Archive

Sống

Hôm nay là lần đầu tiên tôi nhìn thấy tờ giấy này, giấy khai sinh của bố. Tờ giấy được làm vào năm 1950, bố tôi lúc đó mới là một cậu bé mười mấy tuổi.

Không hiểu làm thế nào mà qua bao nhiêu năm tháng, tờ giấy vẫn không quá ngả màu, vẫn giữ màu trắng ngà, thậm chí còn dày đẹp hơn giấy khai sinh bản gốc của chính tôi, vốn bây giờ đã đen xì và rách viền như phần lớn những giấy tờ thời bao cấp.

Ông nội tôi, người tôi không biết mặt, khi đó 38 tuổi, nghề nghiệp ghi: Làm công nhà buôn. Bà nội là nội trợ. Nơi ông bà ở – số 24 Hàng Rươi tôi cũng nghe lần đầu tiên.

Đại gia đình bên nội, với ông bà và hơn mười người con, chỉ lưu lại trong tôi bằng hình ảnh phai mờ từ một tấm ảnh gia đình đen trắng đã thất lạc. Bố tôi còn nhỏ, mặc đồ trắng và đứng ngoài cùng.

Nhìn tờ giấy khai sinh này mới thấy những thế hệ đã trôi qua. Đời người bao tháng năm dài đằng đẵng rồi cũng khép lại. Những gì của cuộc sống xưa cũ ấy bố giữ lại được là mấy món ăn rất ngon từ bà nội, vốn từ tiếng Pháp rơi rụng lại từ thuở đi học của bố mà bố từng đem dạy cho tôi, những mẩu chuyện về kỵ tôi đã từng là nghĩa quân Yên Thế, về ông nội bà nội, về những anh trai em gái của bố.  Với tôi như thế quá ít để hình dung được về thế hệ ấy, có lẽ đến các con tôi, cháu tôi, đó sẽ trở thành những câu chuyện rêu phong, những tiếng vang vọng mờ nhạt từ miền nào thăm thẳm, sợi tơ máu mủ kéo đến đời chúng liệu có quá mỏng manh.

Tối hôm trước tôi nhớ đến ông bà ngoại tôi, ông nội và ông bà ngoại của anh, bố tôi, những người thân mà hình ảnh, mùi hương, lời nói và tình thương còn rất rõ nét trong tôi. Rõ đến mức về quê tôi vẫn cảm thấy thấp thoáng như ông vẫn ngồi ngoài thềm kia, hay bà ngồi cạnh bàn nước, bỏ tóc ra cho tôi bện lại. Nhưng không bao giờ tôi hình dung được thời thanh xuân của ông bà, những hình ảnh mà đôi khi tôi tha thiết muốn biết đến. Để khuấy động lớp trầm tích im lìm dưới tuổi tác, để thấy mỗi Người đều đã từng trẻ trung, cái tuổi trẻ vô tư vô tội, trước khi mang vác quá nhiều gánh nặng của Đời, trước khi có chúng tôi.

Đôi khi tôi thấy như mình ở trên một chuyến tàu, chạy từ rất lâu và qua rất nhiều sân ga mà không bao giờ quay trở lại được. Những sân ga rực nắng hay sũng mưa, tràn ngập cây cỏ hay những viên sỏi xanh mà tôi chưa từng biết đến. Những toa tàu rất đẹp, mãi mãi đẹp, với mùi thơm và ánh sáng từ bao nhiêu nơi nó đã qua. Tôi chỉ là người bước lên từ một sân ga. Trên một chuyến tàu không khứ hồi.

2014-03-20 09.48.26 2014-03-20 09.48.35

Tháng Ba. Đôi lúc trời hơi hửng lên một chút, làm tôi quên ngay những ngày mưa dầm lê thê, những ngày mà nhìn đâu cũng thấy một vùng sương mù nằng nặng tẻ ngắt. Không mưa nữa thì mới ngắm nghía được phố xá.  Phố Đại La nhỏ xíu, xấu xí ngày nào tôi cũng đi qua, hai bên đường đều đặn mấy gốc cây khẳng khiu co ro trên vỉa hè chật hẹp. Nét xinh xắn duy nhất của con phố này suốt mùa đông chỉ là dãy cờ đuôi nheo vắt ngang, làm thế nào đó mà suốt mấy tháng, những lá cờ vẫn giữ được màu tươi của chúng. Tôi rất thích cờ đuôi nheo, cách trang trí đường phố cũ kỹ này có thể gặp trên nhiều phố xá ở miền Bắc, và ở đâu nhìn chúng cũng vui vẻ như nhau. Những miếng màu tam giác nhỏ nối nhau nổi bật trên nền xam xám xung quanh làm không khí ở gần chúng trong trẻo hẳn ra. Những ngày này, mấy cành cây gầy guộc trên phố bắt đầu bật lên những mầm xanh non, như mượn được màu sắc tươi sáng của các lá cờ bé xíu ấy.

Chợt nhận ra là suốt tháng Hai, tôi không đi đâu ngoài vài con phố quen thuộc. Ngày mưa dầm, phố nào cũng giống phố nào, luôn ướt sũng. Không phải những ô nước mưa trong trong của cơn mưa rào khoáng đạt mùa hè, mà cứ ướt bẩn lẹp nhẹp hết cả. Bước chân phố nặng rì. Chỉ khi sang tháng Ba, những ngày nắng đẹp mới bắt đầu nháy mắt hứa hẹn đâu đây, từ phía trên rất cao của tầng mây mù tháng giêng, với sắc trắng nhẹ nhõm của hoa sưa bắt đầu nở trên phố, và luồng gió ít hơi ẩm ùa vào cửa sổ.

Mùa đang chuyển rồi.

Tôi bị lạc mất cây bút mực xanh, cây bút chì vỏ nhựa trắng mà tôi rất quý. Nhưng tôi tìm được vài cuốn sách nhỏ hứa hẹn những suy nghĩ đẹp và mới mẻ cho tôi. Lúc này, khi đất trời chật vật chuyển nắng, tôi cũng có những cơn phấn khích như những con gió cuồng nho nhỏ, được đọc, được đi chơi, được mở cửa sổ mặc kệ tiếng ồn ào trên đường.

Chiều cuối tuần đưa hai bạn Sao Nhỏ và Suri đi mua đồ chơi. Anh Sao Nhỏ đi với bố, còn tôi nắm tay Suri. Có một lúc hai bác cháu đang cùng ngắm đồ chơi, cô gái Suri 3 tuổi bỗng ngước lên nhìn vào mắt bác. Cái nhìn của con trong veo nhưng như có nhiều câu hỏi, muốn biết tôi có yêu con không, con có tin được bàn tay người lớn đang nắm bàn tay bé nhỏ của con không. Tôi đáp lại cái nhìn và mỉm cười với cô bạn nhỏ ấy, thế là con lại yên tâm đi tiếp.

Tôi chỉ gặp những cái nhìn như vậy ở trẻ con, hay cả những chó con, mèo con, những kẻ bé tí và cả tin nhất trên đời này. Chúng nhìn chúng ta, băn khoăn nhưng sẵn sàng đặt hết sự tin cậy vào chúng ta nếu chúng tìm được câu trả lời. Ở những đôi mắt ấy có sự đơn giản và thấu suốt nguyên thủy, chưa bị che lấp đi bởi nhiều tháng năm trong quá trình lớn lên. Người lớn liệu có thể nào giản dị mà tin nhau như vậy.

Cho nên khi các bạn “hỏi”, tôi luôn cố gắng “trả lời” thật chân thành, để được nắm tay, vui đùa cùng các bạn ấy trong cuộc dạo chơi yên bình của các bạn.

Tối party Noel của nhà mình. Khắp sàn nhà đầy những trẻ con, mỗi bạn một việc, chẳng ai chơi với ai. Sao Nhỏ liên tục hỏi sao ông già Noel đến muộn thế. À, vì ông béo quá, bạn tuần lộc kéo xe rất chậm, mà chính bạn í cũng ăn nhiều, cũng béo nên đi càng chậm. Khi “ông” a lô đã đến dưới tầng 1, mẹ báo cho các bạn biết, nhưng tình trạng hỗn loạn vẫn y nguyên, chẳng bạn nào để tâm. Đến lúc “ông” gõ cửa “Cốc cốc cốc”, và cửa mở, thì các bạn nhỏ ngây ra, tất cả đều tập trung vào nhân vật kì diệu này. Trong đầu mẹ như có tiếng nhạc “kling – kling” và tiếng thì thầm “magic magic”. Mẹ vui sướng phải gần bằng các con í, khi mẹ nhìn các con ngoan ngoãn lần lượt ra nhận quà, cảm ơn ông già Noel, vâng ạ khi ông dặn sang năm phải ngoan nhé. Rồi chộn rộn bóc quà, ngó quà của nhau. Sao Nhỏ yêu các món quà lắm, ôm chặt các bạn và tận mấy ngày sau vẫn khoe được ông già Noel đến nhà.

Trẻ con thật sung sướng khi thành thật tin vào những điều kỳ diệu, những chuyện thần tiên. Thế giới cổ tích có các cô tiên, phù thủy, ông già Noel của Sao Nhỏ trộn lẫn với thế giới thật có ô tô, máy bay và Lego hết sức tự nhiên, không một mảy may gợn bóng nghi ngờ. Ở nhà chơi một mình với các đồ chơi mà con cũng có nhiều bạn đến nỗi nói cả ngày không hết chuyện. Những lúc mẹ được chơi cùng con trong thế giới rộng lớn ấy của con, mẹ thích lắm. Không phải vì mẹ được trở về với tuổi thơ của mẹ, mà vì mẹ được nhìn lại quãng thời gian tươi đẹp ấy bằng con mắt khác, trìu mến, thân thiết và biết ơn. Mẹ cảm động vì có thể hình dung được ngày xưa ông bà ngoại con đã cảm thấy thế nào khi nhìn mẹ và dì con say sưa trong những trò chơi thơ bé.

Sáng nay mẹ nhận được tin nhắn nhân ngày Giáng Sinh từ một người bạn thân yêu của mẹ, có nói: “Thiên Chúa là tình yêu”. Mẹ đọc mãi tin nhắn ấy và vui lắm. Từ trước đến giờ, Giáng Sinh không phải một dịp lễ của mẹ, nhưng bây giờ mẹ cảm thấy đó là một ngày đặc biệt của thế giới, ngày có nhiều điều tốt đẹp hơn đang diễn ra. Dù phụng thờ vị Thiên Chúa nào thì điểm chung của mọi tôn giáo chân chính trên đời đều là tình yêu. Nếu trên đời có điều gì mẹ thành thật tin tưởng, thì đó là tình yêu và chỉ tình yêu sẽ mang lại những điều màu nhiệm cho con người.

Vì thế, con trai của mẹ, các con thật may mắn khi vẫn tin vào những nhân vật thần tiên, như thế các con yêu thương nhiều hơn, các con có vô số con mắt diệu kỳ của riêng mình để quan sát và tiếp nhận thế giới này. Chỉ vài năm nữa thôi, khi con lớn hơn, những nhân vật cổ tích sẽ dần dần thành những người bạn cũ, nhưng bây giờ, bọn mình hãy cùng sướng vui đón chờ cánh cửa mở ra và những phép màu kling kling sẽ bước vào nhà với con.

Những ngày nắng đẹp này, lúc nào cũng có thể vui thích được. Có lúc vì một cái khăn quàng nhẹ, nhưng khi trải ra nó rộng như muốn bay tung lên. Có lúc vì một góc ngồi cho bữa tối ở cuối phòng, nơi nhìn thấy được mọi người mà chẳng mấy ai để ý đến mình. Có thể vì rẽ vào hiệu sách không mong chờ gì mà lại nhặt được mấy cuốn. Món quà màu trắng và bạc chờ đợi đã lâu. Hay nắng chiếu sâu vào bếp làm một khoảng nhỏ cho con trai ra sưởi chân.
Xin chào tháng Mười Hai, tháng yêu thích của tôi. Từ hôm nay có thể bắt đầu mừng vui cho năm mới và cho Tết rồi.

20131201-224521.jpg

– Garcia Marquez –

Nếu một ngày nào đó Chúa quên rằng tôi là một con rối bằng giẻ rách và ban tặng cho tôi một mẩu đời, rất có thể tôi không nói tất cả những điều tôi nghĩ, nhưng chắc chắn tôi sẽ suy ngẫm tất cả những điều tôi nói.

Đem lại giá trị cho một sự vật, không phải giá trị của nó, mà chính là ý nghĩa mà nó mang theo.

Tôi ngủ ít, tôi mơ nhiều, tôi hiểu rằng mỗi một phút chúng ta nhắm mắt lại, ta đã mất đi sáu mươi giây ánh sáng. Tôi sẽ bước đi khi mọi người dừng lại, tôi thức dậy khi mọi người ngủ yên. Tôi sẽ lắng nghe khi người khác nói và khoan khoái làm sao như tận hưởng một chiếc kem sô-cô-la ngon lành.

Nếu Chúa ban tặng cho tôi một quãng đời, tôi sẽ ăn mặc thật giản dị, tôi sẽ lao sóng soài dưới mặt trời để lộ ra tất cả, không chỉ tấm thân, mà cả tâm hồn tôi nữa.

Ôi Chúa tôi! Nếu con có được một lòng bao dung cao cả, con sẽ ghi mối hận thù của con trên tảng băng và con sẽ đợi chờ cho tới lúc ánh dương lên.

Với ước mơ của Van Gogh con sẽ vẽ lên bầu trời sao một bài thơ của Benedetti, và bài hát của Serrat sẽ là khúc ca ban chiều tặng chị Hằng. Con sẽ lấy nước mắt mình tưới cho những đoá hồng để được cảm nhận cái đau khi bị gai hồng đâm phải, cùng cái mơn man của những cánh hoa hồng.

Ôi Chúa tôi! Nếu con có được một cung đoạn sống trên đời… con sẽ không một ngày ngừng nói với mọi người rằng con rất yêu, yêu lắm con người. Con sẽ nói với từng người, nữ cũng như nam, rằng tất cả đều là người con yêu say đắm, con phải lòng và sống với tình yêu.

Người ta nhiều khi nghĩ rất sai lầm rằng người ta thôi yêu nhau khi đến tuổi già, mà không biết rằng người ta sẽ già đi khi không còn yêu nhau nữa. Với con trẻ tôi chắp cho đôi cánh, nhưng phải để cho chúng một mình tập bay. Với người già tôi sẽ chỉ cho họ biết cái chết không đến cùng với tuổi già mà nó đến cùng sự lãng quên. Biết bao điều tôi học được ở mọi người, thưa các bạn… Tôi hiểu được rằng tất cả mọi người đều muốn mình sống trên đỉnh núi cao, nhưng chẳng ai biết rằng niềm hạnh phúc thật sự lại nằm ở chính cái cách họ leo vách đá ra sao. Tôi hiểu được rằng khi đứa bé mới chào đời, lần đầu tiên bàn tay bé nhỏ cầm chặt ngón tay cha, nó sẽ nắm giữ lấy suốt một đời không buông nữa.

Tôi hiểu được rằng một người chỉ có quyền nhìn người khác bằng cái nhìn từ trên xuống, khi cần phải giúp người ấy vươn lên. Có rất nhiều điều tôi có thể học được từ các bạn, nhưng thực sự trong đó có nhiều điều sẽ không sao sử dụng được, bởi vì nếu một khi người ta xếp tôi nằm kín trong cái hòm kia, bất hạnh thay, tôi đang chết dần dần.

Bao giờ em cũng nói những điều em cảm thấy và làm những điều em nghĩ. Nếu anh biết hôm nay là lần cuối cùng anh đến để nhìn em ngủ, anh sẽ ôm em thật chặt và cầu Chúa để có thể được trở thành tên lính canh giữ cho tâm hồn em thanh thản. Nếu anh biết rằng đây là lần cuối cùng anh được nhìn em đi ra ngoài cửa, anh sẽ ôm em, hôn em và anh sẽ gọi em lần nữa để ôm em, hôn em nữa. Nếu anh biết rằng đây là lần cuối cùng anh được nghe em nói, anh sẽ khắc ghi từng lời em để có thể nghe đi nghe lại mãi mãi. Nếu anh biết rằng đây là những giây phút cuối cùng anh được thấy em nói “Em yêu anh”, và anh ngớ ngẩn không nhận biết, vì sao em đã rõ.

Bao giờ cũng có một buổi ban mai, và cuộc đời cũng cho chúng ta một cơ hội để nói, để làm tốt mọi điều, nhưng nếu anh nhầm thì bây giờ là tất cả những gì còn lại cho chúng ta, anh rất thích nói rằng anh yêu em biết nhường nào và không bao giờ anh quên em được.

Ngày mai chẳng có gì bảo đảm cho bất kỳ ai, dù trẻ dù già. Hôm nay có thể là lần cuối bạn trông thấy những người bạn yêu mến. Vì thế, bạn đừng chờ gì nữa, hãy làm việc đó ngay hôm nay, vì nếu ngày mai không bao giờ tới, chắc chắn bạn sẽ hối tiếc cái ngày bạn đã không tranh thủ thời gian để nở một nụ cười, để cho một vòng tay, một nụ hôn, và vì bạn rất bận, không có thì giờ để tặng mọi người điều mong muốn cuối cùng. Hãy giữ những người bạn yêu ở ngay cạnh mình, hãy thì thầm bên tai họ điều mà bạn cần ở họ, hãy yêu họ và đối xử tử tế với họ. Hãy nắm lấy thời cơ để nói với họ “Xin chia buồn”, “Xin lỗi”, “Cảm ơn” và bằng tất cả ngôn từ của tình yêu mà bạn biết.

Chẳng ai nhớ đến bạn vì những ý nghĩ thầm kín của bạn. Bạn hãy cầu Chúa cho bạn sức khoẻ và trí tuệ để nói lên những ý nghĩ của mình. Hãy nói với bạn bè rằng đối với mình họ quan trọng vô cùng.

Blog entry tôi viết cách đây 6 năm, thời điểm tôi bắt đầu thích màu đen.

Màu đen, dường như chẳng chứa đựng gì nhưng ai đó lại nói là trong màu đen có tất cả các màu. Hình như thế thật, trong miền sâu thăm thẳm ấy nhấp nháy ánh sáng tinh khiết của những màu sắc khác.

Thật ra đen không phải là màu, giống như trắng. Chẳng bao giờ từ các màu khác pha được ra màu đen cả.

Và khi chú ý đến rồi, tôi thấy màu đen thật kỳ lạ, nó có sức thu hút không cưỡng lại được. Nó bí ẩn, mà con người ta thì vốn bị lôi cuốn bởi những gì không-biết. Nó mạnh mẽ, nhưng không sôi sục. Đôi lúc nó lạnh lùng, nhưng nó lại tạo ra sự tĩnh mịch cho tâm hồn.

Người ta có thể không thích nó, sợ nó, như tôi từng sợ.

Nhưng ít nhất, từ bây giờ, mỗi khi cần phải can đảm, tôi sẽ chọn màu đen.

Gần đây tôi bị mê màu đen hơn bao giờ hết. Sắc tối sẫm nhất có thể này khiến tôi thấy mạnh mẽ, yên tĩnh. Dường như cuộc sống được lọc qua một lớp kính để trở nên đơn giản hơn. Hoặc nói chính xác hơn, màu đen làm tôi cảm thấy thực ra cốt lõi của cuộc sống rất giản dị, chỉ là con người ta phù phiếm thích pha thêm những màu sắc khác thôi.

Cho đến bây giờ, khi nào buồn, phản ứng đầu tiên là tôi muốn ở nhà một mình, không nhìn thấy ai, không làm gì cả. May sao tôi biết cách đó chẳng giúp gì cho tôi hết, nên tôi lại ra khỏi nhà, lại tiếp tục cuộc sống bình thường và gặm nhấm nỗi buồn một mình giữa mọi người. Sự có mặt của mọi người, của những thứ quen thuộc hàng ngày mang lại một đối trọng, giữ cho tôi không chìm trong bóng tối của sự sầu não. Một khi đã sa chân vào đó thì tôi sẽ bị cuốn đi, không còn chút niềm vui nào.

Tôi học được mấy cách xử lý nỗi buồn.

Trốn tránh nó, nghĩ về những thứ vui vẻ: xem phim, đọc sách, gặp bạn bè,… Có điều khi những hoạt động ngắn ngủi đó chấm dứt thì nỗi buồn lại lù lù đến bên cạnh, có thể dịu đi nhưng cũng có thể lớn lên khủng khiếp khi có cả sự trống trải góp mặt.

Nghĩ về nó, nghĩ mãi cho đến khi phát chán lên. Tôi biết thế nào là cảm giác chán một nỗi buồn, đến nỗi không muốn có nó nữa và phải bỏ đi làm việc khác.

Chia sẻ với người khác. Với người nói: “Ấy khóc đi”, chứ không phải người nói “Cố lên ấy”. Những lúc đó tôi chỉ cần được lắng nghe là đã thấy lòng dịu lại.

Bây giờ tôi vừa học được một cách mới, điều tốt nhất tôi có thể làm là nhìn thẳng vào nỗi buồn đó. Thật là đơn giản khi nghĩ nó chỉ là mặt kia của niềm vui, và nó ở đây để giúp tôi nhìn khác đi về mọi thứ, giúp tôi tìm lại cho mình sức mạnh, giúp tôi tiếc rẻ những điều tươi đẹp ngoài kia khi mà phải ôm ấp nó trong lòng.

Và thở. Thở thật sâu, thật trân trọng lượng không khí mình được hít vào và thở ra, chỉ thế thôi mà tôi có lại được cảm giác bình tâm. Khi thấy bình tâm thì nỗi buồn cũng nhạt nhòa đi. Nó chỉ đắc thắng được mỗi khi tôi yếu đuối.

Buồn nhé, chào mi.

Trời mùa thu đẹp đến mê đi. Ngẩng đầu lên là một vòm cong xanh biếc, cái màu lam không thay đổi từ xa xưa mà năm nào trở lại cũng như mới mẻ.

Sáng trời đẹp, hơi lành lạnh. Tôi dậy chạy sớm, đủ thời gian vòng qua chợ mua cam cho anh bạn nhỏ. Đi làm không tắc đường, nhạc random đúng vào mấy bài tôi thích.  Chẳng mong gì hơn ở một buổi sáng đầu tuần.

Mùa thu tôi lại mơ có một ngày chỉ lang thang ở ngoài đường như thời còn vô tư lự. Buổi sáng thì để đi trong bóng râm mát lạnh, đi chán lại vòng ra ngoài nắng sưởi ấm. Buổi trưa mong được ngồi sau một khung cửa chấn song gỗ, ôm một quyển sách trong lòng và hóng ra phố. Chiều tối để được quàng khăn và đi không mục đích hết phố này sang phố kia, chìm trong hương hoa sữa đang lẩn quất khắp thành phố, trong mùi hương của những hoa đêm gì không rõ nữa. Càng về khuya đầu càng nặng dần, trong không khí len lỏi vài hơi buốt giá, nhưng cứ đi tiếp mãi như thế. Không cần biết hôm qua thế nào và ngày mai sẽ ra sao…

Chỉ biết là trời đang thu, đang xanh ngăn ngắt thế.

Một người bạn của tôi mới mất bố. Đám tang diễn ra vào ngày mưa lạnh đầu tháng Mười.  Đứng bên quan tài bố, gầy gò, đau buồn, trông  em khác hẳn với chàng trai tươi cười mà tôi biết.

Khu tang lễ nằm cách biệt với khu bệnh viện bởi một bức tường, không có sự lộn xộn như nhiều nơi khác. Khoảng sân nhỏ, hơi lạnh vì mưa và hình như lạnh hơn vì những cái cây tán rộng trồng ở đây.

Tôi nhớ tháng Mười của 7 năm trước. Cũng như bạn tôi, tôi nhận được tin dữ khi đang ở xa. Tôi vẫn nhớ mình nghe đi nghe lại vở “Prince Igor” trên đường về. Bản nhạc và cả cái tên của nó chảy mạnh mẽ như một sức lực đến bên cạnh tôi. Nhưng phép màu biến mất. Mang ba lô về được đến nhà, trời đã tối và trong nhà cũng tối, tôi chỉ còn thấy bố nằm im lìm, bàn tay của Người đã lạnh lẽo. Những ngày tiếp theo như trong một giấc mơ chẳng lành, mọi thứ bên ngoài cứ diễn ra chớp nhoáng với một tốc độ không thực, trôi qua không chạm vào đến tôi.

Tôi nhớ bố. Nhớ lúc Người vui vẻ nói cười. Nhớ bàn tay to lớn luôn ấm áp của Người. Nhớ những buổi trưa Người ngồi bên bạn bè, đóng vai ông tượng hiền giữa những cuộc tranh luận đỏ mặt tía tai của các “cụ”. Tôi không muốn nhớ tới lúc bố héo mòn vì bệnh tật, sức sống còn lại chỉ giúp được bố không kêu một lời vượt qua những cơn đau, chứ không đủ để bố mỉm cười hay trò chuyện.  Thế mà vẫn không thể không nhớ. Hạnh phúc khó quên, mà đau khổ còn khó quên hơn nữa.

Kể từ khi bố mất, mỗi lần đứng trong một đám tang, tôi lại thấy bơ vơ lần nữa. Bơ vơ vì mồ côi. Bơ vơ thấy cái tôi này sao bé nhỏ, lạc hút trong vũ trụ trùng trùng. Không biết sự sống của mỗi người, vốn ngắn ngủi hơn cả một tích tắc trong tự nhiên, sẽ để lại dấu vết gì trên đời này. Yêu thương hay đau khổ, con người cứ vẫy vùng trong kiếp sống của mình rồi cũng đến lúc cửa trần khép lại, ai cũng như ai.

Nhưng tháng Mười, sau ngày mưa lạnh lại có ngày nắng rực rỡ như hôm nay. Bước ra từ những lúc hun hút, tôi vẫn nhớ, điều mình có thể để lại trên đời là một tấm lòng. Dù chỉ để gió cuốn đi.