chờ gì mà lại nhặt được mấy cuốn. Món quà màu trắng và bạc chờ đợi đã lâu. Hay nắng chiếu sâu vào bếp làm một khoảng nhỏ cho con trai ra sưởi chân.
Xin chào tháng Mười Hai, tháng yêu thích của tôi. Từ hôm nay có thể bắt đầu mừng vui cho năm mới và cho Tết rồi.

20131201-224521.jpg

Trời đẹp mê đi được. Cho nên dù phải đi làm thứ 7, tôi cũng không lấy làm phiền muộn lắm.

Trên đường đi tôi để ý 2 người. Một cô đang dắt xe đạp qua đường, bị một cái xe máy phóng qua vướng vào đầu xe nghiêng cả xe đi. Tôi cứ nghĩ như phần lớn những người tôi gặp trên đường, cô sẽ phản ứng, lẩm bẩm gì đó, nguýt theo xe máy, hay có người ghê gớm là buông câu chửi ngay. Nhưng cô dựng xe lại rồi đi tiếp, miệng vẫn đang mỉm cười. Chắc hẳn cô có điều gì vui, hay cô là người hiền lành, hay cô không muốn mấy lời nặng nhẹ làm hỏng buổi sáng ra đường của mình.

Người thứ 2 là một bác đang om sòm quát lác gì đó trước cửa. Giọng bác này to, thô giống hệt vẻ bề ngoài của bác. Tôi rất sợ những người có giọng nói này. Thường họ sẽ quát nạt ngay mỗi khi bị chậm vài giây, hay bị va chạm dù chỉ tí xíu thôi, mắng bừa phứa chỉ để thỏa cái tính hùng hổ của mình, càng thấy người yếu thế hơn như phụ nữ, học sinh càng quát tợn.

Tôi vui hơn vì gặp cô xe đạp. Còn bác giận dữ kia thì ngày trước là tôi sẽ ghét lắm, nhưng giờ tôi chỉ tiếc cho bác vì bác đã tự mình phá hủy một buổi sáng đẹp trời thế này.