Blog entry tôi viết cách đây 6 năm, thời điểm tôi bắt đầu thích màu đen.

Màu đen, dường như chẳng chứa đựng gì nhưng ai đó lại nói là trong màu đen có tất cả các màu. Hình như thế thật, trong miền sâu thăm thẳm ấy nhấp nháy ánh sáng tinh khiết của những màu sắc khác.

Thật ra đen không phải là màu, giống như trắng. Chẳng bao giờ từ các màu khác pha được ra màu đen cả.

Và khi chú ý đến rồi, tôi thấy màu đen thật kỳ lạ, nó có sức thu hút không cưỡng lại được. Nó bí ẩn, mà con người ta thì vốn bị lôi cuốn bởi những gì không-biết. Nó mạnh mẽ, nhưng không sôi sục. Đôi lúc nó lạnh lùng, nhưng nó lại tạo ra sự tĩnh mịch cho tâm hồn.

Người ta có thể không thích nó, sợ nó, như tôi từng sợ.

Nhưng ít nhất, từ bây giờ, mỗi khi cần phải can đảm, tôi sẽ chọn màu đen.

Gần đây tôi bị mê màu đen hơn bao giờ hết. Sắc tối sẫm nhất có thể này khiến tôi thấy mạnh mẽ, yên tĩnh. Dường như cuộc sống được lọc qua một lớp kính để trở nên đơn giản hơn. Hoặc nói chính xác hơn, màu đen làm tôi cảm thấy thực ra cốt lõi của cuộc sống rất giản dị, chỉ là con người ta phù phiếm thích pha thêm những màu sắc khác thôi.

Tối qua mưa gió rét mướt, nhưng kế hoạch của tôi là đi mua bánh mì ăn tối nên lại chịu khó vòng vèo ra hiệu bánh. Hiệu bánh cũ, xấu xấu, mình thì áo mưa lôi thôi chỉ mong mua nhanh để về. Thế mà vừa bước vào trong nhà, tôi vẫn sững người vì mùi thơm ngào ngạt của bánh mì mới ra lò. Mùi hương sạch sẽ, ngon lành, thân yêu, luôn hứa hẹn một sự đầm ấm. Tôi vẫn giữ thói quen từ hồi bé là thích ăn bánh mì, chỉ cần bánh nóng, không cần nhân gì cả. Hồi còn đi học, những ngày mùa đông sáng đến trường, chiều ở nhà học bài, tôi cứ quấn chăn vừa học vừa nhâm nhi cái bánh đấy là thấy đầy đủ lắm.

Ngày bé có nhiều món ngon mà tôi nhớ mãi, nhưng những mùi hương theo tôi lâu nhất vẫn là mùi bánh mì, xôi trắng, mùi ngô khoai sắn. Có lẽ vì chúng tỏa ra từ những món ăn đơn giản, gần gũi, làm ấm lòng trẻ con mỗi khi đói bụng mùa đông. Những truyện cổ tích có bánh mì, có xôi trắng thì mùi thơm như tỏa ra phưng phức từ những trang sách ấy.

Bây giờ lớn hơn rồi, tôi có thêm một mùi thơm yêu thích “xa xỉ” hơn, là mùi cà phê, dù tôi cũng không phải fan của cà phê. Tôi rất thích sáng thứ 7 bước vào một quán cà phê, mùi thơm cà phê mới, tiếng cốc chén lanh canh và tiếng xì xầm không dứt nhanh chóng bao bọc, sưởi ấm bàn tay và gương mặt lạnh cóng. Hay tôi thích cả mùi trà gừng, hoặc mùi than hoa trong bếp nướng đỏ lửa bên đường.

Nhưng không có gì sánh được với những “mối tình” thơ ấu đã theo tôi bao ngày tháng. Cho đến giờ, mỗi lần được cầm miếng bánh mì, hay xôi, hay bỏng ngô, tôi vẫn thấy lòng dịu đi với cảm giác ấm sực an toàn, với niềm vui sướng nguyên vẹn như hồi bé.

Cho đến bây giờ, khi nào buồn, phản ứng đầu tiên là tôi muốn ở nhà một mình, không nhìn thấy ai, không làm gì cả. May sao tôi biết cách đó chẳng giúp gì cho tôi hết, nên tôi lại ra khỏi nhà, lại tiếp tục cuộc sống bình thường và gặm nhấm nỗi buồn một mình giữa mọi người. Sự có mặt của mọi người, của những thứ quen thuộc hàng ngày mang lại một đối trọng, giữ cho tôi không chìm trong bóng tối của sự sầu não. Một khi đã sa chân vào đó thì tôi sẽ bị cuốn đi, không còn chút niềm vui nào.

Tôi học được mấy cách xử lý nỗi buồn.

Trốn tránh nó, nghĩ về những thứ vui vẻ: xem phim, đọc sách, gặp bạn bè,… Có điều khi những hoạt động ngắn ngủi đó chấm dứt thì nỗi buồn lại lù lù đến bên cạnh, có thể dịu đi nhưng cũng có thể lớn lên khủng khiếp khi có cả sự trống trải góp mặt.

Nghĩ về nó, nghĩ mãi cho đến khi phát chán lên. Tôi biết thế nào là cảm giác chán một nỗi buồn, đến nỗi không muốn có nó nữa và phải bỏ đi làm việc khác.

Chia sẻ với người khác. Với người nói: “Ấy khóc đi”, chứ không phải người nói “Cố lên ấy”. Những lúc đó tôi chỉ cần được lắng nghe là đã thấy lòng dịu lại.

Bây giờ tôi vừa học được một cách mới, điều tốt nhất tôi có thể làm là nhìn thẳng vào nỗi buồn đó. Thật là đơn giản khi nghĩ nó chỉ là mặt kia của niềm vui, và nó ở đây để giúp tôi nhìn khác đi về mọi thứ, giúp tôi tìm lại cho mình sức mạnh, giúp tôi tiếc rẻ những điều tươi đẹp ngoài kia khi mà phải ôm ấp nó trong lòng.

Và thở. Thở thật sâu, thật trân trọng lượng không khí mình được hít vào và thở ra, chỉ thế thôi mà tôi có lại được cảm giác bình tâm. Khi thấy bình tâm thì nỗi buồn cũng nhạt nhòa đi. Nó chỉ đắc thắng được mỗi khi tôi yếu đuối.

Buồn nhé, chào mi.

Trời mùa thu đẹp đến mê đi. Ngẩng đầu lên là một vòm cong xanh biếc, cái màu lam không thay đổi từ xa xưa mà năm nào trở lại cũng như mới mẻ.

Sáng trời đẹp, hơi lành lạnh. Tôi dậy chạy sớm, đủ thời gian vòng qua chợ mua cam cho anh bạn nhỏ. Đi làm không tắc đường, nhạc random đúng vào mấy bài tôi thích.  Chẳng mong gì hơn ở một buổi sáng đầu tuần.

Mùa thu tôi lại mơ có một ngày chỉ lang thang ở ngoài đường như thời còn vô tư lự. Buổi sáng thì để đi trong bóng râm mát lạnh, đi chán lại vòng ra ngoài nắng sưởi ấm. Buổi trưa mong được ngồi sau một khung cửa chấn song gỗ, ôm một quyển sách trong lòng và hóng ra phố. Chiều tối để được quàng khăn và đi không mục đích hết phố này sang phố kia, chìm trong hương hoa sữa đang lẩn quất khắp thành phố, trong mùi hương của những hoa đêm gì không rõ nữa. Càng về khuya đầu càng nặng dần, trong không khí len lỏi vài hơi buốt giá, nhưng cứ đi tiếp mãi như thế. Không cần biết hôm qua thế nào và ngày mai sẽ ra sao…

Chỉ biết là trời đang thu, đang xanh ngăn ngắt thế.

Một người bạn của tôi mới mất bố. Đám tang diễn ra vào ngày mưa lạnh đầu tháng Mười.  Đứng bên quan tài bố, gầy gò, đau buồn, trông  em khác hẳn với chàng trai tươi cười mà tôi biết.

Khu tang lễ nằm cách biệt với khu bệnh viện bởi một bức tường, không có sự lộn xộn như nhiều nơi khác. Khoảng sân nhỏ, hơi lạnh vì mưa và hình như lạnh hơn vì những cái cây tán rộng trồng ở đây.

Tôi nhớ tháng Mười của 7 năm trước. Cũng như bạn tôi, tôi nhận được tin dữ khi đang ở xa. Tôi vẫn nhớ mình nghe đi nghe lại vở “Prince Igor” trên đường về. Bản nhạc và cả cái tên của nó chảy mạnh mẽ như một sức lực đến bên cạnh tôi. Nhưng phép màu biến mất. Mang ba lô về được đến nhà, trời đã tối và trong nhà cũng tối, tôi chỉ còn thấy bố nằm im lìm, bàn tay của Người đã lạnh lẽo. Những ngày tiếp theo như trong một giấc mơ chẳng lành, mọi thứ bên ngoài cứ diễn ra chớp nhoáng với một tốc độ không thực, trôi qua không chạm vào đến tôi.

Tôi nhớ bố. Nhớ lúc Người vui vẻ nói cười. Nhớ bàn tay to lớn luôn ấm áp của Người. Nhớ những buổi trưa Người ngồi bên bạn bè, đóng vai ông tượng hiền giữa những cuộc tranh luận đỏ mặt tía tai của các “cụ”. Tôi không muốn nhớ tới lúc bố héo mòn vì bệnh tật, sức sống còn lại chỉ giúp được bố không kêu một lời vượt qua những cơn đau, chứ không đủ để bố mỉm cười hay trò chuyện.  Thế mà vẫn không thể không nhớ. Hạnh phúc khó quên, mà đau khổ còn khó quên hơn nữa.

Kể từ khi bố mất, mỗi lần đứng trong một đám tang, tôi lại thấy bơ vơ lần nữa. Bơ vơ vì mồ côi. Bơ vơ thấy cái tôi này sao bé nhỏ, lạc hút trong vũ trụ trùng trùng. Không biết sự sống của mỗi người, vốn ngắn ngủi hơn cả một tích tắc trong tự nhiên, sẽ để lại dấu vết gì trên đời này. Yêu thương hay đau khổ, con người cứ vẫy vùng trong kiếp sống của mình rồi cũng đến lúc cửa trần khép lại, ai cũng như ai.

Nhưng tháng Mười, sau ngày mưa lạnh lại có ngày nắng rực rỡ như hôm nay. Bước ra từ những lúc hun hút, tôi vẫn nhớ, điều mình có thể để lại trên đời là một tấm lòng. Dù chỉ để gió cuốn đi.

Mưa tầm mưa tã, tưởng chẳng bao giờ tạnh. Thế mà buổi chiều nó ngừng lúc nào không rõ. Thay vào đấy là gió lạnh và khô, mặt đường đang sáng màu dần.

Vậy là cơn gió mùa đầu tiên năm nay đã về. Sớm quá, mới sắp hết tháng 8 ta.

Mỗi mùa thu, khi có đợt lạnh đầu tiên, tôi luôn không kìm được niềm hân hoan khe khẽ từ thời thơ bé. Những cơn gió này không bao giờ lạnh se sắt, mà chỉ thực hiện phép màu của chúng là thổi khô mặt đường rất nhanh, làm không khí trong sạch hơn, làm buổi tối phải xuýt xoa một tí. Những cái khăn rực rỡ như đang nhắc nhỏm chờ được quàng lên cổ. Mùa hè tôi chẳng bao giờ có hứng thú diện những màu sắc ấy.

Những cơn gió mùa mới. Nhắc rằng có mùa đông lạnh đấy, nhưng mùa đông chưa đến đâu. Rằng sắp có những ngày hanh hao nắng vàng đẹp lắm. Rằng những buổi tối sắp se se để hương hoa thơm lắm.

Ông xích lô dong 1 xe chở đầy sắt qua ngã tư Vọng. Ông khoảng 60 tuổi nhưng nhìn rất khỏe mạnh, đánh mỗi cái quần dài, tóc cắt trụi, râu ria bạc trắng cả. Ông già vừa lái cái xích lô sang trái vừa huýt sáo cho mọi người tránh đường và nhân tiện cái xe đang rẽ ngon trớn, ông thả cả 2 tay để xoắn lại bộ ria. Lúc này tôi mới để ý ông cụ có bộ ria bạc dày, đẹp, 2 mép vểnh cong lên như bộ ria Nga, rất đỏm dáng. Thảo nào trông ông cụ rất phởn phơ, tôi còn chợt suy nghĩ rằng ông cụ vẫn đang yêu chăng.

Sáng mát mẻ và lòng vui vui.

Gói trà xanh nằm lăn lóc trong ngăn kéo, hôm nay nhìn thấy bỗng nhiên thấy thèm mùi thơm của trà quá. Và chỉ cần bóc một chút cái vỏ nilon của nó là thấy mùi chan chát, mộc mộc của bột trà toả ra rồi. Trà nóng, ngon, làm thơm cái ngày nhàn rỗi ngồi chơi của mình 😦

20130814-110959.jpg

Với bố mẹ, cậu bé đang ngồi chơi vui trong tấm ảnh này, nghịch cát như bao cậu bé khác, là con trai, là người bạn nhỏ, người đồng hành trên những nẻo đường, là chú dế lương tâm luôn ở bên bố mẹ.

Tròn bốn năm từ ngày mẹ sinh con, mẹ thấy như từ rất lâu mà cũng như chỉ mới gần đây vì mọi cảm xúc, âm thanh, ánh sáng vẫn còn nguyên vẹn. Khoảnh khắc khi mẹ cảm thấy trống rỗng trong bụng rồi ngay sau đó nghe thấy tiếng khóc trong như chuông của con, ngắn ngủi vô cùng nhưng thật kỳ diệu, và suốt đời này mẹ sẽ không bao giờ quên được.

Con đang lớn lên, thành một cậu bé có cá tính rõ ràng, không phải là em bé lẽo đẽo theo mẹ nữa. Mỗi lần ôm con, cảm thấy vòng tay bé của con quanh cổ mẹ, mẹ lặng người – hoá ra hạnh phúc trong đời chỉ giản đơn thế này thôi. Mẹ cũng cảm thấy trong vòng tay ôm của mẹ, rằng con đang lớn lên, con cao hơn, vai con rộng hơn, rằng một ngày kia vòng tay mẹ không thể ôm trọn con nữa.

Nhưng dù vui dù buồn, thì mỗi ngày bọn mình có nhau đều là ngày rực rỡ thế này con nhỉ.

20130804-071157.jpg

photoNguyên liệu (cho 4 người)

・300g đùi gà không có xương
・1 củ cà rốt (150g)
・10 nấm đông cô
・Vài cọng hành hoa
・1 thìa canh rượu mirin (hoặc 3-4 viên đường phèn)
・2.5 thìa canh xì dầu
・1 thìa cà phê dầu mè
・1 cốc (200 ml) nước
・1 thìa cà phê dầu ăn
Cách chế biến
. Nấm đông cô rửa sạch cắt đôi. Cà rốt cắt khoanh dầy 2cm. Thái thịt gà thành miếng khoảng 3cm.
. Làm nóng chảo, cho dầu vào và xào thịt gà. Cho cà rốt vào xào cùng, để tất cả nguyên liệu đều ngấm dầu. Cho nấm vào sau cùng.
Khi tất cả nguyên liệu đã được chao qua dầu, cho 1 cốc nước vào, đậy vung và đun lửa vừa
trong 10 phút.
. Khi các nguyên liệu bắt đầu mềm thì thêm xì dầu, dầu vừng, và rượu mirin. Đảo đều, đậy vung lại và đun thêm 5 phút nữa.
. Mở vung cho nước nhanh cạn, dùng thìa gỗ đảo nhẹ thịt gà và rau. Đun cho tới khi nước sánh
lại và bao quanh thịt gà thành một vàng nhạt, óng và đều. Cho hành đợi sôi lại thì bắc nồi ra khỏi bếp và xúc gà ra tô.

Công thức mình sưu tầm được không có dầu mè, và dùng đường. Nhưng dạo này mình phát hiện ra hiệu quả của dầu mè với hải sản (cá, tôm) và thịt gà rất tốt, làm nổi vị của thức ăn, còn rượu mirin mang lại vị ngọt mềm tự nhiên hơn đường.